Đạo (Dịch) – Chương 1906

Mấy chục đầu lão thi trong nháy mắt đều chết. Đạo linh quang kia theo đường cũ trở về, lóe lên một cái đã biến mất không thấy.

Ngay trong lúc Bạch và tộc nhân đang khiếp sợ thì có tiếng bước chân nhè nhẹ từ bên trong cát bụi đầy trời truyền ra. Người chưa tới nhưng đã có linh quang nhàn nhạt bao phủ toàn thân, che chán tất cả bão cát bên ngoài.

Mái tóc đen, con mắt đen, vẻ mặt bình thản. Người mặc một bộ áo bào màu xanh, không nhiễm một chút bụi bặm nào.

- Thần sư đại nhân cường đại, Bạch của Tạp Minh bộ lạc mang theo tộc nhân tỏ vẻ cảm tạ chân thành nhất với ngài.

Bạch phủ phục xuống, toàn bộ đám nam tử cường tráng sau lưng quỳ xuống, trên mặt hiện lên vẻ kính sợ và cảm kích từ tận đáy lòng.

Sắc mặt Tiêu Thần hơi ngây ngốc, hắn không có dự liệu được một màn trước mắt. Vốn bằng vào tu vi tâm tình của hắn, ý niệm chỉ cần khẽ động đã có thể khôi phục lại bình tĩnh. Hắn vung ống tay áo lên, thản nhiên nói:

- Không cần đa lễ, đứng lên đi.

- Tạ ơn thần sư đại nhân.

Bạch suất lĩnh tộc nhân cẩn thận đứng dậy. Hơi có vẻ câu nệ đứng chung một chỗ, cả đám cúi đầu, thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên nhìn Thần sư đại nhân, sợ Thần sư đại nhân không thoải mái, giết chết bọn họ ở đây.

Vừa rồi Thần sư đại nhân ra tay, hời hợt đã đánh chết mấy chục đầu Toái giáp thi. Lực lượng như vậy nhất định là một thàn sư đại nhân cao giai. Trước mắt đại nhân có thân phận tôn quý như vậy, đương nhiên bọn hắn không dám làm càn chút nào.

- Thần sư đại nhân cứu tính mạng Tạp Minh bộ lạc, kính xin đại nhân nhận lời mời đi tới Tạp Minh bộ lạc, để cho chúng ta tỏ vẻ cảm tạ với đại nhân.

Bạch thấp giọng mở miệng, trên mặt lại hiện lên vẻ bất an.

Mời một đại nhân thân phận tôn quý đi làm khách. Từ trước tới nay chỉ có bộ lạc cường đại mới có tư cách này. Tạp Minh bộ lạc bọn hắn là bộc lạc nhỏ, thậm chí ngay cả Thần sư cũng chưa từng có. Từ trước tới nay không được các thần sư đại nhân đặt vào trong mắt.

Không ngờ Tiêu Thần hơi trầm ngâm rồi lập tức gật đầu:

- Được, ta chạy đi mấy tháng cũng đã có chút mệt mỏi, vậy đi tới chỗ các ngươi nghỉ ngơi đi.

- Ồ. Thần sư đại nhân có thể đi tới Tạp Minh bộ lạc chúng ta là vinh hạnh của chúng ta a.

Trên mặt Bạch hiện lên vẻ vui mừng, lập tức nghĩ tới một ít chuyện. Hắn nhìn ra sau lưng của Tiêu Thần rồi nói:

- Thần sư đại nhân, ngài nói ngài đi trong này mấy tháng... Chẳng lẽ ngài một mình đi đường, bên người không dẫn theo bất luận hộ vệ gì sao?

- Quả thực là như vậy, sao nào? Có gì không đúng sao/

Tiêu Thần nhíu mày, lạnh nhạt mở miệng.

Trong lòng Bạch hung hăng nhảu dựng, vội vàng thi lễ, nói:

- Xin Thần sư đại nhân thứ cho tiểu nhân vô lễ. Chắc hẳn đại nhân có lực lượng không gì so bì nổi, không sợ lão thi uy hiếp. Là ta nghĩ nhiều.

- nếu như vậy kính xin đại nhân đi theo chúng ta.

Trên mặt chiến sĩ Tạp Minh bộ lạc hiện lên vẻ vui mừng. Có thể mời được Thần sư đại nhân cường đại đi bộ lạc làm khách là vinh hạnh rất lớn của bọn hắn.

Tuy nhiên, lúc này lại có hơn mười chiến sĩ của Tạp Minh bộ lạc quỳ xuống:

- Bạch đại nhân, chúng ta đã trúng thi độc, chỉ sợ không lâu sau sẽ hóa thân thành thi thể thị sát, khát máu.

Kính xin chặt bỏ đầu chúng ta. Nhưng mà thê nhi trong bộ lạc, ngày sau kính xin đại nhân chiếu cố nhiều hơn.

Vẻ vui mừng trên mặt chiến sĩ Tạp Minh bộ lạc biến mất, trong mắt hiện lên vẻ đau thương, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần, muốn nói lại thôi, bởi vì bọn họ bị Bạch dùng ánh mắt ngăn lại.

- Các ngươi yên tâm đi đi. Bạch ta thề, ngày sau nhất định sẽ đối đãi tốt với người nhà các ngươi.

Trong khi nói hắn rút trường đao bên hông ra, đi twois trước mắt những chiến sĩ này, trong mắt không nhịn được hiện lên vẻ bi thương.

Mười tên chiến sĩ của Tạp Minh bộ lạc quỳ dưới mặt đất cúi đầu, nhẹ giọng khóc thút thít.

Trước mắt tử vong, ngay cả những chiến sĩ anh dũng chiến đấu với lão thi cũng phải cảm thấy sợ hãi.

- Đợi chút.

Tiêu Thần nhíu mày, nói:

- Vì sao bọn hắn phải chết?

Bạch ngẩng đầu nhìn Thần sư đại nhân, thấp giọng nói:

- Có lẽ Thần sư đại nhân không biết, Tạp Minh bộ lạc cũng chỉ là bộ lạc nhro. Thậm chí còn không có Thần sư tồn tại. Không có cách nào loại bỏ thi độc trong cơ thể bọn hắn. Nếu như hiện tại không giết chết bọn họ, rất nhanh bọn họ sẽ biến thành quái vật hung tàn, thị sát.

- Bộ lạc không có tiền tài mời Thần sư giải trừ thi độc cho bọn họ cho nên chỉ có thể giết chết bọn họ trước khi bọn họ biến dị mà thôi.

Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, liếc thật sâu. Khiến cho hắn sinh ra cảm giác ý nghĩ bị Thần sư đại nhân nhnf thấu. Thậm chí ngay cả suy nghĩ trong đầu cũng không thể chạy thoát ánh mắt của Thần sư đại nhân.

Sắc mặt Bạch trắng bệch, cúi đầu thật sâu.

- Bỏ đi, để bọn hắn đứng lên đi, ta sẽ ra tay loại trừ thi độc trong cơ thể bọn hắn.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng.

Bạch vui vẻ, vội vàng gầm nhẹ một tiếng:

- Các ngươi còn không mau đứng lên? Chẳng lẽ muốn chờ tới lúc biến thành quái vật có xác không hồn rồi để ta chém đầu hay sao? Nhớ kỹ, là Thần sư đại nhân cứu mạng các ngươi, cả đời các ngươi phải nhớ kỹ ân tình này.

- Đa tạ Thần sư đại nhân.

Hơn mười chiến sĩ của Tạp Minh bộ lạc phủ phục dưới mặt đất, lệ rơi đầy mặt.

Những chiến sĩ còn lại cũng quỳ xuống, bày tỏ kính ý và cảm tạ với Thần sư đại nhân. Trong những người này, có lẽ có bằng hữu, thân nhân bọn hắn.

Tiêu Thần dùng nguyên thần cảm ứng qua. Những người này không có bất kỳ tu vi pháp lực nào. Trong huyết nhục có một loại lực lượng khác. Giờ phút này thần niệm vừa mới tràn ra đã điều tra tình huống thân thể bọn hắn. Tiêu Thần phất tay, đánh mấy đạo pháp lực vào trong cơ thể mấy người này, thanh lý sạch sẽ thi độc trên miệng vết thương.

Trong quá trình này, thần thức hắn đơn giản chui vào trong linh hồn của một chiến sĩ, tìm kiếm tất cả mọi thứ hắn biết. Mà những chuyện này không có bất luận một ai phát hiện ra.

- Được rồi. Thi độc trong cơ thể bọn chúng đã thanh lý sạch sẽ. Bây giờ trở về bộ lạc thôi.

Tiêu Thần chậm rãi mở miệng, từ tin tức sưu tầm trong linh hồn chiến sĩ Tạp Minh bộ lạc có một tin khiến cho hắn chú ý.

Thần Thánh cự suất đại nhân?

khóe miệng hắn không nhịn được có chút vui vẻ, trong mắt thậm chí còn có phần vui mừng.

Tên này không biết tại sao lại chạy tới đây.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...