Đạo (Dịch) – Chương 1905

Thu một trăm lẻ tám kiện khôi giáp tàn phá trong thạch tháp, sau khi bị nó thôn phệ, vật này mới có bộ dáng như hiện tại.

Hộp gỗ lập tức mở ra, những khôi giáp tàn phá của lão thi triên mặt đất run lên, có vô số đạo ô quang đen hánh tràn ra, trực tiếp dung nhập vào bên trong khải giáp màu đỏ. Sau khi thôn phệ mấy đạo ô quang này, những chỗ tổn hại của khải giáp giống như huyết nhục nhanh chóng nhúc nhích. Nhưng mà cũng không có sinh trưởng quá nhiều đã lập tức dừng lại.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm, phân ra một tia thần thức quan sát khải giáp màu đỏ. Sau một khắc, sắc mặt hắn biến hóa, không chút do dự chặt đứt đám thần thức này.

Nương theo thể tích tăng trưởng, lực lượng thôn phệ mà kiện khải giáp này toát ra lại mạnh mẽ hơn rất nhiều. Dùng tu vi nguyen thần của hắn hiện tại mà cũng không có cách nào ngăn cản được nó.

Khải giáp màu đỏ này tất là vật đại hung.

Nhưng mà bảo vật không phân hung ác, lợi dụng tốt còn có thể trở thành lợi khí trong tay.

Thần thức Tiêu Thần hơi quét qua, hắn xác định lão thi này không lưu lại những thứ khác. Lúc này hắn mới quay người bước ra một bước, hóa thành một đạo lưu quang rời đi.

...

Thế giới tĩnh mịch không còn có một chút khí tức sinh cơ nào. Chỉ có cuồng phong không ngừng rít lên từng chặp, xoáy lên, làm cho tâm thần mọi người đều nức nở không thôi.

Thiên địa mênh mông, chỉ có một mình Tiêu Thần độc hành.

Chuyện này đối với tâm tình của tu sĩ là khảo nghiệm rất lớn. Nếu như người nào tâm trí không kiên định, dưới sự cô độc, tĩnh mịch sẽ sinh ra áp lực. Một khi tâm thần sụp đổ, nhất định sẽ phải chết.

Thời gian ba tháng, Tiêu Thần đi bộ. Vì tìm kiếm phương pháp rời đi, chỉ có như vậy mới có thể xem xét mọi thứ rõ ràng. Nhưng mà một đường đi tới, ngoài số lượng lão thi ngày một nhiều thêm ra, hắn chưa từng nhìn thấy bất kỳ hi vọng thoát thân nào.

Tiêu Thần nhếch miệng, trước người có sáu cỗ thi thể Lão thi, ô quang từ trong khôi giáp tàn phá bị khải giáp màu đỏ thôn phệ.

Ba tháng qua hành tẩu trên mặt đất. Không biết Tiêu Thần đã chém giết bao nhiêu lão thi, những khôi giáp tàn phá đoạt được đều cho khải giáp màu đỏ thôn phệ. Thể tích của nó hiện tại so với trước lớn hơn một chút. Hình thể của cả khải giáp đã mơ hồ nhìn thấy được.

Đây là một bộ khải giáp có lân giáp màu đỏ rậm rạp, chằng chịt. Mỗi một marh lân giáp đều có hoa văn tinh xảo, có tia máu lưu chuyển bên trong, hoa mỹ mà tôn quý.

Có lẽ không quá lâu nữa là hắn có thể khôi phục khải giáp màu đỏ nguyên vẹn.

Đến lúc đó chắc hẳn vật này sẽ sinh ra một chút biến hóa.

Tiêu Thần nhìn khải giáp màu đỏ trong hộp gỗ. Nhưng lúc này sắc mặt hắn bỗng nhiên biến hóa, lại quay đầu nhìn về một phía, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.

Ở phía này có sinh khí chấn động.

Đã có sinh khí thì chứng minh nơi này có sinh linh còn sống, thậm chí sẽ có tu sĩ tồn tại. Tìm được bọn hắn thì mình mới có cơ hội rời đi.

Tiêu Thần lật tay thu hồi hộp gỗ, chân bước ra. Thân thể được độn quang bao phủ, hóa thành một đạo lưu quang nhanh chóng rời đi.

...

- Bộ lạc đang di chuyển, chúng ta phải kiên trì, không thể lùi lại.

Một nam tử trẻ tuổi cầm trường đao trong tay, ngăn cản ba đầu lão thi đang lao tới cắn xé.

Thân thể hắn cường tráng mà hữu lực, trường đao trong tay múa kín kẽ, không một kẽ hở. Lực lượng thân thể cường đại vô cùng, đồng thời cũng không rơi xuống hạ phong chút nào.

- Vâng, Bạch đại nhân.

- Liều với những quái vật này.

- Thê nhi còn ở sau lưng, ai lui một bước sẽ trở thành tội nhân của cả bộ lạc.

- Giết.

Hơn năm trăm nam tử cường tráng quát to, điên cuồng ra tay. Trong cơ thể bọn hắn cũng không có pháp lực chấn động, chỉ có một cỗ lực lượng kỳ dị lưu chuyển. Thân thể cường đại, chỉ dựa vào lực lượng huyết nhục không ngờ lại có thể ngăn cản được mấy chục đầu lão thi đang điên cuồng công kích.

Nhưng mà lão thi hung hãn không sợ chết, không biết mệt mỏi. Thân thể bọn hắn lại là thân thể huyết nhục. Ngăn cản nhất thời có lẽ không đáng ngại. Nhưng mà theo thời gian trôi qua, lực lượng trong cơ thể tiêu hao ngày càng nặng, dần dần xuất hiện thương vong.

Trong tiếng rú thảm, có nam tử cường tráng bị lão thi chộp tới, tiếp đó là cảnh tượng khủng bố, thân thể bị xé rách, huyết nhục trở thành mỹ thực trong miệng đám lão thi, tiếng nhai nuốt không ngừng vang vọng.

Mùi máu tươi nồng đậm lan tràn ra.

- Bạch đại nhân, chúng ta nhất định phải rút đi, số lượng lão thi quá nhiều, mọi người đã tới cực hạn.

Sắc mặt một gã nam tử tái nhợt, trường đao trong tay chém xuống, mạnh mẽ bức lui lão thi, miệng thở hổn hển, nói.

- Không được, hiện tại chưa thể đi được. Chúng ta lùi về phía sau thì người già, phụ nữ, trẻ em trong bộ lạc sẽ phải chạm mặt những quái vật này. Khi đó không ai có thể ngăn cản bọn chúng.

Bạch đại nhân này gầm nhẹ:

- Đáng tiếc Thần Thánh cự suất đại nhân rơi vào trong ngủ say, nếu không dùng lực lượng vô cùng của đại nhân, đủ để giết chết toàn bộ đám quái vật này. Mà bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào bản thân chúng ta mà thôi.

- Giữ vững chiến tuyến, đừng để cho một lão thi nào vượt qua chúng ta.

- Vâng. Đại nhân.

Chiến đấu vẫn đang tiếp tục, cho dù có vài đầu lão thi bị giết chết nhưng mà bên người gọi là Bạch đại nhân này lại tổn thương quá nặng, đã có gần hai trăm thanh niên cường tráng bị giết. Chuyện này đối với cả bộ lạc mà nói chính là tồn thất không thể nào thừa nhận.

Bạch đại nhân kia đột nhiên rít lên một tiếng, trên lưỡi đao bộc phát ra ngân quang sáng chói, trực tiếp chặt đứt cánh tay hai đầu lão thi trước mắt. Sắc mặt hắn tái nhợt, trước mắt biến thành màu đen.

Đây là biểu hiện của tiêu hao thể lực đạt tới cực hạn mà hắn có thể thừa nhận.

- Chúng ta đi.

Tộc nhân của Bạch đại nhân kia rút đi, nhưng mà bản thân hắn thì không đi. Hắn ra sức cầm trường đao cản đường bọc hậu cho tộc nhân.

Hơn ba trăm nam tử cường tráng vừa đánh vừa lui, nhưng mà thể lực bọn hắn tiêu hao quá lớn. Đồng thời số lượng lão thi hội tụ tới quanh thân ngày càng nhiều hơn.

Đại nhân họ Bạch kia và người trong tộc dần dần tuyệt vọng.

Nếu như bọn họ chết hết, trong bộ lạc sẽ mất đi sức chiến đấu. Hoặc là bị lão thi giết chết toàn bộ, hoặc là bị bộ lạc khác chiếm toàn bộ. Trở thành nô lệ trong tay đối phương.

Nhưng lúc này có một đạo linh quang ầm ầm xé rách không gian bắn tới, chui vào trong đám lão thi, như chỗ không người. Bất luận lão thi nào đụng phải nó, thân thể cứng rắn như sắt thép đều bị đánh nát.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...