Chiến kỹ trong Thạch tháp sở dĩ cường đại, giơ tay nhấc chân mang theo uy năng vô tận, kinh người, xét tới cùng cũng là bởi vì có đường cong quy tắc tồn tại. Có thể kích phát ra lực lượng không gì so bì nổi.
Tiêu Thần có thể động chạm tới đường cong quy tắc cho nên hắn đã từng âm thầm tưởng tượng. Dùng đường cong quy tắc chống đỡ, liệu có thể sáng tạo ra thần thông thuộc về mình hay không?
Trên lý luận đương nhiên có thể thực hiện được. Nhưng mà nếu như muốn thay đổi thực thế thì bản thân phải không ngừng lục lọi, đi về phía trước.
Trong yên tĩnh, thời gian mười bốn năm như cát chảy qua đi.
Thăng Linh Cấp nguyên trận dừng vận chuyển, linh lực tinh thuần, dày đặc như sương mù lập tức bị nuốt trôi không còn, làm lộ ra tu sĩ mặc áo bào xanh trong trận. Giờ phút này đôi mắt kia bỗng nhiên mở ra, tinh mang chợt lóe lên, lập tức trở về bình tĩnh.
Tiêu Thần ngẩng đầu, hai hàng lông mày đột nhiên nhíu lại:
- Thương thế đã khôi phục lại, cũng nên nghĩ biện pháp rời khỏi đây.
Chần chờ một lát, chân hắn bước ra, tiếp đó thân ảnh biến mất không thấy.
Trong thế giới tĩnh mịch mà thê lương, linh quang chớp lên, thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp xuất hiện. Linh quang bên ngoài cơ thể tạo thành vòng bảo hộ, khiến cho không gian phương viên ba trượng quanh thân đều được bao phủ, che chắn tật phong và bùn cát ở bên ngoài.
Vươn tay cất đạo tràng, Tiêu Thần lật tay xuất ra Thông Thiên Lưu Quang toa rồi mới nhìn ra quanh thân.
Tật phong cuồn cuộn, bão cát đầy trời. Nơi này là một mảnh tối tăm mờ mịt không nhìn thấy rõ ràng. Cho dù dùng nhãn lực của hắn cũng không thể nhìn ra xa được quá mười trượng.
Một lát sau, mắt hắn mở ra, sắc mặt không tự chủ được có chút âm trầm.
Trong thế giới tĩnh mịch này dường như ẩn chứa sát khí huyết sắc nào đó, có lực lượng hòa tan và ăn mòn rất mạnh. Cho dù dùng thần thức cũng không có cách nào may mắn thoát khỏi. Cũng may nguyên thần màu vàng nhạt của Tiêu Thần có đủ chỗ thần kỳ, thần thức miễn cưỡng không bị ăn mòn, lại có được lực lượng áp chế rất mạnh, có thể bao phủ địa vực phương viên trăm dặm.
Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn phía chân trời mờ mịt trước mắt. Vết nứt không gian lúc hắn tới là từ chỗ này xuất hiện, chỉ là hiện tại đã biến mất.
Có lẽ hắn có thể lần nữa mở ra vết nứt không gian, mượn nó mà rời đi...
Bất kể như thế nào, đã có khả năng này thì cũng nên thử một phen mới được.
Tiêu Thần lui về phía sau, một ngón tay điểm ra, Hoàng Tuyền Đại Ma bàn bỗng nhiên xuất hiện, xen lẫn lực lượng khủng bố ầm ầm đập về phía hư không.
Lực lượng chấn động, tàn sát bừa bãi. Nhưng mà không gian lại không có chút chấn động nào. Thậm chí còn không sinh ra chút gợn sóng nào. Trình độ vững chắc của không gian này không ngờ lại đạt tới trình độ kinh người.
Sắc mặt Tiêu Thần trầm xuống, xem ra suy nghĩ trong đầu hắn không thể thực hiện được. Hiện tại chỉ có thể xâm nhập vào sâu trong nơi này, tìm kiếm phương pháp khác rời đi.
Từ khi hắn tu đạo tới nay vô số lần gần như rơi vào tuyệt cảnh. Tuy rằng nguy hiểm nhưng mà vẫn còn sống, đồng thời còn rèn luyện ra tâm thần cường đại. Đương nhiên sẽ không bởi vì khốn cảnh trước mắt mà sụp đổ.
Tiêu Thần ngẩng đầu, phân biệt phương hướng một chút, miệng hừ nhẹ một tiếng rồi lật tay đánh một chưởng ra sau lưng.
Đúng lúc này, một bóng đen thoát ra, chính diện va chạm với một chưởng của Tiêu Thần. Một tiếng rú thảm vang vọng, trực tiếp bị đánh ay.
Tuy nhiên vật này có tốc độ cực nhanh, bị đánh lập tức lùi lại. Chỉ là trong sát na Tiêu Thần vẫn nhìn thấy rõ thân ảnh vật này.
Khôi giáp bị nghiền nát, thi thể khô quát, đỏ tía. Miệng vết thương dữ tợn trên người, móng vuốt sắc bén, lại phối hợp với đôi mắt đỏ thâm giống như là thi thể đã chôn sâu nhiều năm dưới lòng đất mà chưa hủ hóa, làm cho ánh mắt người ta nhìn vào không khỏi sợ hãi.
Lão thi.
Loại vật này cũng không phải là lần đầu tiên Tiêu Thần nhìn thấy. Trước kia trong Dược viên ở Mạc La giới, trong một trăm lẻ tám tòa thạch tháp kia từng có lão thi bị phong trấn bên trong.
Phi thăng Linh giới, trong Ô Nguyen cảnh, trong thành chết cũng có cường giả Lão thi chạy ra.
Lần thứ ba là trước mắt.
Khí tức của lão thi ba lần cực kỳ tương tự, cho dù không có cùng nguồn gốc, nhưng mà tất có quan hệ cực kỳ mật thiết.
Ý niệm trong đầu Tiêu Thần khẽ động, lập tức thu liễm tâm thần. Hiện tại trong không gian quỷ dị này dường như vật khi trời sinh có công hiệu thu liễm khí tức. Nếu không phải phản ứng của Tiêu Thần nhanh nhẹn thì vừa rồi thiếu chút nữa đã bị đánh lén thành công. Hơn nữa lực lượng mà lão thi có được cũng không thể khinh thường.
Trước đó Tiêu Thần chưa dùng toàn lực, nhưng màu uy năng của Cổ Cực thất khúc cũng không tầm thường. Chỉ là vẫn không thể nào đánh chết lão thi này, đủ để thấy được nó cường đại ra sao.
Sau khi lão thi biến mất không còn một chút khí tức nào phát ra. Nhưng mà trong lòng Tiêu Thần hiểu rõ, vật này không rời đi mà đang tìm kiếm thời cơ thỏa đáng, lại hạ sát thủ.
Loại lão thi khủng bố này có sự cuồng nhiệt với huyết thực. Hắn đã sớm lĩnh giáo qua.
Một lát sau, trong mắt Tiêu Thần có lệ mang lóe lên, lão thi này rốt cuộc cũng không kiềm chế được mà ra tay. Tuy nhiên, lúc này nó đừng mơ chạy trón.
Ống tay áo vung lên, Hoàng Tuyền Đại Ma bàn bỗng nhiên xuất hiện, ầm ầm đập thẳng về phía bên trái.
Trong miệng lão thi phát ra tiếng rít gào phẫn nộ, dường như nó không ngờ tới Tiêu Thần có thể liên tiếp khám phá ra hành tung của mình. Nhưng mà tiếng rít này nhanh chóng im bặt, thân thể vật ấy bị Hoàng Tuyền Đại Ma bàn mạnh mẽ nghiền nát.
Một cỗ tử khí nồng đậm lan tràn ra, trực tiếp bị Hoàng Tuyền Đại Ma bàn thô phệ. lực lượng bên trong cơ thể lão thi này dường như có thể bổ sung lực lượng tổn hao của nó vậy.
Lạch cạch.
Thân thể lão thi sụp đổ, bộ khôi giáp rách rưới rơi xuống mặt đất.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, đột nhiên hắn nhớ tới Ô Mông bộc lạc ở Huyết mạch chi địa đã từng thu được một mảnh giáp phiến màu đỏ. Vật này có thể thôn phệ khôi giáp tàn phá của lão thi mà tăng trưởng. Không biết hiện tại còn có công hiệu này hay không?
Linh quang trên tay chớp lên, một hộp gỗ xuất hiện trong tay hắn. Hắn mở ra, làm lột ra một nửa kiện khải giáp màu đỏ, lấy miếng giáp bảo hộ trước ngực làm hạch tâm, diễn sinh ra những vùng tiếp theo, có thể bao trùm non nửa thân thể.
Bình luận