Đạo (Dịch) – Chương 1903

- Theo chúng ta rời đi.

Tu sĩ Phù Lục giới không rõ ràng cho lắm, nhưng mà bọn hắn có thể phát hiện ra hai vị đại nhân kinh hoảng và sợ hãi. Chuyện có thể khiến cho nhị vị đại nhân biểu hiện như vậy, tất đã xảy ra chuyện cực kỳ khủng bố. Bọn hắn không dám trì hoãn chút nào, vội vàng khống chế độn quang rời đi theo.

Ngay khi tu sĩ Phù Lục giới rời đi được mấy tức, cánh cửa bảo tàng biến mất. Không gian bảo tàng triệt để sụp đổ. Tuy rằng cách một tầng không gian nhưng mà bọn hắn cũng có thể cảm ứng được khí tức khủng bố từ bên trong phát tán ra.

Cỗ lực lượng này đủ để xóa bỏ tất cả mọi người.

Sắc mặt Dương Nhật đạo quân hơi tái nhợt.

- Dẫn động không gian sụp đổ, đồng quy vu tận... chẳng lẽ đây là phương pháp của hắn sao?

- Trừ lựa chọn này ra, hắn không có cách nào ngăn cản ba cỗ lực lượng Chí cổ... Bất quá đệ cảm thấy hắn không có vẫn lạc. Có lẽ hắn sẽ dùng phương thức mà chúng ta không biết còn sống sót.

Âm Nguyệt đạo quân trầm giọng mở miệng:

- Đệ cho rằng hắn còn có thể còn sống sao?

- Đúng.

- Vì cái gì?

- Bởi vì hắn là người lão tổ chọn lựa.

Dương Nhật đạo quân trầm mặc một lát rồi mới gật đầu nói:

- Có lẽ đệ nói đúng, nhưng mà chúng ta không thể ở đây chờ đợi được. Phải lập tức rời khỏi đây. Không gian bảo tàng sụp đổ có lẽ sẽ dẫn tới hàng loạt nguy hiểm. Nếu như hắn thực sự chưa chết thì sẽ có ngày gặp lại trong Chiến thần cung..

- Đúng vậy.

Nhật Nguyệt nhị quân dẫn đầu, tu sĩ Phù Lục giới khống chế độn quang bay về phía Hỗn Loạn chi vực mênh mông.

...

Bầu trời màu đỏ, đại lục yên tĩnh có cuồng phong rít lên từng chặp khiến cho bùn đất màu đen bị nhấc lên, tạo thành một đám bụi đất phô thiên cái địa.

Khí huyết sát nồng đậm gần như thực chất tràn ngập hư không. Đây là lúc sinh linh cường đại vẫn lạc, tinh huyết diễn hóa mà thành. Thực lực người vẫn lạc càng mạnh, số lượng càng hiều thì khí huyết sát lại càng nồng đậm.

Trong không gian yên tĩnh, bát ngát mênh mông không biết đã có bao nhiêu sinh linh cường đại chết đi mới có thể hình thành khí huyết sát khủng bố như vậy, khiến cho cả thương khung bị nhuộm thành màu đỏ.

Đây là Vong giả điện đường, là cấm khu của sinh linh.

Nhưng mà lúc này, trong thế giới mông lung này bỗng nhiên xuất hiện một khe nứt. Bên trong có lực lượng hủy diệt vô cùng kinh khủng giống như thủy triều tràn ra, đánh nát mặt đất màu đen, xua tán sát khí và cuồng phong.

Một cục đá màu đen xen lẫn trong đám năng lượng như thủy triều, theo sóng mà động, rơi xuống mặt đất.

Một lát sau, lực lượng tàn sát bừa bãi bên trong cái khe nứt kia dần dần yếu bớt, không gian nhúc nhích, chậm rãi chữa trị. Sau đó tất cả lại trở nên yên tĩnh.

...

Tả Mi đạo tràng.

Sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt, nhìn xuyên qua cấm chế của đạo tràng ra bên ngoài, hai hàng lông mày không nhịn được nhíu lại.

Một lát sau, khi xác định nguy cơ không có xuất hiện, lúc này hắn mới thở dài một hơi, trầm ngâm rồi nói:

- Các ngươi lui ra hết đi, cứ làm việc của mình, nếu cần bổn tọa tự nhiên sẽ triệu hoán các ngươi ra.

- Vâng, đại nhân.

Thống lĩnh Lục đạo kính cẩn thi lễ rồi chậm rãi lùi về phía sau mấy bước, lúc này hắn mới quay người nhanh chóng rời đi.

Hắn có Tả Mi đạo tràng trong tay, có thể bình yên thoát thân trong không gian sụp đổ. Đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương hiển nhiên không có át chủ bài cứu mạng như vậy. Hiện tại sợ rằng đã vẫn lạc trong lực lượng xé rách không gian cuồng bạo kỉa ồi.

Không gian bảo tàng, Tiêu Thần dẫn Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương vào chỗ sâu bên trong, sau đó lưu lại tính mạng bọn hắn ở đó.

Song phương nợ máu chồng chất, đương nhiên là có quan hệ không chết không thôi. Nếu như vậy Tiêu Thần hắn cũng không ngại một mẻ hốt gọn, không cần nhân từ nương tay.

Tuy rằng trước mắt mất đi Thế giới chi nguyên chống đỡ, nhưng mà dùng sự vững chắc của không gian bảo tàng, không có lẽ sụp đổ không chút dấu hiệu như vậy. Nhưng mà đừng quên, Thế giới chi nguyên ở ngay trong cơ thể Tiêu Thần, lúc hắn thong qua vật ấy cảm ứng toàn bộ không gian cũng đã mơ hồ phát hiện ra một việc. Thông qua lực lượng cua Thế giới chi nguyên chấn động hắn có thể lập tức làm tăng tốc quá trình sụp đổ của không gian bảo tàng.

Cũng chính bởi vì như vậy, lúc săn giết cường giả tam giới, hắn để hai người Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái ở cuối cùng, là vì muốn nhờ bọn hắn dẫn đám người Áo Cổ Đa tới.

Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương hùng hổ mà tới, muốn chém giết Tiêu Thần hắn cho hả giận. Chỉ sợ bọn họ cũng không ngờ tới điểm này. Mãi tới khi Tiêu Thần dẫn động không gian sụp đổ, sắc mặt ba lão quái này mới đồng thời hiện lên vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.

Nhất là trơ mắt nhìn linh quang trên người Tiêu Thần chớp lên, tiến vào trong Tả Mi đạo tràng càng làm cho bọn hắn oán độc, chết không nhắm mắt.

Ba cỗ lực lượng Chí cổ cường đại vô cùng, Tiêu Thần quả thực không phải là đối thủ. Nhưng mà hắn lại dùng loại phương thức này chôn vùn năm người vào trong không gian bảo tàng.

Mà mặc dù hắn có đạo tràng thủ hộ, có thể ngăn cản lực lượng không gian sụp đổ, chôn vùi. Nhưng mà dưới cỗ lực lượng này trùng kích, hắn cũng mất đi khống chế với nó. Chỉ có thể để mặc đạo tràng như nước chảy bèo trôi trong lực lượng hủy diệt. Dọc theo vết nứt không gian rơi vào trong không gian quỷ dị này.

Chỗ địa vực này, trong mắt Tiêu Thần mà nói có rất nhiều chỗ quen thuộc... Là chỗ kết nối giữa Huyết Sát giới của Cơ gia với Đại thế giới tĩnh mịch và quỷ dị. Có chút giống như chiến trường sau khi trải qua hạo kiếp vậy.

Tiêu Thần suy nghĩ một lát rồi chậm rãi lắc đầu.

Hôm nay mặc kệ bên ngoài thế nào, có đạo tràng thủ hộ, tính an toàn tạm thời không có gì lo lắng. Chuyện hàng đầu vẫn là dưỡng thương trong cơ thể thì hơn.

Ngăn cản và đánh chết đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương. Mặt dù hắn chỉ dụ dỗ, không có giao thủ nhưng cũng bị thương thế rất nặng.

Tiêu Thần bước ra một bước, thân thể trực tiếp xuất hiện trong mật thất tu luyện. Hắn khoanh chân ngồi vào trong Thăng nguyên cấp linh trận, lại ngửa đầu nuốt mấy khỏa linh đan, bắt đầu bế quan chữa thương.

Lần này bị thương rất nặng, nhưng mà cũng không phải là không có lợi. Kinh nghiệm chém giết với tu sĩ Chí cổ cảnh khiến cho hắn cực kỳ nắm chắc với tu vi của bản thân. Áo nghĩa chiến kxy trong Thạch tháp cũng được hắn cảm ngộ thêm vài phần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...