Nhìn hai tên tu sĩ Huyết Ngục tộc trước mắt, nếu như đã không còn giá trị lợi dụng thì tự nhiên không cần phải tiếp tục ở lại.
Tiêu Thần tiến lên một bước, nhìn như bình thường, nhưng mà trong nháy mắt lại vượt qua không gian vô tận, chi cách hai người Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái chưa đủ trăm trượng. Cảm nhận khí tức bỗng nhiên tới gần, sắc mặt hai người bỗng nhiên trắng bệch, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Chỉ kém một ít.
Bọn hắn đã cảm ứng được khí tức của đám người Áo Cổ Đa đang cấp tốc tới gần.
Nhưng mà chỉ chênh lệch một chút này là phân cách sinh tử.
Trong mắt Tiêu Thần có lệ mang hiện lên, bỗng nhiên đánh ra Hoàng Tuyền Đại Ma bàn. Thần thông xé rách không gian, nghiền nát thân thể hai người, trực tiếp giam cần nguyên thần đối phương.
Cơ thể bị thương, thiêu đốt huyết hải đổi lấy lực lượng, dĩ nhiên làm cho bọn họ đã nỏ mạnh hết đà. Lúc này, dưới Hoàng Tuyền Đại Ma bàn càng không chịu nổi một kích.
Rất đơn giản chém giết hai người, Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, cảm ứng được khí tức nhanh chóng tới gần, nụ cười khóe miệng hắn ngày càng đậm. Đợi lâu như vậy rốt cuộc cũng lộ diện.
- Tiêu Thần, lão phu muốn giết ngươi.
Áo Cổ Đa điên cuồng rít gào, huyết khí bên ngoài cơ thể phóng lên trời, giống như Ma thần.
Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương nhìn thấy Tiêu Thần, hai mắt không nhịn được đỏ bừng lên, miệng phát ra tiếng rú thảm thê lương:
- Tiêu Thần, hôm nay là ngày chết của ngươi.
Mà giờ phút này Nhật Nguyệt nhị quân đã tới, khi ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần, thân thể thể không nhịn được hung hăng chấn động, hai mắt trợn ngược, dường như nhìn thấy chuyện không thể nào tưởng tượng được.
Hiện tại rốt cuộc bọn hắn cũng đã hiểu vì sao Áo Cổ Đa lại cuồng bạo như vậy...
Sau lưng Tiêu Thần, trong trấn áp của Hoàng Tuyền Đại Ma bàn có hơn trăm vong hồn gào thét thê lương, tuy rằng khuôn mặt vặn vẹo nhưng mà lại không khó nhìn ra thân phận chân chính của bọn hắn.
Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái của Huyết Ngục giới... Đông Nhật, Trường Hà Minh Huy, Y Lâu Tư Nguyệt của Tam Thạch giới... Lưu Hoan của Động Thiên giới... Những vong hồn này đều là cường giả trong Tam giới, không có một ai đào thoát, toàn bộ đều ở đây.
Tiêu Thần dùng sức một mình chém giết hơn trăm cường giả Tam giới.
Loại thủ đoạn tàn nhẫn này sao mà kinh người a.
Tuy nhiên, như vậy xem ra hôm nay khó tránh khỏi một trận tử chiến.
Dương Nhật đạo quân, Âm Nguyệt đạo quân liếc nhìn nhau, khóe miệng cười khổ, nhưng mà không có ý lùi bước.
Sứ mạng lão tổ lưu lại, bọn hắn không từ giá nào cũng phải hoàn thành. Cho dù là vẫn lạc cũng phải bảo vệ Tiêu Thần bình an rời đi.
Tuy nhiên, lúc này không đợi bọn hắn có bất kỳ động tác nào lại có một đạo thanh âm trực tiếp vang lên trong tai bọn hắn:
- Các ngươi lập tức rời khỏi thế giới bảo tàng, không cần ở lại.
Là thanh âm của Tiêu Thần.
Hai lão quái ngẩng đầu, dù Tiêu Thần không nhìn về phía bọn hắn nhưng lại gật đầu, hiển nhiên là nói với bọn hắn.
Sau một khắc, trong miệng phát ra tiếng cười điên cuồng. Tay hung hăng kéo một cái về phía hư không rồi lập tức buông tay. Phong mang ngập trời khủng bố lập tức bộc phát, hóa thành đao phong hủy thiên diệt địa.
Hung hăng chém về phía đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương
Đối mặt với ba gã tu sĩ Chí cổ, còn dám xuất thủ trước, phần đảm lượng này, trong thế gian to lớn liệu có mấy người có cơ chứ?
Uông.
Trong tiếng gầm nhẹ, đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương đồng thời ra tay, đánh ra một quyền, tập hợp ba đạo lực lượng Chí cổ. Tuy rằng phong mang ngập trời mạnh mẽ, nhưng mà vẫn bị đánh nát.
Nhưng mà lúc này sắc mặt Tiêu Thần hơi trắng bệch, nhưng bên ngoài cơ thể lại có độn quang lóe lên, không ngờ lại điên cuồng chạy vào chỗ sâu trong thế giới bảo tàng.
- Ha ha. Ba lão bất tử, muốn giết chết ta cứ tới. Tiêu mỗ há có thể sợ các ngươi.
- Ngươi đáng chế.t
Áo Cổ Đa điên cuồng rít lên rồi đuổi theo. Đông Phong Như Phá, Động Thiên Tam vương không nói một lời theo sát phía sau.
Cường giả Tam giới chết hầu như không còn, tất cả đều là do Tiêu Thần ban tặng. Nếu không thể giết chết đối phương, ba người há có thể can tâm.
Tuy rằng không biết Tiêu Thần dùng thủ đoạn nào mà có được lực lượng Chí cổ cảnh, nhưng mà ba phương ra tay, Tiêu Thần này khó thoát khỏi cái chết.
Dương Nhật đạo quân hơi trầmg nâm rồi nói:
- Chúng ta đi thôi, Tiêu Thần đã mở miệng hiển nhiên có chỗ dựa. Hắn bảo chúng ta rời đi là không muốn chúng ta tổn thất.
- Đại ca cho rằng hắn còn át chủ bài gì? Có thể ngăn cản ba tu sĩ Chí cổ đuổi giết được sao?
Âm Nguyệt đạo quân thấp giọng nói.
- Ta không biết, nhưng mà bản thân hắn chính là một người sáng tạo kỳ tích. Từ khi hắn tiến vào Chiến thần cung tới nay, tuy rằng mới ba trăm năm ngắn ngủi, nhưng mà đệ có từng nghĩ tới hôm nay hắn lại có lực lượng chiến một trận với đại năng Chí cổ hay không? Có lẽ hôm nay hắn cũng có thể sáng tạo ra được kỳ tích.
Âm Nguyệt đạo quân chậm rãi gật đầu, hai người nhìn về phía Tiêu Thần rời đi rồi quay người nhanh chóng rút lui.
Nhưng khi bọn hắn tới gần lối ra của bảo tàng thì trong lòng không nhịn được hung hăng nhảy dựng lên, bỗng nhiên quay người. Chỉ thấy ở chỗ sâu trong không gian bảo tàng, bầu trời đột nhiên hóa thành màu đỏ sẫm.
Mặt đất run rẩy, không gian đang rên rỉ, một cỗ khí tức hủy diệt bao phủ bọn họ vào bên trong.
- Đi mau.
Dương Nhật đạo quân điên cuồng quát lớn, hai ngoài toàn lực kích phát pháp lực, tốc độ tăng vọt, bắn thẳng tới lối ra bảo tàng.
Mà vào lúc này, bầu trời màu đỏ bỗng nhiên sụp đổ xuống.
Cũng không phải sụp một một cách đơn giản, mà là triệt để hủy diệt, không có lực lượng bắn ra. Ngược lại còn có lực lượng thôn phệ vô cùng tận trong đó truyền ra, giống như là cái miệng của quái thú không lồ, có thể thôn phệ tất cả.
Mặc dù ở khoảng cách xa vô tận nhưng mà Dương Nhật đạo quân, Âm Nguyệt đạo quân vẫn có thể cảm nhận được lực lượng thôn phệ cường đại. Hơn nữa nó còn đang dùng tốc độ kinh người không ngừng tăng vọt.
Cả không gian bắt đầu sụp đổ từ hạch tâm, điên cuồng lan tràn ra quanh thân. Tốc độ càng lúc càng nhanh, tất cả những thứ rơi vào bên trong sẽ bị xé thành phấn vụn dưới cỗ lực lượng này.
Sưu...
Dương Nhật đạo quân, Âm Nguyệt đạo quân thậm chí còn không dám quay đầu nhìn lấy một cái mà trực tiếp tiến vào cửa vào bảo tàng đang lắc lư bất định, giống như tùy thời sẽ biến mất kia, rời khỏi không gian bảo tàng.
Bình luận