Đạo (Dịch) – Chương 1901

Ý niệm của Tiêu Thần khẽ động, Hoàng Tuyền Đại Ma bàn sau lưng lập tức bắn ra, hóa thành lưu quang bỗng nhiên đập xuống tu sĩ này.

Oanh.

Hư không rung động lắc lư, thân thể tu sĩ Tam Thạch giới trực tiếp sụp đổ, nguyên thần bị mạnh mẽ thôn phệ, rơi vào trong đạo linh quang kia, trở thành một thành viên trong vô số vong hồn.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, không có một chút cảm xúc chấn động nào. Hắn quay người đi về một hướng khác, cất bước mà đi. Tốc độ của hắn nhìn như không nhanh, nhưng mà lại có được uy năng mà người thường không thể tưởng tượng ra. Một bước thường thường có thể vượt qua không gian vô tậ.

Tu sĩ lúc trước bị tập sát chạy thục mạng hiện tại đang bị hắn đuổi giết từng người một.

...

Giết chết tu sĩ Huyết Ngục tộc trước mắt, Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn về phía tận cùng hư không. Nơi đó chính là cửa vào bảo tàng, cũng chính là phương hướn gmà Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái cùng với Lưu Hoan của Động Thiên giới chạy trối chết. Bọn hắn hiểu rõ chỉ có Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương cùng với Nhật Nguyệt nhị quân mới có thể che chở cho bọn hắn mà thôi.

Hoảng hốt chạy đi, bọn hắn thi triển lực lượng bản thân tới mức tạn cùng, muôn dùng tốc độ nhanh nhất chạy trối chết.

Sau lưng, mỗi khi truyền tới một cỗ chấn động hủy diệt là bọn hắn biết rõ lại có một tu sĩ vẫn lạc. Bởi vì bọn hắn rất rõ ràng cỗ khí tức chấn động này. Đây chính là khí tức phát ra từ Hoàng Tuyền Đại Ma bàn trong tay Tiêu Thần kia.

Mà bọn hắn có lẽ là một mục tiêu của đối phương.

Trong thời khắc nguy cơ tử vong có thể phủ xuống bất kỳ lúc nào, loại giày vò trong lòng này đủ để khiến cho tâm thần người ta sụp đổ. Càng là tu sĩ cường đại càng không muốn chết. Huống chi phía trước còn có lực lượng có thể che chở cho bọn hắn.

Có khả năng hiện tại Áo Cổ Đa đại nhân đang trên đường chạy tới tiếp ứng bọn hắn. Chỉ cần kiên trì lát nữa là có thể chạy ra được, bảo toàn tính mạng.

Ngay lúc này bọn hắn kích phát tiềm năng mạnh nhất của mình... Tuy nhiên, chính bởi vì như vậy cho nên sau khi cảm nhận được khí thế tập trung phía sau mới càng làm cho bọn hắn trở nên tuyệt vọng.

Rõ ràng có hi vọng sống sót nhưng lại không thể không chết. Loại sinh cơ trong tuyệt vọng lại vừa mới lóe lên lại bị chém vỡ, loại hành động này vô cùng tàn nhẫn.

Sắc mặt Tiêu Thần lạnh lẽo, không có một chút bất an hoặc là áy náy trong lòng. Hắn vào Chiến thần cung, không muốn trêu vào bất kỳ phiền phức gì. Muốn yên ổn phát trienr, nhưng mà tất mọi thứ hiện tại đều là do đám người này gieo gió gặt bão.

Người đáng chết thì không cần thương xót.

- Ah...

Trong miệng Kiệt Nhĩ Sâm phát ra tiếng rít gào tuyệt vọng. Huyết hải bỗng hiển hiện bên ngoài cơ thể hắn, hừng hực thiêu đốt, hóa thành lực lượng không gì so bì nổi. Điên cuồng rót vào trong cơ thể, khiến cho thân thể hắn hóa thành một đạo lưu quang đỏ rực, tốc độ tăng vọt.

Dưới bóng ma tử vong bao phủ, tâm thần của vị tu sĩ Cổ Cực bát khúc Huyết Ngục tộc này đã tới biên giới gần như sụp đổ.

Mông Thái đột nhiên cắn răng, trong nháy mắt cũng tế ra huyết hải. Dùng loại phương thức thiêu đốt để đổi lấy lực lượng cường đại. Tuy nhiên loại hành động này sẽ tạo thành tổn thương khủng bố với bọn hắn, thậm chí còn tạo thành tổn thương không thể nào bù đắp được, tu vi cũng rớt xuoosg.

Nhưng chính vào thời khắc sinh tử này, tất cả trở nên không còn quan trọng, bọn hăn chỉ muốn sống sót mà thôi.

Hai người Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái hóa thành lưu quang màu đỏ, tốc độ đột nhiên tăng vọt làm cho Lưu Hoan của Động Thiên giới đột nhiên rớt lại phía sau. Sắc mặt vị tu sĩ Cổ cực bát khúc che dấu tu vi, âm thầm mưu đồ này đột nhiên trở nên tái nhợt, thân thể cứng ngắc, trong miệng phát ra tiếng gào thét không cam lòng.

Oanh.

Hoàng Tuyền Đại Ma bàn đánh xuống, tu sĩ Động Thiên giới từ trước tới nay dùng thân thể cường hãn trữ danh lại không có một chút lực lượng ngăn cản nào, thân thể lập tức bị đánh cho nổ tung hóa thành huyết vụ ngập trời. Dưới linh quang chói mắt của Hoàng Tuyền Đại Ma bàn không ngờ lại hóa thành bột mịn, biến mất không thấy.

Nguyên thần của tu sĩ Cổ cực bát khúc này trở thành vong hồn mạnh nhất bị trấn áp trong Hoàng Tuyền Đại Ma bàn. Sau khi dung nhập vào trong linh quang khiến cho phạm vi bao phủ của nó gia tăng, thanh âm gào khóc thê lương cũng tăng vọt, kinh thiên động địa.

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn hai đạo huyết quang điên cuồng chạy thục mạng phía chân trời, bản thân trầm mặc cất bước đi về phía trước.

...

Cửa vào bảo tàng.

Một ngọc giản màu đỏ từ phía chân trời rít gào phóng tới. Áo Cổ Đa biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin nổi.

Ngọc giản này là do hắn ban thưởng cho cường giả tộc đàn dưới trướng truyền tin khi có nguy hiểm tới tính mạng. Nếu không tới hoàn cảnh sống còn tuyệt đối không thể sử dụng.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Áo Cổ Đa tiến lên một bước, trực tiếp thu ngọc giản vào trong tay, nguyên thần thăm dò vào bên trong. Thân thể hắn đột nhiên run rẩy kịch liệt. Luống cuống, khí tức bá đạo từ trong cơ thể hắn phát tán ra, làm lộ ra lực lượng hủy diệt vô tận bên trong.

- Tiêu Thần, lão phu thề, nhất định phải giết chết ngươi.

Trong tiếng rít gào, chân lão quái này bước ra một bước, thân ảnh hóa thành một đạo huyết quang ngập trời bắn đi.

Đông Phong Như Phá biến sắc, trong lòng đột nhiên sinh ra một cỗ dự cảm cực kỳ không ổn. Hắn không có chút chần chờ nào, lập tức đi theo sát Áo Cổ Đa.

Vẻ mặt Động Thiên tam vương âm trầm, trực tiếp dung hợp khí tức ba người, triệu hồi ra thân ảnh nam tử giống như thiên thần kia, sau đó nhấc ba người bọn hắn lên, trực tiếp biến mất tại chỗ.

Sắc mặt Dương Nhật đạo quân trở nên ngưng trọng, nói:

- Từ vẻ mặt của Áo Cổ Đa xem ra hắn đã xác định hành tung của Tiêu Thần, nếu không tuyệt đối sẽ không rời đi.

- Thế cục trước mắt không thể nói trước a.

Âm Nguyệt đạo quân khẽ nhíu mày.

- Đi thoi.

Bên ngoài cơ thể hai người đồng thời bộc phát ra Nhật Nguyệt chi quang, dung hợp hoàn mỹ tạo thành bộ dáng một chiếc thuyền nhỏ phá không rời đi.

- Các ngươi rời khỏi không gian bảo tàng, ở bên ngoài chờ đợi.

- Vâng, đại nhân.

Tu sĩ Phù Lục giới kính cẩn mở miệng.

....

Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, chậm rãi ngẩng đầu, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt, lạnh lẽo như băng, không có chút nhiệt độ nào.

Đợi lâu như vậy, rốt cuộc các ngươi cũng nhận được tin tức, rất tốt.

Nếu như vậy thuận tiện cũng hưởng thụ đại lễ ta đã chuẩn bị cho các ngươi đi. Hy vọng các ngươi có thể tiếp được.

Chương 1902vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...