Đạo (Dịch) – Chương 1895

Mặc dù biết trận chiến này hắn không có bất kỳ hi vọng thắng nào. Nhưng mà Tiêu Thần lại không có ý buông tha.

Ngày trước chiến một trận với Đông Nhật của Tam Thạch giới, Tiêu Thần vì ngăn ngừa hậu hoạn mà tốc chiến tốc thắng giết chết đối phương. Bản thân cũng bị thương không nhẹ. Nhưng mà trong lúc dưỡng thương hắn lại phát hiện ra một biến hóa cực kỳ vi diệu.

Bình cảnh Thất vị cảnh dường như nới lỏng một ít, tuy rằng không lớn nhưng lại đủ làm cho hắn kinh hỉ.

Sau khi nghĩ đi tính lại, Tiêu Thần cũng tìm được lời giải thích hợp lý.

Hắn cảm ngộ trong Thạch tháp, tuy rằng mượn tính chất đặc biệ tnào đó có thể nhanh chóng nhận được áo nghĩa truyền thừa của Thạch tháp. Nhưng mà không có trải qua chém giết sinh tử chính thức, hắn không có cách nào triệt để thông hiểu đạo lý bên trong, khiến cho hắn gặp phải bình cảnh, không thể tăng lên.

Mà ma luyện sinh tử không thể nghi ngờ là hành động kích phát tiềm năng của người ta tốt nhất, một lần hành động hoàn thành đột phá.

Cho nên hắn hấp dẫn Phất Lạc Tư tới đây, chính là muốn nhờ vị cường giả cổ cực bát khúc đỉnh phong này làm hòn đá mài đao cuối cùng, trợ giúp hắn bước ra một bước kia.

Quyết định này cực kỳ hung hiểm, thậm chí còn khiến cho hắn rơi vào vực sâu tử vong, nhưng mà Tiêu Thần lại không lựa chọn lùi về phía sau.

Tu sĩ tu đạo vượt mọi chông gai đi về phía trước, không nguy hiểm há có thể nhận được đủ cảm ngộ trân quý trong đó? Có thể bước ra được một bước vững vàng trên con đường đại đạo cơ chứ?

Trận chiến này hắn đã chờ mong từ lâu.

Phong mang ngập trời cùng với hư ảnh cự phủ huyết sắc xé rách không gian, mang theo uy năng vạn quân, không thể ngăn cản gặp gỡ.

Giờ phút này, cả phiến thiên địa rơi vào trong yên tĩnh.

Lực lượng khủng bố vô thanh vô tức gắt gao quấn lại một chỗ, điên cuồng chém giết, thôn phệ và cùng chôn vùi.

Dùng điểm thần thông va chạm làm hạch tâm, cả phiến không gian bị hung hăng xé nát, diên cuồng lan tràn ra bốn phương tám hướng. Ven đường, tất cả những nơi nó quét qua đều bị chôn vùi, hóa thành bột mịn rơi xuống mặt đất, nhưng mà cũng không có tổn hại gì.

Thứ còn lại chỉ là hoang vu, tĩnh mịch.

Tới lúc này tiếng nổ mạnh giống như khai thiên tích địa bộc phát, giống như là sấm sét nổ vang bên tai, tạo thành trùng kích nguyên thần khủng bố. cỗ lực lượng này thậm chí còn có thể làm cho nguyên thần của tu sĩ Cổ cực bị trọng thương.

Sắc mặt Tiêu Thần lập tức tái nhợt, chân liên tiếp lui về phía sau, mỗi một bước đạp xuống đều có không gian vỡ nát. Đôi mắt thoáng ảm đạm, nhưng mà vẫn tràn ngập thần mang lập lòe, trầm ổn tỉnh táo, không có một chút sợ hãi, kinh hoảng nào.

Mà bàn tay cầm cự phủ của Phất Lạc Tư khẽ run rẩy, thân ảnh bị bức lui. Hiển nhiên hắn cũng không chiếm được tiện nghi dưới một kích này.

Songp hương nhìn như thực lực ngang nhau, nhưng mà Tiêu Thần tuyệt đối đã rơi xuống thế hạ phong.

Phong mang ngập trời chính là thứ mà Tiêu Thần mượn nhờ lực lượng Quy Tắc chi nguyên bộc phát ra lực lượng Cổ cực thất khúc. Sau đó lại kéo mười ba đạo đường cong quy tắc rồi kích phát ra. Đại biểu lực lượng cường đại nhất lúc này của hắn. Nhưng mà một kích này cũng không thể tạo thành bất kỳ thương tổn nào với Phất Lạc Tư.

Vị tu sĩ cổ cực bát khúc đỉnh phong của Huyết Ngục tộc này tay cầm cự phủ, giống như là chiến thần. Cường đại tới mức không thể ngăn cản, lại có thể đối chiến với phong mang ngập trời mà không tổn hao gì. Điểm ấy đủ để chứng minh sự cường đại của đối phương.

Đây là lực lượng vô hạn tới gần Chí cổ.

Phất Lạc Tư hiện tại cho dù đối mặt với tu sĩ Chí cổ cửu khúc cũng có lực lượng giao thủ.

- Tiêu Thần, hôm nay là ngày ngươi phải chết.

Miệng Phất Lạc Tư rít gào, trong mắt có sát cơ lạnh lẽo.

Chỉ cần hắn có thể giết chết Tiêu Thần, cướp lấy Thế giới chi nguyên, tất cả khuyết điểm đều được Áo Cổ Đa đại nhân bao dung. Cho dù đối phương biết hắn tự tay chém giết Húc Ly cũng vậy.

Bất kể là báo thù cho tộc nhân vẫn lạc, hay là tự mình giải vây, Phất Lạc Tư đều quyết không cho phép Tiêu Thần đào thoát khỏi tay hắn.

Mà lực lượng gần tới cấp độ Chí cổ cũng làm cho hắn có đủ tự tin.

Trong tiếng rít gào, người này tiến lên một bước, cự phủ chém xuống.

Một búa này, sát cơ ngập trời.

Đồng tử Tiêu Thần hơi co rút lại, một kích này nhìn như bình thường, không có gì nổi bật. Cự phủ giơ lên cao rồi chém xuống, giống như là chẻ củi nhóm lửa. Nhưng mà trong nguyên thần của hắn cảm ứng, cả phiến không gian dưới một búa này tập trung lại không có cách nào đào thoát, không thể nào ngăn cản.

Một kích này khiến cho hắn sinh ra cảm giác phải chết, không thể nghi ngờ.

Tâm không chiến đã thua, trong chém giết sinh tử, một khi xuất hiện cảm giác này thì có chiến đấu nữa cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Mà giờ phút này, trong không gian nguyên thần, Bồ Đề cổ thụ kịch liệt lắc lư cành lá, tạo thành tiếng xào xạc rung động. Thanh âm lá cây ma sát vang vọng không dứt. Mà Ô quỷ thì ngửa mặt lên trời rít gào, lạc ấn đại đạo bên ngoài thân thể ngày càng tinh xảo. Trong đôi mắt có hỏa diễm màu xanh nhảy lên không ngớt, giống như là đáy biển thâm sâu. Tản ra hơi thở khiến cho nguyên thần lạnh lẽo như băng.

Thế giới chi nguyên giống như một cái mặt trời màu xanh, trong kích thích, linh quang màu xanh vốn bình thản, ôn nhuận kia đột nhiên đại thịnh, tràn ngập cả không gian nguyên thần.

Tâm thần Tiêu Thần đột nhiên nhảy dựng, muốn phá vỡ ý cảnh trói buộc này.

Nói thì dài, nhưng mà bên ngoài cũng chỉ trong giây lát mà thôi.

Giờ phút này hắn bất chấp sinh ra tâm lý sợ hãi, tâm thần lập tức tiến vào trạng thái không hề bận tâm. Đồng thời bỗng nhiên ngẩng đầu, đập một chưởng về phía trước.

Một chưởng này trong Nhất Nguyên cảnh của Thạch tháp Tiêu Thần đã nhìn qua vô số lần. Thân ảnh to lớn, cao ngạo đánh ra một chưởng, thân thể vạn trượng, kinh thiên kia trực tiếp bị đập vỡ, vẫn lạc. Thứ hóa thành bột mịn còn có mấy ngôi sao bên cạnh,

Ý niệm của Tiêu Thần lập tức dung nhập vào trong một cảnh giới quỷ dị, dường như hắn dung nhập vào trong hình chiếu của nguyên thần, tất cả mọi thứ trong thế giới đều trở nên vô cùng rõ ràng. Mỗi một đạo đường cong quy tắc trong một chưởng này đều nằm trong cảm ứng của hắn.

Oanh.

Cự chưởng và cự phủ gặp nhau, sắc mặt Tiêu Thần càng thêm tái nhợt. Nhưng mà vẻ mặt hắn không có bất kỳ biến hóa nào. Chân thậm chí không có lùi về phía sau một chút nào. Một chưởng nhìn như bay bổng của hắn lại chống đỡ được một kích tất sát của Phất Lạc Tư.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...