Đạo (Dịch) – Chương 1896

Thoáng ngừng lại, chân hắn đạp lên mặt đất, một cỗ sóng xung kích quỷ dị lập tức bộc phát ra. Ngay lúc đó hắn lại vỗ một cái.

Đây là hình ảnh mà Tiêu Thần chứng kiến trong Lưỡng Nghi cảnh.

Đồng tử Phất Lạc Tư kịch liệt co rút lại, hắn không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà hắn lại có thể cảm ứng được rõ ràng trên người Tiêu Thần đang xảy ra biến hóa cực kỳ khủng bố. Một khi hoàn thành, cho dù là hắn cũng không có cách nào toàn thân trở ra.

Giết chết Tiêu Thần.

Nhất định phải giết chết Tiêu Thần trước khi đối phương hoàn thành.

Trong tiếng rít gào điên cuồng, cự phủ huyết sắc hóa thành từng đạo lưu quang ầm ầm chém xuống.

Mỗi một lần giao thủ sắc mặt Tiêu Thần dều trở nên tái nhợt, khóe miệng thậm chí còn có vết máu tràn ra. Khí tức suy yếu, thân thể lay động, dường như sau một khắc sẽ lập tức ngã xuống đất. Nhưng mà dưới loại trạng thái này hắn lại lần lượt kiên trì được. Động tác nhìn như hời hợt lại có thể bộc phát ra lực lượng khủng bố.

Phất Lạc Tư càng đánh càng kinh hãi, một cỗ cảm giác sợ hãi sinh ra trong lòng hắn. Vị cường giả Cổ cực bát khúc đỉnh phong này cầm Cự phủ tron tay có được lực lượng gần vô hạn với cường giả Chí cổ cửu khúc. Chỉ là không ngờ lúc này trong lòng lại sinh ra cảm giác sợ hãi với Tiêu Thần.

Mà những chuyện này Tiêu Thần cũng không biết, cả nguyên thần của hắn đã chìm đắm vào trong trạng thái huyền diệu này. Dường như hắn hóa thân thành hình ảnh trong Thạch tháp kia. Tất cả thần thông áo nghĩa hắn đều nắm rõ. Khi thi triển mượt mà tự nhiên vô cùng.

Giống như thần thông này vốn là thứ do hắn sáng tạo ra, là thứ thuộc về hắn vậy.

Chân liên tiếp bước ba bước về phía trước, lại đánh ra một quyền, hai quyền, ba quyền, bốn quyền.

Bốn quyền liên tiếp, nhìn như chậm chạp, nhưng mà lại như gió táp mưa sa, giống như là biển cả giận dữ.

Ba bước ba quyền, tất cả mọi thứ chỉ là súc thế, tất cả lực lượng đều dung nhập vào trong quyền thứ tư này.

Một quyền này kinh thiên động địa.

Oanh.

Quyền và Cự phủ gặp nhau, tiếng nổ mạnh khủng bố bộc phát. Nhưng mà lúc này Tiêu Thần đã không còn bị lui như trước. Phất Lạc Tư bị hắn majh mẽ bức lui ra trăm trượng, sắc mặt tái nhợt, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin tưởng nổi. Trong lòng rốt cuộc sinh ra một tia sợ hãi không có cách nào áp chế được.

Trong từng quyền từng cước của Tiêu Thần, mỗi một thức đều khiến cho trong lòng hắn sinh ra cảm giác quen thuộc. Nhưng mà hắn lại không nhớ rõ mình gặp được ở đâu.

Mãi tới khi một quyền này được Tiêu Thần đánh ra mới giống như một đạo thiểm điện xua tan sương mù trong nguyeent hần hắn.

Một quyền này giống hình ảnh năm đó hắn cảm ngộ trong Thất Vị cảnh của Thạch tháp như đúc. Một quyền hủy thiên diệt địa kia khiến cho hàng ức vạn sinh linh hủy diệt. Vô số ngôi sao bị chôn vùi trong hư không vô tận.

Phất Lạc Tư đã từng hỏi qua Áo Cổ Đa nhiều lần. Theo như lời Áo Cổ Đa đại nhân nói, đó là lực lượng bổn nguyên nhất, là áo nghĩa của Thạch tháp. Chỉ khi nào cảm ngộ tới tình trạng cực kỳ cao thâm mới có thể nhìn thấy. Nhưng lại chỉ có thể dựa vào lý giải với áo nghĩa mà sáng tạo ra thần thông thuộc về mình. Nhưng mà thần thông sáng tạo ra lại không có cách nào phát huy uy năng của áo nghĩa tới đỉnh phong.

Mà lúc này, thứ Tiêu Thần này dùng không ngờ lại là lực lượng áo nghĩa bổn nguyên của Thạch tháp.

Trong lòng Phất Lạc Tư bỗng nhiên cảm thấy lạnh lẽo, cảm giác này nhanh chóng lan tràn ra toàn thân, khiến cho hắn như rớt xuống hầm băng. Toàn thân lạnh lẽo.

Rốt cuộc hắn cũng hiểu Tiêu Thần đang làm gì, hắn ta mượn uy áp khủng bố mà hắn phát ra, bắt buộc bản thân dung nhập vào trong áo nghĩa của thạch tháp. Ma luyện trong tuyệt cảnh, cầu đột phá cảnh giới trước mắt.

Hơn nữa hiển nhiên Tiêu Thần này đã thành công đạt được mục đích của mình.

Hiện tại hắn bộc phát lực lượng áo nghĩa bổn nguyên của thất vị cảnh Thạch tháp đã có thể bức lui hắn. Như vậy nếu như thuạn thế đột phá lên Bát hoang cảnh... Không. Trong miệng Phất Lạc Tư phát ra một tiếng thét, bên ngoài cơ thể có huyết quang lóe lên, điên cuồng chạy thục mạng về phía sau.

Nhưng mà lúc này đã muộn.

Vẻ mặt Tiêu Thần mờ mịt, thân thể lại tự mình ra tay, giống như có lực lượng trong tối tăm chỉ dẫn hắn tiến vào một mảnh thiên địa rộng lớn nào đó vậy.

Một đạo thân ảnh hiện lên trong nguyên thần của hắn, trái một quyền, lại một quyền, trước một quyền, sau một quyền. Lệch trái một quyền, lệch phải một quyền, gần phía trước một quyền, gần sau một quyền. Giống như phân ra tám mặt thân thể, đồng thời ra quyền, đánh vào bát hoang.

Mà cuối cùng tám cỗ thân thể này dung hợp, tám quyền cũng dung hợp lại.

Nhưng mà một quyền này có thể chiến bát hoang.

Tiêu Thần giậm chân tại chỗ, đánh ra một quyền.

Trong mắt Phất Lạc Tư hiện lên vẻ tuyệt vọng. Vị cường giả Cổ cực bát khúc đỉnh phong này thậm chí còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thì không gian quanh thân bỗng nhiên sụp đổ. Giống như có lực lượng nào đó từ bốn phương tám hương lan tràn tới, vây khốn hắn.

Sau một khắc, thân thể người này sụp đổ, nguyên thần bị xóa bỏ.

Phất Lạc Tư, chết.

Mà giờ phút này thân thể Tiêu Thần khẽ run, cuối cùng cũng từ trong trạng thái huyền diệu khó hiểu này tỉnh táo lại. Cảm ứng biến hóa trong cơ thể, hắn mỉm cười, cuối cùng hóa thành ngửa mặt lên trời cười dài.

Thất vị đã phá, đặt chân lên Bát hoang.

Đợi cho tu dưỡng thương thế khôi phục, tu vi có thể tự động tăng vọt. Lúc này trong phiến thiên địa này, dù cho đối mặt với đại năng Chí cổ hắn cũng có thể tiến thoái tự nhiên.

Phất tay một cái, lấy đi Thâm Lam thủ trạc của đám người Phất Lạc Tư, Húc Ly. Vật này không biết dùng chất liệu gì tạo thành mà dưới cỗ lực lượng hủy diệt này lại không bị tổn thương chút nào. Ánh mắt khẽ quét qua, Tiêu Thần cũng không có ý định thanh lý chiến trường. Hắn bước ra một bước, thân ảnh rít gào rời đi.

Trận chiến ngày hôm nay nhất định chấn động Tứ giới, cũng để cho Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương biết được, nếu muốn giết hắn phải trả một cái giá lớn như thế nào.

Mà bắt đầu từ hôm nay, bọn hắn đã vĩnh viễn mất đi cơ hội giết chết Tiêu Thần.

Sau khi Tiêu Thần rời đi không lâu có hai đạo khí tức cường hãn bắn tới, thân ảnh trực tiếp hàng lâm tại địa phương giao chiến.

Người tới chính là hai người Kiệt Nhĩ Sâm và Mông Thái của Huyết Ngục tộc.

Núi rừng đã bị hủy diệt, trên mặt đất như tinh thể xuất hiện hoa văn phức tạp bị nghiền nát. Trong hư không còn có pháp lực chấn động còn chưa tán đi. Chứng minh nơi này không lâu trước đó đã xảy ra đại chiến khủng bố.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...