Đạo (Dịch) – Chương 1894

Đã quyết định chạy trốn thì đương nhiên không có phản kích. Hơn nữa làm như vậy cũng khiến cho địch nhân ham đuổi, bị hắn dụ đuổi giết, chờ Phất Lạc Tư tới.

chỉ là hắn không biết Tiêu Thần đã biết Phất Lạc Tư đang tới. Nhưng mà hắn vẫn không nhanh không chậm đuổi giết phía sau, hiển nhiên là có nắm chắc tuyệt đối có thể giết chết hắn.

Nếu như không phải như vậy, Húc Ly há có thể yên ổn chạy thục mạng như vậy, ngoan ngoãn để cho Tiêu Thần mài mòn từng chút một lực lượng của hắn, mà sẽ không liều chết phản kháng.

Tính đi tính lại, vẫn là Tiêu Thần tính toán hắn. Hiện tại Húc Ly còn chưa biết điều này, nhưng mà kết cục bi thảm của hắn đã được quyết định từ trước.

Oanh.

Oanh.

Hoàng Tuyền Đại Ma bàn điên cuồng công kích, thôn phệ lực lượng của Ma thần huyết sắc bổ sung là trong lực lượng chi nguyên. Tiêu hao và bổ sung gần như ngang hàng, Tiêu Thần gần như không cần vận dụng pháp lực của mình.

Song phương toàn lực đuổi giết, nói rõ không chết không thôi.

Một người vùi đầu chạy thục mạng, đánh chết cũng không chịu quay đầu lại.

Cho nên tốc độ phóng về phía trước cực nhanh, so với toàn lực phi hành cũng không có gì khác nhau.

Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo. Trong nguyen thần cảm ứng của hắn, đám người Phất Lạc Tư đã ở rất gần. Bất quá chỉ mấy tức là song phương có thể nhìn thấy nhau từ xa.

Trong lòng Húc Ly cuồng hỉ, hắn cũng cảm ứng được khí tức của Phất Lạc Tư.

Tiêu Thần.

Lần này nhìn ngươi trốn thế nào.

Chỉ cần giết chết Tiêu Thần, cướp lấyThế giới chi nguyên, không có ai sẽ chỉ trích hắn chật vật chạy trốn như vậy. Ngược lại còn cho rằng hắn dùng kế dụ địch, liên hợp với Phất Lạc Tư giết chết Tiêu Thần.

Công lao to lớn như vậy đủ để làm cho hắn khôi phục địa vị trước đó.

Húc Ly thậm chí còn nghĩ tới tình cảnh sau khi giết chết Tiêu Thần, ánh mắt hắn cực kỳ nóng bỏng mà dữ tợn.

Trên phía chân trời phía trước, một đạo quang mang huyết sắc xuất hiện, nhanh chóng trở nên rõ ràng. Chính là Phất Lạc Tư.

Vị cường giả Cổ Cực bát khúc đỉnh phong của Huyết Ngục tộc rốt cuộc cũng đuổi tới.

Húc Ly đang muốn mở miệng gọi thì lúc này hắn đột nhiên phát hiện ra thân thể cứng ngắc. Sắc mặt trắng bệch. Bỗng nhiên hắn quay đầu, hắn nhìn thấy Tiêu Thần đột nhiên dừng lại, trên mặt hiện lên vẻ lạnh lẽo không thèm che dấu.

Một tay đối phương duỗi ra, nắm vào hư không rồi nhẹ nhàng kéo một cái.

Nhìn như không có vật gì, nhưng mà sắc mặt Tiêu Thần lại đột nhiên trở thành tái nhợt, khí tức trong cơ thể điên cuồng giảm sút.

Húc Ly nghĩ tới ngày đó ở trong Thần chiến trường, Tiêu Thần giao chiến với đệ nhất Huyết tử Đô Sát. Nghĩ tới một kích khủng bố, kinh thiên động địa kia, trong mắt hắn hiện lên vẻ tuyệt vọng.

- Ngươi cho rằng mình có thể chạy thoát sao? hiện tại sứ mạng của ngươi đã hoàn thành, không còn ý nghĩa tồn tại nữa, chết đi thôi.

Tiêu Thần thấp giọng mở miệng, thanh âm truyền vào tai Húc Ly vô cùng rõ ràng, lại tràn ngập lạnh lẽo.

Ngón tay của Tiêu Thần buông ra.

Một kích này Tiêu Thần dùng tu vi Cổ cực thất khúc đỉnh phong kéo theo lực lượng của mười ba đạo đường cong quy tắc, tản mát rak hí tức khủng bố, lập tức xé rách không gian quanh thân.

Không gian bảo tàng mất đi Thế giới chi nguyên đã dần dần héo rũ, chết đi. Tu sĩ đấu pháp sẽ trắng trợn hấp thu linh lực, sinh ra chấn động hủy diệt, sẽ phá hỏng sự nguyên vẹn của không gian. Làm tăng tốc độ hủy diệt của không gian bảo tàng.

Chính như lúc này Tiêu Thần ra tay, không gian chung quanh bị xé rách, nhưng mà lại không có bất kỳ dấu vết được chữa trị nào. Ngược lại phạm vi xé rách của không gian còn không ngừng mở rộng.

Phất Lạc Tư có thể cảm ứng được rõ ràng khí tức khủng bố từ trong vết nứt không gian lan tràn ra. Cho dù là hắn cũng không dám có chút chủ quan nào.

Hư ảnh Ma thần huyết sắc do Húc Ly và chúng tu sĩ Huyết Ngục tộc ngưng tụ mà thành ở cách đó không xa. Chỉ cần mấy tức là có thể tụ họp với hắn... Nhưng nếu như vậy hắn cũng phải đối chiến với thần thông của Tiêu Thần mà không hề có đề phòng. Cho dù hắn có lực lượng Cổ Cực bát khúc đỉnh phong cũng sẽ bị trọng thương.

Nếu như vậy... Vậy thì chỉ có thể xin lỗi.

Linh quang trên tay Phất Lạc Tư chớp lên, một thanh Cự phủ màu đỏ như máu hiện lên trên tay hắn, cao hơn đầu người. Toàn thân màu đỏ, trên đầu có khắc vô số hoa văn huyền ảo. Một cỗ khí tức khủng bố, xé rách tất cả từ bên trong phát tán ra.

Húc Ly nhận ra Cự phủ trong tay Phất Lạc Tư, đây là thứ năm đó hắn bái nhập vào dưới trướng đại nhân, Áo Cổ Đa tự mình ban cho trọng bảo Thái cổ. Thứ này ở trên tay Phất Lạc Tư có thể khiến cho hắn ta bộc phát ra lực lượng vô hạn tới gần Chí cổ cửu khúc.

Nhưng mà giờ phút này nhìn thấy Phất Lạc Tư lấy ra Cự phủ, trong miệng hắn lại toát ra vẻ hoảng sợ, không cam lòng.

- Không.

Nhưng lúc này đã muộn.

Phất Lạc Tư tiến lên một bước, Cự phủ trong tay mang theo uy năng hủy thiên diệt địa mạnh mẽ chém về phía trước.

Oanh.

Cự phủ màu đỏ bắn ra một đạo hư ảnh, hóa thành lưu quang ầm ầm bắn về phía trước, xé rách không gian ven đường.

Tiêu Thần ra tay, Phất Lạc Tư cũng ra tay, hai đạo thần thông đều xé rách không gian. Từ phía xa nhìn lại, hai đạo hư ảnh xông qua khiến cho không gian chung quanh rung động, lắc lư rồi sụp đổ. Hóa thành hình ảnh cực kỳ rung động.

Nhưng mà có một ngườil ại không cho là như vậy.

Đó chính là Húc Ly ở giữa hai đạo thần thông.

Bởi vì Tiêu Thần dừng lại kéo theo đường cong quy tắc kích phát phong mang ngập trời, cho nên, nói một cách tương đối, khoảng cách của Húc Ly gần Phất Lạc Tư một ít. Cũng chính bởi vì điểm ấy cho nên không phải vị cường giả Cổ cực thất khúc Huyết Ngục tộc này chết trong tay Tiêu Thần mà bị hư ảnh cự phủ kia trực tiếp chém vỡ. Vẫn lạc trong tay Phất Lạc Tư.

Người vốn cho rằng là cứu tinh, cuối cùng lại tự tay kết liễu tính mạng hắn. Đây không thể không nói là chuyện nực cười nhất thiên hạ.

Nhưng mà điểm này Tiêu Thần cũng không thèm để ý, chính như hắn nói, Húc Ly đã không còn ý nghĩa tồn tại, bởi vì hắn ta đã tìm tới cho hắn một đối thủ tốt nhất.

Không sai.

Tiêu Thần cố gắng không giết chết Húc Ly là bởi vì hấp dẫn Phất Lạc Tư tới đây. Hắn muốn dùng lực lượng mạnh mẽ nhát của mình chiến một trận với vị cường giả Cổ cực bát khúc đỉnh phong của Huyết Ngục tộc này.

Chương 1895vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...