Hơn nữa còn có một điểm quan trọng nữa, đó chính là Ma thần huyết sắc này chính là Húc Ly và mười ba tên cường giả dùng bản thân huyết hóa mà thành. Những lực lượng mà Hoàng Tuyền Đại Ma bàn thôn phệ đều là lực lượng mà bọn hắn vất vả tu luyện có được. Hơn nữa khi loại thôn phệ này xuất hiện, bọn hắn sẽ thừa nhận thống khổ rất nặng, giống như là thân thể, nguyên thần bị người ta cắt ra vậy.
Cho nên trong lúc một kích đối chiến, Ma thần màu đỏ kia dựa thế lùi về phía sau, vậy mà không có dừng lại, thân ảnh trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ, điên cuồng chạy thục mạng về phía sau.
Căn cứ vào nguyên thần của Tiêu Thần cảm ứng, phương hướng mà nó đi chính là phương hướng của một trong ba đội ngũ Huyết Ngục tộc gần đây đang đi tới.
Hiển nhiên đám người Húc Ly đã sợ hãi.
Trong mắt Tiêu Thần có hàn mang lóe lên, không có dừng lại, chân bước ra, lập tức xé rách không gian đuổi theo. Hắn lại vươn một ngón tay ra, Hoàng Tuyền Đại Ma bàn lại lần nữa đập xuống.
Hôm nay hắn muốn lưu lại toàn bộ đám người Húc Ly.
- Phất Lạc Tư đại nhân, căn cứ vào tin tức chỉ dẫn, Húc Ly đại nhân đang nhanh chóng tới gần chúng ta.
Một tu sĩ Huyết Ngục tộc trầm giọng mở miệng, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ.
Húc Ly phát ra tin tức đã nói hắn phát hiện ra hành tung của Tiêu Thần, thậm chí còn đã giao chiến với đối phương. Nhưng hiện tại hắn lại đang nhanh chóng tới gần đám người Phất Lạc Tư, hiển nhiên không phải là tình huống chiếm thế thượng phong bình thường.
Chỉ có một giải thích duy nhất, đó chính là đám người Húc Ly đang chạy thục mạng, mà người có bức bách bọn hắn chạy thục mạng cũng chỉ có Tiêu Thần mà thôi.
Trong mắt Phất Lạc Tư có sát khí lóe lên.
- Hừ, Húc Ly này đã làm mất thểi iện của Huyết Ngục tộc chúng ta. Không ngờ lại bị một tiểu bối Nhân tộc đuổi giết. Các ngươi tiếp tục đi về phía trước, lão phu đi đầu một bước, nhìn xem Tiêu Thần này rốt cuộc có thủ đoạn gì.
Nói xong vị cường giả gần với Áo Cổ Đa trong Huyết Ngục tộc, đạt tới Cổ Cực bát khúc đỉnh phong này bước ra một bước. Huyết quang lóe lên, hóa thành một đạo lưu quang rít gào, phóng về phía trước.
...
Cửa vào bảo tàng.
Áo Cổ Đa cố gắng làm cho mình giữ bình tĩnh, nếu không lộ ra một chút dị sắc nhất định sẽ bị những lão bất tử Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân phát giác ra. Chỉ là vẻ cuồng hỉ trong lòng vẫn không thể nào áp chế được.
Tu sĩ Huyết Ngục tộc phát hiện ra hành tung của Tiêu Thần.
Không lâu trước hắn cảm nhận ra tin tức từ trong ngọc giản truyefn tới, tuy rằng không phải là người của ba đại tu sĩ dưới trướng hắn phát hiện hành tung của Tiêu Thần. Nhưng mà điểm này cũng không quan trọng, bằng vào lực lượng của bọn hắn, bất luận một đội ngũ nào cũng đủ để giết chết Tiêu Thần.
Có lẽ giờ phút này Thế giới chi nguyên đã rơi vào trong tay thủ hạ của hắn.
Nghĩ tới điểm này, lão quái này cúi đầu, để tránh bị người khác phát hiện ra vẻ vui mừng trong đáy mắt hắn.
Xem ra lần này vẫn là Huyết Ngục tộc bọn hắn được chiếu cố, trở thành người thắng lớn nhất trong chuyến đi bảo tàng lần này.
Vững vàng, đúng vậy, nhất định phải bình tĩnh.
Tuyệt đối không thể để cho những lão bất tử này nhìn ra điều khác thường. Đáng thương cho đám lão gia hỏa này còn ở đây chờ đợi Tiêu Thần hiện thân mà không biết đối phương vĩnh viễn không có khả năng tới đây.
Áo Cổ Đa đã quyết định, một khi ngọc giản truyền tin tới, hắn sẽ lập tức hội họp với tu sĩ Huyết Ngục tộc, sau đó thừa cơ rời khỏi không gian bảo tàng này.
Bảo vật quan trọng nhất đã rơi vào trong tay hắn, đương nhiên lão quái này không muốn xuất hiện biến cố, dẫn tới tam giới còn lại tranh đoạt.
Mau lại đây a.
Ngọc giản truyền tin sao còn chưa tới chứ?
...
Trong mây mù, thanh âm trầm đục giống như là lôi thần rít gào. Thanh âm truyền đi xa xa, kinh thiên động địa.
Một đạo hư ảnh ma thần màu đỏ hơn ngàn trượng lướt đi, nhưng mà động tác lúc này lại có chút chật vật. Phía sau thi thoảng cái có một đạo lưu quang ầm ầm đập tới. hư ảnh Ma thần này lại phải dùng lá chắn trong tay ngăn cản, cũng không hoàn thủ mà một lòng chạy thục mạng.
Nếu như nhìn thật kỹ có thể phát hiện ra bên trong đạo linh quang này chính là một cái ma bàn lớn trăm trượng. Bên trên có hai chữ Hoàng tuyền máu tươi đầm đìa, nhiếp hồn đoạt phách làm cho người ta sợ hãi vô cùng.
Phía sau, tu sĩ mặc áo bào xanh đạp không mà đi, khuôn mặt lạnh lùng. Hàn mang trong đôi mắt đen kịt như thủy triều, sát cơ lạnh lẽo tràn ngập cả không gian.
Húc Ly và chúng tu sĩ Huyết Ngục tộc hóa thân thành Ma thần chạy tục mạng về phía trước. Tiêu Thần không ngừng dùng Hoàng Tuyền Đại Ma bàn đuổi giết. Song phương đã vượt qua không gian vô tận. mà giờ phút này, nương theo mỗi lần Hoàng Tuyền Đại Ma bàn công kích, lực lượng của Ma thần huyết sắc này lại bị thôn phệ một chút. Hôm nay hình thể ngàn trượng của nó đã thu nhỏ tới tám trăm trượng, lực lượng suy yếu nghiêm trọng, không phải là địch thủ của Tiêu Thần.
Cho dù giờ phút này dừng lại liều chiến một trận cũng khó tránh khỏi kết cục vẫn lạc.
Cho nên bọn hắn chỉ có một con đường, đó chính là trốn, không ngừng chạy trối chết. Hội họp với tu sĩ Huyết Ngục tộc đang chạy tới tiếp ứng, như vậy mới có thể giữ được tính mạng.
Nếu như ngay từ đầu Húc Ly lựa chọn liều chết chiến một trận, cho dù Tiêu Thần có thể đánh chết hắn nhưng mà bản thân tất sẽ bị thương. Chỉ là hiện tại hắn đã mất đi cơ hội này.
Có lẽ là cảm ứng được khí tức của người tiếp ứng, bên ngoài cơ thể Ma thần huyết sắc đột nhiên có huyết diễm hừng hực thiêu đốt, tốc độ lại lần nữa tăng lên, điên cuồng chạy về phía trước.
Ma thần huyết sắc là do tu sĩ Huyết Ngục tộc hợp lực tạo thành, nhưng mà giờ phút này người duy trì tỉnh táo duy nhất để điều khiển hành động của nó lại là Húc Ly.
Vừa mới giao thủ với Tiêu Thần hắn đã biết rõ phỏng đoán của mọi người về thực lực của Tiêu Thần đều sai. Nếu như hắn liều chết chiến một trận, có lẽ có thể khiến đối thủ bị thương, nhưng mà hắn nhất định sẽ phải chết không thể nghi ngờ.
Hắn không muốn chết, thế cho nên hắn lựa chọn chạy trốn.
Phất Lạc Tư cũng sắp tới, chỉ cần hội họp với đối phương. Hôm nya Tiêu Thần chạy trời không khỏi nắng.
Tuy rằng như vậy sẽ mất đi hơn phân nửa công lao, nhưng mà đây lại là biện pháp tốt nhất trước mắt mà Húc Ly có thể nghĩ tới.
Bình luận