Đạo (Dịch) – Chương 1890

Tiêu Thần có thể giết chết Đông Nhật thì cũng có thể giết chết hắn.

Loại lực lượng này chỉ sợ ngay cả đại nhân cũng chưa dự liệu tới.

Y Lâu Tư Nguyệt chậm rãi gật đầu, hắn lấy ra ngọc giản truyền tin của Tam Thạch giới, đem việc này khắc vào bên trong rồi đánh nó ra.

Linh quang trên ngọc giản chớp lên, lập tức hóa thành hư ảnh rồi biến mất.

..

Một đạo lưu quang rít gào đáp xuống một đỉnh núi, độn quang thu liễm làm lộ ra một tu sĩ mặc áo bào xanh bên trong. Sắc mặt người này tái nhợt, trong đôi mắt đen kịt hiện lên vẻ ảm đạm.

Người này chính là Tiêu Thần.

- Dùng tu vi của ta hiện tại, át chủ bài ra hết có thể áp chế tu sĩ Cổ Cực thất khúc, nhưng mà nếu như chém giết hắn thì không có cách nào làm được chuyện toàn thân trở ra.

Tiêu Thần khẽ than, đây cũng là một lần nghiệm chứng tu vi của hắn.

Tuy rằng dùng toàn lực đánh chết Đông Nhật, nhưng mà dưới sự phản công trước khi chết của người này hắn cũng bị thương thế không nhẹ.

Nếu như gặp những người khác mà vẫn bị thương như vậy, đương nhiên nguy cơ vô cùng. Một khi bị phát hiện hành tung, gần như là phải chết. Nhưng mà Tiêu Thần cũng không cố kỵ, thần thức hắn phá thể mà ra. Sau khi đảo qua quanh thân, xác định không có bất kỳ thứ khả nghi nào, lúc này hắn mới bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp tiến vào trong Tả Mi đạo tràng.

Có được đạo tràng trong tay, tuyệt đối là một nơi bế quan an toàn. Lại có chênh lệch gấp ba mươi lần thời gian, có thể để cho hắn yên tâm dưỡng thương.

...

Cửa vàng bảo tàng.

Đông Phong Như Phá thu hồi thàn thức trong ngọc giản, sắc mặt trở nên cực kỳ âm trầm, khóe miệng run rẩy một hồi rồi chậm rãi mở miệng:

- Đông Nhật, cường giả Cổ cực thất khúc dưới trướng bổn tọa vẫn lạc. Một đội năm người, bốn Cổ Cực ngũ khúc không còn một ai còn sống.

Trong khi nói chuyện, trong lòng lão quái này như nhỏ máu.

Một tu sĩ Cổ cực thất khúc, bốn tu sĩ Cổ Cực ngũ khúc. Người mạnh mẽ như vậy trong Tam Thạch giới có bao nhiêu cơ chứ? Trong hàng ức sinh linh mới có thể sinh ra một người như vậy. Mỗi một người không biết phải dùng bao nhiêu năm mới có thể bồi dưỡng ra được.

Hôm nay lại bị Tiêu Thần trực tiếp chém giết.

Loại tổn thất này đối với cả tộc đàn mà nói, đều là gánh nặng không thể thừa nhận nổi.

Áo Cổ Đa, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân, sắc mặt bốn người biến hóa. Ánh mắt phiền muộn vô cùng, trong đầu nhanh chóng suy tính.

- xem ra chúng ta vẫn xem nhẹ lực lượng của hắn. Bằng vào tu vi Cổ cực ngũ khúc lại có thể đánh chết cường giả Cổ Cực thất khúc. Kẻ này quả nhiên rất đáng sợ.

Đại Lực Thần vương trầm giọng mở miệng, trong Động Thiên giới trừ hắn và Bất Tử Thần vương, Tiêu Diêu Thần vương ra. Cường giả mạnh nhất là tu sĩ Cổ Cực thất khúc. Nếu như gặp phải Tiêu Thần, chẳng phải dê vào miệng cọp, tiễn đưa tính mạng một cách uổng phí hay sao?

- Tại hạ sẽ truyền tin cho tu sĩ dưới trướng tụ họp lại, để tránh việc bị hắn đánh bại từng người một.

nói xong lão quái này lấy ra mấy khỏa ngọc giản truyền tin rồi đánh ra ngoài.

Sắc mặt Áo Cổ Đa âm trầm, nhưng mà trong lòng thì mừng thầm.

Bên trong Huyết Ngục tộc hắn vốn có Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái là ba vị cường giả Cổ cực bát khúc. Mà tu sĩ lại có thể hóa thân làm huyết khí, bố trí Huyết Ngục ma trận, cho dù đối mặt với tu sĩ mạnh hơn cũng không sợ.

Hiện tại tu sĩ tam giới kinh hoảng thu lực lượng, đúng là lúc tu sĩ Huyết Ngục tộc bọn hắn đại triển thân thủ.

Cho nên Áo Cổ Đa đánh ra ngọc giản, chẳng những không có phân phó đám người Phất Lạc Tư, Húc Ly, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái hội tụ với nhau mà còn bảo bọn hắn phân tán, mở rộng phạm vi tìm kiếm, thậm chí còn cố ý câu dẫn Tiêu Thần hiện thân.

lão quái này có đủ tự tin, một khi Tiêu Thần xuất hiện nhất định sẽ khó tránh khỏi cái chết.

...

Trận chiến ngày đó Tiêu Thần đột nhiên hiện thân đồ sát tiểu đội do cường giả Cổ cực thất khúc Tam Thạch giới cầm đầu, lập tức chấn nhiếp cường giả Tứ giới. Vốn những đội ngũ phân tán tìm kiếm lại tập trung tất cả lại, không dám quá phân tán.

Chỉ có đám tu sĩ Huyết Ngục tộc là ỷ vào thực lực vẫn làm như trước mà thôi.

Nhưng mà cường giả Tứ giới hội tụ tới, khu vực Tiêu Thần hiện thân đã bị lật tung lên, nhưng mà vẫn không phát hiện ra tung tích của Tiêu Thần chút nào. Bất đắc dĩ bọn hắn chỉ có thể nhận định Tiêu Thần đã thoát đi khỏi phiến khu vực này. Bọn hắn âm thầm mắng rồi tán đi, bắt đầu tìm kiếm chung quanh.

bất quá bọn hắn cũng nhận định, tuy rằng Tiêu Thần thành công diệt sát tiểu đội của Tam Thạch giới, nhưng mà cũng bị thương không nhẹ. Hiện tại đang ẩn nấp ở nơi nào đó khôi phục thương thế.

Mà lúc này không thể nghi ngờ là thời cơ tốt nhất để giết chết Tiêu Thần.

...

Trên đỉnh núi, một cục đá màu đen không chút thu hút nào nằm trong đống đá. cho dù nguyên thần có đảo qua cũng sẽ không phát hiện ra điều gì dị thường.

Mà lúc này, linh quang chớp lên, thân ảnh một tu sĩ trực tiếp xuất hiện trên đỉnh núi, ánh mắt quét ngang, không có phát hiện ra nguy hiểm. Lúc này mới vươn tay cất cục đá kia vào.

Thần thức phá thể mà ra, mặc dù không có phát hiện ra thân ảnh của bất kỳ tu sĩ nào. Nhưng mà Tiêu Thần lại có thể mơ hồ cảm ứng được chút khí tức hỗn loạn ở cảnh vật chung quanh. Hiển nhiên nơi này không lâu trước đã có một lượng lớn tu sĩ tới đây, cho nên mới khiến cho linh lực hỗn loạn như vậy.

Nhưng mà thế cục trước mắt đã chứng minh bọn hắn không tìm được Tiêu Thần. Mà Tiêu Thần cũng không có cách nào tìm được bọn hắn. Không gian bảo tàng mênh mông vô cùng. Sợ rằng sẽ lãng phí vô số thời gian nếu như song phương muốn tìm thấy nhau.

Tiêu Thần hơi nhíu mày, tuy nhiên lúc này ánh mắt của hắn chớp lên, trên mặt sinh ra vài phần kinh ngạc.

Không gian nguyên thần, Thế giới chi nguyên giống như mặt trời nho nhỏ tản mát ra chấn động vô hình. Khi cỗ ba động này chạm tới nguyen thần của Tiêu Thần, dường như đột nhiên hắn có vô số con mắt vậy. Hoặc nói là hắn dung hợp với cả không gian.

Trong không gian bảo tàng, không có một ngóc ngách nào là không rơi vào trong tầm mắt của hắn, chỉ cần ý niệm khẽ động là có thể nhìn thấy bất kỳ nơi nào hắn muốn nhìn. Thậm chí còn có thể cảm ứng được vị trí của tất cả tu sĩ một cách rõ ràng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...