Vô luận là đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá sắc mặt âm trầm ở lối vào bảo tàng hay là những tu sĩ Tứ giới phân bố tìm kiếm hắn khắp nơi. Tất cả đều hiện lên trong mắt hắn.
Hơn nữa còn có một điểm kinh ngạc đó chính là dưới loại ý chí này. Cho dù là đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, tu sĩ đạt tới cảnh giới Chí cổ như bọn hắn cũng không có phát giác ra chút nào.
Loại tình huống này giống như Tiêu Thần hóa thân thành thần linh của phiến thế giới này. Tất cả động tác nhỏ đều nằm trong cảm ứng của hắn.
Tiêu Thần mở hai mắt ra, đè sự khiếp sợ trong lòng xuống. Hắn hơi trầm ngâm, lập tức nghĩ tới một giải thích hợp lý.
Mảnh không gian này là do lực lượng của Thế giới chi nguyên chống đỡ, cũng có thể nói là ngụy thế giới do Thế giới chi nguyên kéo dà ra. Tuy rằng giống thế giới chính thức như đúc. Nhưng mà không thể sinh ra bất luận sinh linh nào.
Nhưng mà chung quy nó cũng là sản phẩm từ Thế giới chi nguyên, vật ấy dung nhập vào trong không gian nguyên thần của Tiêu Thần, mượn lực lượng của nó, giác quan của Tiêu Thần có thể lan tràn ra toàn bộ không gian. Cho nên mới có loại kết quả thần kỳ như vậy.
Nếu như có một ngày Tiêu Thần có thể mở ra Thế giới chi nguyên, tạo thành tân thế giới, làm chủ nhân của phiến thế giới này. Khi đó hắn cũng có được loại lực lượng này. Hôm nay chỉ là tiếp xúc với nó sớm hơn trong không gian bảo tàng mà thôi.
Nhưng mà Thế giới chi nguyên làm sao có thể phát hiện ra ý niệm trong đầu Tiêu Thần mà chủ động hỗ trợ chứ? Chẳng lẽ nó cũng có được linh trí của mình?
Trong lòng Tiêu Thần có nghi hoặc, chỉ là rất nhanh đã bị hắn bỏ qua. Hiện tại không phải là lúc suy nghĩ những chuyện này. Được Thế giới chi nguyên trợ giúp, có được loại lực lượng thần kỳ này, nan đề trước mắt của hắn được giải quyết rất dễ dàng.
Hắn có thể dễ dàng nhìn thấy bất luận kẻ nào trong không gian bảo tàng. Nhưng bọn họ lại không nhìn thấy hắn, thậm chí còn không biết hắn có thể nhìn thấy bọn họ. Dưới loại thế cục này, địa vị thợ săn và con mồi giữa song phương không co cách nào thay đổi.
Tiêu Thần ngẩng đầu, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng.
- Sắn bắn bắt đầu.
Nói xong chân hắn bước ra, hóa thành lưu quang phóng thẳng về một hướng.
Nương theo thời gian trôi qua, lực lượng Thế giới chi nguyên chống đỡ ngụy thế giới nhanh chóng suy yếu, tiếp đó bắt đầu sụp đỏ.
Một lượng lớn linh lực trong thiên địa xói mòn, khiến cho tất cả đều nhanh chóng tiến vào quá trình tiêu vong.
Vốn là rừng rậm thanh thúy tốt um, lúc này gió khẽ thổi qua, một lượng lớn lá cây khô héo theo gió bay đi. Chỉ để lại những cành lá trơ trọi giống như là xương cốt thê lương chỉ về phía chân trời.
Trong hư không tràn ngập khí tức mục nát, tử vong.
Hơn mười đạo độn quang huyết sắc từ đằng xa mà tới, người cầm đầu chính là Húc Ly của Huyết Ngục tộc.
Sắc mặt người này cực kỳ khó coi, tuy rằng vẫn giữ vững bình tĩnh, nhưng mà trong mắt lại hiện lên vẻ lo lắng khó có thể che dấu.
Dùng tu vi Cổ cực thất khúc của hắn, trong Huyết Ngục tộc cũng không thể có được địa vị quá cao. Chỉ bởi vì hắn lòng dạ thâm sâu, lại thêm túc trí đa mưu cho nên mới được Áo Cổ Đa coi trọng. Khiến cho địa vị của hắn thậm chí so với ba người Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái còn cao hơn một đường.
Nhưng mà loại tình huống này, hiển nhiên hôm nay đã xảy ra biến hóa.
Từ khi Tiêu Thần tiến vào Chiến thần cung, không chỉ có giết chết hậu bối Húc Nhã mà hắn yêu thương nhất, hơn nữa còn không ngừng làm cho hắn nhiều lần phạm phải sai lầm trước mắt đại nhân, dẫn tới đại nhân bất mãn, khiến cho địa vị của hắn rớt xuống ngàn trượng.
Tuy rằng hiện tại Áo Cổ Đa đại nhân không xử lý hắn, nhưng mà trong lòng Húc Ly hiểu rõ. Hắn đã không có tư cách ngang hàng nói chuyện với Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái nữa. Sau khi trở về Chiến Thần cung nhất định hắn sẽ bị đại nhân trừng phạt.
Tất cả đều là vì Tiêu Thần mà ra.
Mà hôm này thứ làm cho hắn khôi phục địa vị ngày xưa, một lần nữa được Áo Cổ Đa coi trọng chỉ có một. Đó chính là giết chết Tiêu Thần, cướp lấy Thế giới chi nguyên rồi dâng cho đại nhân.
Công lao lớn như vậy, chẳng những có thể đền bù tất cả sai lầm của hắn lúc trước, thậm chí còn có thể khiến cho địa vị của hắn lần nữa tăng vọt, trở thành đệ nhất nhân dưới trướng Áo Cổ Đa.
Cho nên hắn giữ khoảng cách xa với đội ngũ của ba người Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm và Mông Thái. Hắn một mình dẫn đội ngũ đi tìm kiếm, tiến vào chỗ sâu trong không gian bảo tàng để tìm kiếm hành tung của Tiêu Thần.
Hắn biết được Tiêu Thần đã từng xóa bỏ một đội ngũ do cường giả cổ cực thất khúc của Tam Thạch giới cầm đầu. Nhưng mà trong lòng hắn cũng không sợ hãi. Ngược lại còn chờ mong Tiêu Thần tới. Lực lượng của tu sĩ Huyết Ngục tộc có chỗ quỷ dị khiến cho hắn có đủ tự tin trong lòng.
Một khi Tiêu Thần hiện thân, hắn nhất định có thể giết chết được đối phương.
Cho nên Húc Ly dùng mình và mười ba tên tu sĩ Huyết Ngục tộc sau lưng làm mồi nhử, lẳng lặng chờ đợi Tiêu Thần ra tay.
Chẳng biết vì sao trong lòng hắn có một trực giác, nếu đi theo phương hướng này sẽ gặp được Tiêu Thần. Tuy rằng cảm giác này khó hiểu, nhưng mà tu vi tới cảnh giới như hắn. Có đôi khi một chút suy nghĩ trong đầu lại đại biểu cho cảm ứng trong tối tăm nào đó.
Cho nên Húc Ly mới đi theo đường này.
Hắn âm thầm chờ đợi.
Trong cánh rừng khô héo và tĩnh mịch, trên mộc chạc cây cổ thụ, Tiêu Thần khoanh chân mà ngồi. Phương vị của hắn chính là phía trước đội ngũ của Húc Ly. Chỉ cần Húc Ly không thay đổi phương hướng thì rất nhanh hai người sẽ gặp nhau.
Hắn âm thầm quan sát, ẩn nhẫn một lúc lâu, chờ tu sĩ mà Húc Ly dẫn đầu đi tới phiến địa vực này. Cho dù phát ra tín hiệu cầu cứu cũng không có cách nào kịp thời tiếp viện. Khi đó hắn mới quyết định ra tay.
Không sai, mục tiêu của Tiêu Thần chính là Huyết Ngục tộc.
Tu sĩ Tứ giới tiến vào bảo tàng tìm kiếm hành tung của hắn chỉ có một mình Huyết Ngục tộc là còn riêng rẽ. Tam Thạch giới, Động Thiên giới dã hội tụ với nhau, lực lượng rất mạnh. Va chạm với bọn họ hiển nhiên là lựa chọn không khôn ngoan.
Mà Huyết Ngục tộc phân tán lực lượng, một mình Húc Ly xâm nhập đương nhiên trở thành con mồi tốt nhất của hắn.
Huống hồ ngươi này chính là túi khôn của Áo Cổ Đa, được mọi người tán đồng. Huyết Ngục tộc có nhiều động tác như vậy nói không chừng là do người này âm thầm tính toán... Tiêu Thần tin tưởng, có lẽ thủ đoạn bỉ ổi, bắt lấy năm người Cô Trúc, Vân Cấp, ép cho hắn có danh xưng bất nhân bất nghĩa là do người này nghĩ ra.
Bình luận