- Ngoài Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương ra, người mạnh nhất cũng chỉ là Phù Lục giới, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái, những cường giả Cổ cực bát khúc này. Cho dù ta không thể địch lại, nhưng mà cũng có thể tiến thoái tự nhiên. Vừa vặn dùng bọn chúng làm đá đặt chân, trong chiến đấu tiến hành cảm ngộ, có lẽ ta có thể bước ra khỏi Thất vị cảnh, tấn chức Bát hoang cảnh.
Tiêu Thần ngẩng đầu, trong mắt có sát cơ như thủy triều. Chân bước ra, thân ảnh hóa thành lưu quang rít gào rời đi.
...
- Hừ, xem ra trong lòng ngươi cũng nghĩ như ta. Muốn chờ đợi Tiêu Thần tự mình dẫn xác tới a.
Áo Cổ Đa thấp giọng mở miệng.
- Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng mà Tiêu Thần này quỷ kế đa đoan. Nếu không cũng khó mà tính toán được chúng ta. Khiến cho chúng ta mưu đồ vất vả một phen lại tiện nghi cho tiểu bối này.
- Cho nên lão phu đề nghị, chúng ta tạm thời buông tha tranh chấp. Một khi Tiêu Thần hiện thân sẽ dùng thủ đoạn sấm sét giết chết hắn. Thế giới chi nguyên là chí bảo mà chúng ta mong ước từ lâu, tuyệt đối không thể để cho tiểu bối này mang đi. Không biết ý các ngươi thế nào?
Đông Phong Như Phá mặt âm trầm như nước, nghe vậy hắn mới gật đầu nói:
- Đề nghị của Áo Cổ Đa đạo hữu lão phu đồng ý. Tiêu Thần kia đã mưu toan chiếm lấy Thế giới chi nguyên, như vậy hồn khế chúng ta lập đương nhiên đã kết thúc. Chúng ta liên thủ, mặc tiêu tử này có thủ đoạn gì cũng khó thoát khỏi cái chết.
Động Thiên tam vương gật đầu.
Nhật Nguyệt nhị quân của Phù Lục giới hơi trầm ngâm, rốt cuộc cũng đồng ý.
Tu sĩ đỉnh phong Tứ giới lại một lần nữa liên thủ lại, nhưng trong lòng đều có suy nghĩ riêng.
Nhật Nguyệt nhị quân của Phù Lục giới đương nhiên không cần nhiều lời. Bọn hắn vốn là quân cờ thứ ba do lão tổ Lý thị bày ra. Không những không làm khó Tiêu Thần mà còn giúp hắn bình an thoát thân.
Về phần ba phương khác thì âm thầm chờ đợi tu sĩ dưới trướng mình có thể bắt được Tiêu Thần đầu tiên. Cướp đi Thế giới chi nguyên. Bọn hắn cũng muốn tự mình ra tay. Nhưng cho dù bằng vào tu vi của bọn hắn, muốn tìm được Tiêu Thần trong không gian mênh mông này cũng không phải là chuyện dễ. Suy đi tính lại, bọn hắn cũng chỉ có thể chờ đợi ở đây mà thôi.
Lối ra bảo tàng, chỉ cần Tiêu Thần không chết nhất định sẽ tới.
Trong bảo tàng, tại một nơi có hồ nước.
Sắc mặt năm tên tu sĩ Tam Thạch giới vô cùng ngưng trọng, khống chế độn quang tới đây. Người cầm đầu chính là một tu sĩ Cổ cực thất khúc. Sau lưng hắn, tu vi của bốn người kia cũng là cổ cực ngũ khúc, tạm thời tạo thành tiểu đội tìm kiếm hành tung của Tiêu Thần.
Tuy rằng người đông thế mạnh, tu vi không kém. Nhưng mà bọn hắn cũng không dám có chú chủ quan nào. Dù sao trước mắt, người mà bọn hắn phải đối mặt chính là Tiêu Thần. Cho dù đối phương chỉ có tu vi Cổ cực ngũ khúc nhưng mà lại có năng lực vượt cấp khiêu chiến biến thái. Cho dù là tu sĩ Cổ cực thất khúc cũng không dám khinh thường.
Đông Nhật kia cầm một khỏa nguyên thạch tản mát ra linh quang màu xanh, chân mày hơi nhíu lại, cẩn thận tìm kiếm bên hồ một lát, không có phát hiện gì, lúc này hắn mới thở dài một hơi. Phất tay một cái, định dẫn theo mấy người tiếp tục tiến lên.
- Địch tập kích.
Miệng Đông Nhật quát lên, người này dù sao cũng có tu vi Cổ cực thất khúc. Linh quang trên tay chớp lên, vươn tay đánh ra một kiện bảo vật, bắn thẳng tới chỗ Hoàng Tuyền Đại Ma bàn.
Oanh.
Khí tức khủng bố bỗng nhiên từ chỗ song phương giao chiến bộc phát, bắt đầu quét qua bốn phương tám hướng.
Mà cùng lúc đó, một đạo thân ảnh đột nhiên phá vỡ sóng nước, phóng về phía bốn gã cường giả Cổ cực ngũ khúc của Tam Thạch giới. Bóng người chưa tới thì thần thông đã xuất.
Thôn Thiên nhất chỉ.
Phúc Thủ nhất chưởng.
Tê Thiên cự thủ.
Ba thức thần thông dung hợp bổn nguyên ba hệ ầm ầm bộc phát, dùng tu vi của Tiêu Thần hiện tại vận dụng, uy năng mạnh mẽ có thể so với tu sĩ Cổ cực thất khúc ra tay.
Già thiên chi thủ dung hợp mà thành ngang nhiên rơi xuống, trực tiếp bao phủ bốn gã tu sĩ Cổ Cực ngũ khúc kia vào bên trong.
Phốc.
Phốc.
Phốc.
Phốc.
Phốc.
Thanh âm huyết nhục bị xé rách, xương cốt đứt gãy vang vọng làm cho lòng người phát lạnh, toàn thân rét run. Tu sĩ Cổ cực ngũ khúc đối mặt với một kích dốc sức của Tiêu Thần, cho dù hốt hoảng ngăn cản cũng khó tránh khỏi kết cục thân thể sụp đổ.
Mà vào lúc này, một kích của Hoàng Tuyền Đại Ma bàn nện qua, lập tức hóa thành một đạo lưu quang rít gào phóng tới. Trực tiếp thôn phệ nguyên thần của bốn gã tu sĩ Tam Thạch giới, trực tiếp bổ sung năng lượng. Sau đó Tiêu Thần quay người, trực diện đối đầu với Đông Nhật.
Trong nháy mắt ngắn ngủi, hắn và Hoàng Tuyền Đại Ma bàn đồng thời ra tay, một người kiềm chế tu sĩ Cổ cực thất khúc của Tam Thạch giới, một người toàn lực ra tay đánh chết bốn người còn lại. Phối hợp hoàn mỹ khăng khít, tạo thành lực sát thương vô cùng khủng bố.
Bốn cường giả cổ cực ngũ khúc vẫn lạc.
Sắc mặt Đông Nhật trắng bệch, trong mắt có vẻ kinh hoàng không cách nào che dấu.
Thế cục hiện tại mà Tiêu Thần này còn dám ra tay, hơn nữa thủ đoạn lăng liệt, tàn nhẫn như vậy, lực lượng bộc phát ra cũng cường đại tới tình trạng làm cho người ta khiếp sợ.
Chỉ sợ Đông Phong Như Phá đại nhân vẫn xem nhẹ lực lượng của Tiêu Thần này. Đây tuyệt đối là uy năng của cảnh giới Cổ cực thất khúc.
Tiêu Thần ngẩng đầu, dùng vẻ mặt bình tĩnh nhìn người trước mắt. Hắn không có nhiều lời mà tiến lên một bước, tay lật, đập một chưởng xuống. Linh lực trong hư không cuồn cuộn, phát ra uy áp lạnh lẽo.
Đông Nhật đè xuống sự bất an trong lòng, gầm nhẹ rồi lập tức ra tay.
Hai đạo lực lượng Cổ Cực thất khúc lập tức quấn quanh một chỗ, khí tức khủng bố xông lên trời.
Một lát sau sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt gõ Thâm lam thủ trạc trên tay Đông Nhật xuống. Hắn lật tay bắn ta một cái hỏa cầu, thiêu thi thể người này. Lúc này hắn mới bước ra một bước, thân ảnh hóa thành lưu quanh nhanh chóng rời đi.
Lại không bao lâu sao, tiểu đội do Trường Hà Minh Huy, Y Lâu Tư Nguyệt cầm đầu đuổi tới đây. Cảm nhận lực lượng chấn động đã bị dẹp loạn, sắc mặt hai người này khó coi vô cùng.
Đông Nhật vẫn lạc.
- Đem việc này bẩm báo cho đại nhân. Chúng ta liên thủ, không nên tách ra.
Trường Hà Minh Huy trầm giọng nói, trong mắt có một tia sợ hãi được hắn che dấu rất sâu.
Bình luận