Đạo (Dịch) – Chương 1888

- Mất đi năng lượng của Thế giới chi nguyên chống đỡ, không gian này không có cách nào chống đỡ quá lâu. Tiêu Thần kia muốn bảo vệ tính mạng nhất định phải đào tẩu từ cửa vào. Như vậy chúng ta có thể đi tới đó chờ hắn.

- Được.

Đại Lực Thần vương trầm giọng mở miệng.

- Các ngươi tiếp tục tìm kiếm, ai có thể tìm được Tiêu Thần thì lập tức truyền tin cho bản vương, nếu như có thể đoạt được Thế giới chi nguyên thì trọng thưởng.

...

- Đại ca... Hắn thành công rồi.

Âm Nguyệt đạo quân chậm rãi mở miệng, trong thanh âm khó dấu được vẻ kích động.

Dương Nhật đạo quân gật đầu, trên mặt nở nụ cười thoải mái:

- Huynh đệ chúng ta được lão tổ nhắc nhở, thủ hộ bảo tàng nhiều năm. Rốt cuộc hôm nay cũng tu hành chính quả. Tuy rằng trước mắt Thế giới chi nguyên bị lấy đi. Đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương nhất định sẽ phát hiện ra. Theo đệ thấy, bọn chúng sẽ làm thế nào?

- Nếu như đệ là bọn hắn thì sẽ giữ vững vị trí đi ra. Tiêu Thần muốn rời khỏi, nhất định sẽ phải đi qua từ đó.

- Đệ nói không sai. Nhưng mà trước đó bọn hắn sẽ phái tu sĩ dưới trướng tìm kiếm trong không gian bảo tàng. Nếu như vận khí tốt có thể sớm thu hoạch Thế giới chi nguyên, nếu không một khi tranh đoạt ở lối vào, bọn hắn đều không có nắm chắc.

- Đúng vậy, đại ca nói không sai.

Dương Nhật đạo quân trầm ngâm rồi lạnh nhạt mở miệng.

- Các ngươi ở lại, tách ra đi vào tìm kiếm. Nếu như gặp được Tiêu Thần đạo hữu thì nói cho hắn biết tình thế trước mắt. Quyết định như thế nào đều để hắn tự lựa chọn đi.

- Hai người chúng ta sẽ ở lối ra, đợi khi hắn tới sẽ toàn lực trợ giúp hắn thoát thân.... Nếu như hắn không tin thì các ngươi có thể nói cho hắn biết, ta và Âm Nguyệt họ Lý. Khi đó hắn sẽ hiểu.

- Vâng, đại nhân.

...

Trên không trung có tu sĩ cất bước tiến về phía trước. Bộ pháp nhìn như chậm chạp, nhưng mà mỗi một bước rơi xuống đều có thể vượt qua hư khong vô tận. Tật phong quét tới khiến cho y phục bay phấp phới, mái tóc đen tung bay.

Đôi mắt đen kịt sáng chói như sao trời, u ám như biển sâu, lộ ra khí tức thần bí khó lường. Giống như đôi mắt của thần linh, vừa nhìn vào đã khiến cho người ta không nhịn được trầm mê vào bên trong.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, nguy cơ trước mắt hắn hiểu. Nhưng mà càng như vậy trong lòng hắn càng tỉnh táo, không có chút gợn sóng nào.

Thần thức phá thể mà ra, giống như là mưa xuân rậm rạp, lặng lẽ đảo qua không gian quanh thân. Bất luận một chút gió thổi cỏ lay nào đều không thể giấu diếm được cảm ứng của hắn.

Mà cùng lúc đó Tiêu Thần toàn lực thu liễm khí tức trong cơ thể, không có một chút khác thường nào bị phát hiện ra. Trừ phi là người tu vi hơn xa hắn, nếu không tất không thể khám phá hành tung của hắn.

Kim ấn huyễn hóa ra Hỗn nguyên thần kinh, có công hiệu thu liễm khí tức. Dùng tu vi của hắn hiện tại, trừ phi là tu sĩ Chí cổ, nếu không ai cũng không thể phát hiện ra.

Đúng lúc này Tiêu Thần hơi nhíu mày, trong nguyên thần cảm ứng lần đầu tiên xuất hiện thân ảnh của tu sĩ khác.

Hai gã tu sĩ của Phù Lục giới, tu vi đều là Cổ Cực ngũ khúc, dùng lực lượng của Tiêu Thần hiện tại, một khi bạo phát có thể lập tức chém giết hai người.

Nguyên thần tinh tế cảm nhận, xác định chung quanh không có mai phục. Trong đáy mắt Tiêu Thần có lệ mang lóe lên, chân bước ra, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

Phanh.

Khi lần nữa xuất hiện đã ở trước hai tu sĩ Phù Lục giới kia. Lệ mạng lóe lên trong mắt, một ngón tay của Tiêu Thần điểm về phía trước. Hoàng Tuyền Đại ma bàn lập tức xuất hiện, hóa thành một đạo lưu quang ầm ầm phóng về phía hai người.

- Tiêu Thần đại nhân, xin chậm đã. Hai người chúng ta cũng không có ác ý.

Một tu sĩ Phù Lục giới trong đó nhanh chóng mở miệng, cùng với người còn lại nhanh chóng lui ra, cũng không có ý phản kích.

Ý niệm của Tiêu Thần khẽ động, Hoàng Tuyền Đại Ma bàn lập tức dừng lại.

- Không có ác ý? Vậy hai người các ngươi vì sao lại tiến vào bảo tàng? Chẳng lẽ không phải đang tìm kiếm hành tung của Tiêu mỗ sao?

Hắn có thể dừng tay thì đương nhiên cũng có thể ra tay lập tức chém giết bọn chúng.

Dùng tu vi của Tiêu Thần hiện tại, vận dụng Hoàng Tuyền Đại Ma bàn, lực lượng mà nó bạo phát ra cho dù là tu sĩ Cổ cực ngũ khúc cũng không có cách nào ngăn cản.

- Tiêu Thần đại nhân, hai người chúng ta vâng mệnh nhị vị đạo quân đại nhân tới tìm. Bởi vì nhị vị đại nhân muốn cho đại nhân biết tin tức. Hiện tại đạo quân giới chúng ta và Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương đang chờ ở cửa ra bảo tàng. Lại phái tu sĩ dưới trướng đi tìm kiếm hành tung của đại nhân trong bảo tàng. Làm như thế nào đành do đại nhân quyết định. Nếu như đại nhân muốn thoát ra từ cửa vào, như vậy đạo quân giới chúng ta có thể trợ giúp đại nhân.

Tu sĩ Phù Lục giới kính cẩn mở miệng nói.

Tiêu Thần nhíu mày, cười lạnh một tiếng rồi nói.

- Ta với đạo quân Phù Lục giới các ngươi không thân không thích, vì sao bọn hắn phải giúp ta? nói là nhắc nhở, không khó có khả năng là một âm mưu, muốn lừa gạt ta thì chịu chết trước đi.

- Đương nhiên đạo quân đã dự liệu Tiêu Thần đại nhân không tin tưởng lời chúng ta. Đạo quân đặc biệt nhờ chúng ta chuyển cáo, nhị vị đạo quân đại nhân họ Lý...

Một tu sĩ Phù Lục giới khác mở miệng.

Lý.

Lý gia?

Lão tổ Lý thị.

Khá lắm, không ngờ lão quái này lại còn có bố cục như vậy, không ngờ lại có thể nhét hai nhân vật như Nhật Nguyệt đạo quân vào Phù Lục giới.

Tuy rằng nghĩ tới đối phương có thể ra vào Chiến Thần cung như chỗ không người, phong trấn Thế giới chi nguyên chờ Tiêu Thần tới thu. Tất cả mọi chuyện nghĩ lại cũng không còn quá kinh người nữa.

- Làm phiền nhị vị chuyển cáo với hai vị đạo quân, chuyện này ta đã biết rồi.

Tiêu Thần khoát khoát tay, hai tên tu sĩ Phù Lục giới kính cẩn thi lễ, sau đó quay người, khống chế độn quang rời đi.

Lão tổ Lý thị bố trí bố cục khó lường, trong thiên địa này ngoài Tiêu Thần ra không ai biết được. Hiển nhiên không phải là giả vờ được. Đối với điểm này trong lòng hắn rất rõ. Nếu không há có thể bởi vì một vài lời nói đã có thể tin tưởng lời của hai người này được chứ?

- Đợi ta chịu chết ở lối vào bảo tàng sao? Hừ.. Như vậy ta sẽ xuất thủ trước, chậm rãi giết chết cường giả dưới trướng các ngươi. Để xem các ngươi còn có thể bình tĩnh được hay không.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...