Đạo (Dịch) – Chương 1887

Tiêu Thần ngây ngốc, quả thực hắn không ngờ lại thuận lợi như vậy. Hiện tại Thế giới chi nguyên đã dung nhập vào trong không gian nguyên thần. Trở thành bảo vật trong tay hắn. Nói cách khác cường giả đỉnh phong Tứ giới hùng hổ tới đây tay không mà về, hắn trở thành người thắng lớn nhất.

Tuy nhiên, đúng lúc này sau lưng truyền tới chấn động khác thường. Trong nguyên thần cảm ứng của hắn, thế giới này dường như mất đi tính mạng vậy, nhanh chóng trở nên suy vong.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm, trên mặt hiện lên vẻ suy tư. Thế giới chi nguyên vốn là ngọn nguồn duy trì sự tồn tại của phiến thế giới này. Hôm nay nó bị hắn thu đi, không có lực lượng tiếp tục chống đỡ. Phiến không gian này rất nhanh sẽ sụp đổ.

Tuy nhiên lúc này ánh mắt hắn chớp lên, sắc mặt đột nhiên trở nên ngưng trọng.

Việc này hắn đã có thể cảm ứng được, như vậy những người khác cũng có thể.

Nói cách khác, nếu như đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân tiến vào không gian này cũng có thể cảm ứng được điều dị thường của không gian. Dùng nhãn lực của bọn hắ, nhất định có thể đoán ra Thế giới chi nguyên đã bị Tiêu Thần thu lấy.

Những lão quái này vốn đã không có ý tốt, hiện tại càng không thể nào thả hắn toàn thân trở ra. Thu thế giới chi nguyên, thứ chờ đợi hắn chính là sát cơ liên hoàn của đám lão bất tử này.

Dùng tu vi của hắn hiện tại còn không phải là địch thủ của bọn hắn.

Tiêu Thần cau mày, trong mắt hiện lên vẻ âm tình bất định, một lát sau hắn mới ngẩng đầu.

- Xem ra hôm nay cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước. Cũng may có Thông Thiên Lưu Quang toa trong tay, chưa chắc bọn hắn đã có thể làm gì được ta.

Trong tiếng than nhẹ, hàn ý ngập trời.

Trên không trung, mây máu che khuất bầu trời, phát ra từng tầng sát khí rít gào không thôi.

Sắc mặt Áo Cổ Đa vô cùng khó coi, trong mắt có hàn ý cuồn cuộn. Một cỗ ác khí trong ngực ngày càng nặng, khiến cho hô hấp của hắn ngày càng dồn dập, giống như ma quỷ muốn thôn phệ người ta. Khí tức uy áp bên ngoài cơ thể khiến cho lòng người sợ hãi không thôi.

Tất cả tu sĩ Huyết Ngục tộc đều cúi đầu, hít thở chậm rãi. Lúc này ai cũng không chọc giận Áo Cổ Đa đại nhân.

Tuy nhiên, lúc này Áo Cổ Đa bỗng nhiên ngẩng đầu, trên mặt hiện lên vẻ khiếp sợ.

Không gian đang đi về phía suy yếu và suy vong... Thế giới chi nguyên đã bị thu puhjc.

Tiêu Thần.

Nhất định là Tiêu Thần.

Đáng chết.

Thế nhưng tốc độ của Tiêu Thần này cũng quá nhanh a. Theo tin tức mà Áo Cổ Đa biết được, cho dù là hắn tự mình ra tay luyện hóa một khỏa Thế giới chi nguyên, ít nhất cũng cần mấy tháng. Lúc này mới hơn nửa ngày, sao Tiêu Thần có thể làm được?

Cho dù lão quái này có nghĩ vỡ đầu cũng tuyệt đối không thể tưởng tượng ra được, khỏa Thế giới chi nguyên mà bọn hắn vất vả tính toán muốn đạt được này, hàng ức năm tháng trước đó đã thuộc về Tiêu Thần.

Thế giới tinh khiết, chưa mở ra. Hi vọng chấm dứt khô kiệt tính mạng của Huyết Ngục tộc, cơ hội phá tan gông cùm, tấn chức Phá Diệt.... đủ loại cơ duyên hôm nay đều bị đánh nát.

Thế giới chi nguyên đã trở thành vật có chủ.

Áo Cổ Đa nghiến răng nghiến lợi, trong mắt có tia máu lập lòe:

- Không đúng, lão phu còn có cơ hội.

Thế giới chi nguyên ít nhất cũng cần tu vi bán bộ Phá Diệt hoặc là cảnh giới rất cao mới có thể tan vỡ. Cho dù Tiêu Thần có đạt được cũng không có cách nào mở nó ra được. Chỉ cần có thể tìm được tiểu tử này, giết chết hắn, như vậy Thế giới chi nguyên lại trở nên tinh khiết.

Lão quái này thì thào nói nhỏ, sắc mặt âm tình bất định một hồi.

- Các ngươi lập tức tìm kiếm hành tung của Tiêu Thần kia. Một khi phát hiện toàn lực ra tay, không tiếc bất kỳ giá nào giết chết hắn. Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái, Húc Ly cầm đầu, phân thành bốn tổ, tản ra tìm kiếm.

- Lão phu sẽ trở về lối ra, chỉ cần hắn muốn thoát thân, nhất định sẽ đi tới đó. Lão phu sẽ ở đó chờ hắn.

Áo Cổ Đa khoát tay, trong lúc tu sĩ Huyết Ngục tộc kính cẩn thi lễ hắn hóa thành một đạo huyết quang xuôi theo đường cũ trở về.

...

Sắc mặt Đông Phong Như Phá bỗng nhiên trở nên cực kỳ khó coi. Thân thể căng cứng run rẩy nhè nhẹ, một lát sau mới ngửa mặt lên trời rít lên một tiếng:

- Tiêu Thần, lão phu không chết không thôi với ngươi.

Thế giới chi nguyên đã bị thu.

Tuy rằng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà lão quái này đã nhận định một việc... Tiêu Thần tính toán bọn hắn. Kể cả hắn và cường giả Tứ giới đều nằm trong tính toán. Bị Tiêu Thần đùa bỡn.

Tam Thạch giới vì thăm dò chỗ của bảo tàng, vì tìm kiếm chìa khóa mở ra bảo tàng mà vô số tu sĩ đại năng vẫn lạc. Nếu không giới có thực lực mạnh nhất trong Chiến thần cung hiện tại sẽ là Tam Thạch giới mà không phải là Huyết Ngục giới.

Trả một cái giá lớn như vậy, đau khổ chờ đợi mấy chục vạn năm, cuối cùng lại đổi lại kết quả như ngày hôm nay.

Điểm này Đông Phong Như Phá hắn tuyệt đối không thể nào chấp nhận được.

Trong lòng hắn đã hận Tiêu Thần tới cực điểm, hận không thể tự tay giết chết đối phương.

- Lực lượng hình chiếu chống đỡ thế giới hư ảo, một khi mất đi lực lượng của Thế giới chi nguyên chống đỡ, sẽ nhanh chóng sụp đổ. Loại lực lượng không gian chôn vùi, sụp đổ này. Một khi bộc phát ra tuyệt đối có thể hủy diệt tất cả tu sĩ dưới Phá Diệt cảnh.

- Tiêu Thần, ngươi muốn thoát thân thì chỉ có thể rời đi từ cửa vào bảo tàng. Nếu như vậy lão phu sẽ đợi ngươi ở đó, sau đó giết chết ngươi.

Đông Phong Như Phá thấp giọng mở miệng, sát cơ trong mắt bạo phát.

- Các ngươi tiếp tục tìm kiếm trong bảo tàng, nếu như phát hiện ra hành tung của Tiêu Thần nhất định phải giết chết hắn. Ai có thể đạt dược Thế giới chi nguyên thì lão phu sẽ trọng thưởng cho kẻ đó.

- Vâng, đại nhân.

Tu sĩ Tam Thạch giới trầm giọng đáp.

Đông Phong Như Phá quay người bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp biến mất không còn tung tích.

...

- đáng chết, Thế giới chi nguyên đã bị thu.

Đại Lực Thần vương rít lên một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ không cam lòng.

- Bảo vật này tất đã rơi vào trong tay Tiêu Thần kia.

Bất Tử Thần vương cau mày, một lát sau mới chậm rãi mở miệng:

- Đại ca không nên tức giận. Cho dù Tiêu Thần kia có thu Thế giới chi nguyên thì cũng không có lực lượng mở nó ra. Chỉ cần chúng ta giết chết hắn trước khi Thế giới chi nguyên mở ra, như vậy tất cả vẫn chưa muộn.

Ánh mắt Tiêu Diêu Thần vương lập lòe, đảo qua không gian quanh thân.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...