Đạo (Dịch) – Chương 1884

Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân đương nhiên hiểu chỗ thiếu sót của bản thân. Bởi vì vậy mà lúc này tuy rằng cửa bảo tàng chưa mở ra, nhưng mà khí tức của bọn hắn đã bắt đầu dung hợp, thể hiện ra uy thế Chí cổ.

Tứ phương giằng co, tranh đoạt còn chưa bắt đầu mà giao phong chính diện trên phương diện khí thế đã bộc phát.

Trong mắt cường giả Tứ giới đều sát khí đằng đằng, hiển nhiên đã sớm buông tay chiến một trận. Chuẩn bị cho trận huyết chiến này.

Tiêu Thần phát hiện ra bầu không khí sau lưng biến hóa, nhưng mà hắn lại không có tinh lực dư thừa chú ý. Ánh mắt hắn nhìn vào trên cửa lớn. Khi Đông Phong Như Phá đặt cái tinh trụ màu vàng nâu vào trong lỗ khảm nạm thì cỗ cảm ứng thần bí kia lập tức tăng lên rất nhiều.

Chuyện này khiến cho trong lòng hắn sinh ra suy nghĩ, một khi Úy Lam tinh trụ nhập vào trong lỗ khảm nạm có lẽ sẽ xuất hiện chuyện không thể dự đoán trước.

cảm giác này có chút huyền diệu, chỉ là Tiêu Thần lại không tin. Mãi tới khi hắn đứng trước cửa lớn, thoáng chần chờ một lát với khảm chiếc tinh trụ trong tay mình vào trong lỗ.

Khí tức của đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân bên ngoài đạt tới đỉnh phong. Thân thể căng cứng, tùy thời đều có thể bộc phát ra lực lượng mạnh nhất, muốn đi trước một bước tiến vào trong bảo tàng.

Động tác mà Tiêu Thần khảm tinh trụ vào trong lỗ, đối với bọn hắn vô cùng chậm chạp. Chậm tới mức bọn hắn cơ hồ không chịu đựng nổi.

Từng chút, từng chút...

Rốt cuộc cũng vào.

Đặt lục lăng tinh trụ màu xanh thẳm vào trong, năm chiếc tinh trụ đồng thòi bộc phát ra linh quang chói mắt. Từng đạo hoa văn trên cửa bảo tàng theo thứ tự sáng lên. Nói thì chậm, trên thực tế lại rất nhanh đã lan tràn được phân nửa cánh cửa.

Sau lưng, khí tức của đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân ầm ầm chấn động, không giữ lại chút nào. Trong mắt hiện lên vẻ nóng bỏng vô cùng. Độn quang bên ngoài cơ thể lập lòe, chỉ cần trong nháy mắt là lập tức có thể hóa thành lưu quang bắn ra.

Tuy nhiên, khi ánh mắt bọn hắn nhìn vào cánh cửa bảo tàng thì linh quang đang lưu chuyển trên cánh cửa đột nhiên đại thịnh, tạo thành một trận phù quỷ dị, lập tức bao phủ thân ảnh Tiêu Thần vào bên trong.

Thậm chí còn không cho bọn hắn có bất kỳ thời gian kịp phản ứng nào. Linh quang chớp lên, thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

mà giờ phút này, cửa lớn bảo tàng từ từ mở ra hai bên, lộ ra một phiến không gian bao la bát ngát, khí tức linh lực nồng đậm từ bên trong truền ra. Nhưng mà giờ phút này trong đám Tu sĩ tứ giới lại không có bất kỳ hành động nào.

Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân, sắc mặt bảy người này lập tức đỏ bừng. Bọn hắn súc thế thật lâu, chờ đợi ra tay, thế nhưng không ngờ lại xuất hiện tình cảnh như thế.

Trơ mắt nhìn Tiêu Thần thông qua trận pháp truyền tống trực tiếp tiến vào trong bảo tàng giống như là một đòn cảnh cáo, mạnh mẽ đánh nát khí thế vốn được bọn hắn tăng lên tới đỉnh phong. Ngực có một ngụm ác khí, thiếu chút nữa cũng phun máu.

Bọn hắn vất vả chờ đợi một phen, cuối cùng lại bị Tiêu Thần tính toán, vượt lên trước tiến vào bảo tàng.

- Tiêu Thần, lão phu nhất định phải rút gân, lột da ngươi, băm vằm thành vạn đoạn. Ah ah ah ah....

Áo Cổ Đa điên cuồng rít gào, lão quái này thấy Tiêu Thần bị trận pháp quỷ dị kia trực tiếp đưa vào trong bảo tàng rồi biến mất, trong lòng hắn đã sinh ra dự cảm cực kỳ không tốt.

Nghĩ tới hi vọng tân sinh của Huyết Ngục tộc bày trước mắt lại có khả năng bị người khác cướp đi. Chuyện này khiến cho lão quái này điên cuồng.

Trong tiếng gào thét, thân ảnh Áo Cổ Đa hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ, dẫn theo tu sĩ Huyết Ngục tộc tiến vào trong bảo tàng.

Da mặt Đông Phong Như Phá run run một hồi, sắc mặt khó coi giống như ăn phải con ruồi vậy. Hai mắt lạnh lẽo vô cùng, cũng không nói một lừi mà trực tiếp bước chân ra, mang theo tu sĩ Tam Thạch giới đi theo sau lưng Áo Cổ Đa tiến vào trong bảo tàng.

Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân cũng không cam lòng rớt lại phía sau, song phương gần như đồng thời bước qua cánh cửa bảo tàng.

Vừa vào trong bảo tàng, không gian thoáng vặn vẹo, giống như đi vào trong một phương thế giới khác vậy.

Bầu trời xanh thẳm, địa vực rộng lớn, trong hư không tràn ngập linh lực thiên địa nồng đậm. Nếu không phải không có bất kỳ sinh linh nào tồn tại thì nơi này quả thực là một thế giới nguyên vẹn khác.

Thân ảnh đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân trước sau xuất hiện. Bọn hắn không có tâm tình quan sát phiến thế giới này mà thần thức ngang nhiên phá thể mà ra, điên cuồng quét ngang bốn phương tám hướng. Nhưng mặc bọn hắn ra tay thế nào cũng không có cách nào nắm bắt được chút khí tức nào của Tiêu Thần.

Một lúc sau, mấy lão quái này thu hồi ánh mắt, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Đông Phong Như Phá nhìn không gian quanh thân, trầm giọng mở miệng:

- Nơi này vốn là không gian hư vô, bởi vì thế giới chi nguyên tồn tại, dưới hình chiếu lực lượng cho nên mới diễn biến mà thành. Chỉ là lực lượng hình chiếu đã có thể hình thành phiến thien địa rộng lớn như vậy. Lại ngưng tụ linh lực thiên địa như thế, một khi Thế giới chi nguyên mở ra, diễn hóa thành một thế giới, độ cao phẩm chất tuyệt đối sẽ vượt xa Ngũ giới.

Lão quái này mở miệng, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng, chỉ là ... Còn có oán hận và hối hận.

Hắn hối hận bản thân không có mạo hiểm bị thương để cho hồn khế cắn trả mà đánh chết Tiêu Thần.

Hắn oán hận, vô số đại năng Tam Thạch giới hắn vẫn lạc, cuối cùng hắn lại mượn lực Tứ giới xông tới bảo tàng, cuối cùng lại thành không công tijen nghi cho kẻ khác.

Hắn không cam lòng.

- Chúng ta tách ra, đi về phía trước. Bất luận Tiêu Thần kia bị truyền tống tới đâu, chỉ cần hắn muốn luyện hóa Thế giới chi nguyên thì trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể nào hoàn thành. Chúng ta phải tìm được hắn trước khi hắn đắc thủ.

- Lão phu muốn tự tay giết chết hắn.

Áo Cổ Đa gào thét như sấm, sau đó quay người, dẫn tu sĩ Huyết Ngục tộc đi theo một phương hướng.

Đông Phong Như Phá cũng thở dài thật sâu.

- Tu sĩ Tam Thạch giới, đi theo bổn tọa.

Tu sĩ hai giới trước sau rời đi, sắc mặt Độgn Thiên tam vương cũng âm trầm vô cùng:

- Nhị vị đạo hữu Nhật Nguyệt, chúng ta đi trước một bước.

Nói xong tu sĩ Động Thiên giới đi theo một phương hướng khác.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...