Cánh cửa bảo tàng này không ngờ lại ẩn chứa lực lượng sau khi dung hợp của Ngũ hành bổn nguyên. Nhưng mà hiện tại cỗ lực lượng này đang im lặng, dường như bởi vì thiếu đi sự tồn tại của hai cái lục lăng tinh trụ còn lại cho nên khiến cho nó không có cách nào lưu chuyển hoàn mỹ.
Một khi tinh trụ tụ tập đủ, lực lượng ngũ hành dung hợp tụ tập đủ, cửa bảo tàng sẽ được mở ra.
- Cửa vào bảo tàng.
Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân đều thấp giọng hô, trên mặt toát lên vẻ cuồng hỉ, cực kỳ nóng bỏng.
Đi trong Hỗn Loạn chi vực gần như một năm, lại vẫn lạc đại bộ phận cường giả dưới trướng, rốt cuộc cũng thành công đi tới đây.
- Trong lời nhắn của tổ tiên có nói tới hư ảnh cánh cửa. Chính là cánh cửa này. Sau khi mở ra, rốt cuộc chúng ta cũng có thể đi vào trong bảo tàng.
Đông Phong Như Phá thì thào nói, Tam Thạch giới chuẩn bị mấy chục vạn năm và chờ đợi, rốt cuộc cũng được thực hiện trong tay hắn.
Thế giới tinh khiết, chỉ cần hắn có thể đạt được, không những có thể tấn chức tới cấp độ Phá Diệt. Mà Tam Thạch giới dưới sự dẫn dắt của hắn sẽ bước vào thời kỳ hưng thịnh trước nay chưa từng có.
Hắn sắp dược hàng ức vạn hậu bối kính ngưỡng và sùng bái.
Bàn tay trong ống tay áo của Áo Cổ Đa run rẩy nhè nhẹ, nếu như có thể đạt được một thế giới mới sinh ra, tu sĩ Huyết Ngục tộc có thể tiến vào bên trong. Trong quá trình thế giới diễn biến, mở rộng, bọn hắn có thể thay đổi lạc ấn bên trong huyết mạch.
Loại bỏ lạc ấn của Huyết Ngục giới hiện tại, thay đổi thành lạc ấn của tân thế giới tràn ngập sức sống.
Bóng đen hủy diệt quanh quẩn trên người tất cả tu sĩ Huyết Ngục giới đều bị xua tán vĩnh viễn.
Thế giới mới này nhất định hắn phải đạt được.
Nhất định phải vậy.
Ánh mắt lão quái Tứ giới nhìn vào trên cánh cửa bảo tàng, trong lòng đều có suy nghĩ riêng. Trong mắt có hàn ý bốc lên.
- Nghỉ ngơi tại chỗ, dùng tốc độ nhanh nhất khôi phục trạng thái tới đỉnh phong, rồi sau đó mở ra bảo tàng.
Đông Phong Như Phá thấp giọng mở miệng rồi quay người bước ra, tu sĩ Tam Thạch giới quay chung quanh, thủ hộ hắn.
Áo Cổ Đa hừ nhẹ một tiếng, cũng dẫn theo tu sĩ Huyết Ngục tộc chiếm cứ một mặt khác trong hư không.
Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân của Phù Lục giới cũng có hành động tương tự.
Thế cục liên thủ của Tứ giới, rốt cuộc sau khi tới trước cửa bảo tàng đã vô thanh vô tức sụp đổ, tan rã. Một khi cửa bảo tàng mở ra, chém giết lẫn nhau để tranh đoạt bảo tàng là chuyện khó có thể tránh khỏi.
Điểm ấy trong lòng bọn hắn hiểu rõ, cho nên mỗi một người đều đang âm thầm chuẩn bị.
Tiêu Thần khoanh chân ngồi xuống, nhìn như nhắm mắt tu dưỡng, nhưng mà vẫn đang âm thầm cảm ứng khí tức của cửa lớn bảo tàng. Bên trong áp bách dường như lại có vài phần hấp dẫn và thân cận khó hiểu. Chỉ là loại cảm giác này quá mức yếu ớt, yếu tới mức cho dù hắn toàn lực cảm ứng cũng chỉ có thể mơ hồ phát hiện một chút mà thôi.
Loại cảm giác này xuất phát từ lực lượng ngũ hành bổn nguyên dung hợp. Mà Tiêu Thần cũng tu luyện loại lực lượng này. Giữa hai người dường như có một ít quan hệ vi diệu.
Thời gian mười ngày thoáng cái trôi qua.
Trước khi cửa lớn bảo tàng mở ra, cường giả tứ giới toàn lực khôi phục. Một ngày nọ, Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân.
Bảy người này đồng thời mở hai mắt ra, vươn người đứng dậy, khí tức trong cơ thể như ẩn như hiện.
- Hôm nay chúng ta đã khôi phục, kính xin Đông Phong Như Phá đạo hữu và Tiêu Thần tiểu hữu cắm chìa khóa mở bảo tàng để chúng ta cùng tiến vào. vừa vào bảo tàng, cơ duyên là do trời định, tất cả chúng ta đều phải dùng thủ đoạn của bản thân mà tranh đoạt.
Đại Lực Thần vương trầm giọng mở miệng, trên khuông mặt cương nghị hiện lên vẻ ngưng trọng.
Ánh mắt Áo Cổ Đa chớp lên, trầm giọng nói:
- Để đề phòng ngoài ý muốn xảy ra, xin mời Đông Phong Như Phá đạo hữu đặt tinh trụ màu vàng đất vào đầu tiên làm mẫu cho Tiêu Thần.
Nếu như Tiêu Thần động thủ đầu tiên, sau khi Đông Phong Như Phá mở cửa sẽ chiếm được tiên cơ, vượt lên đầu tiến vào bảo tàng.
Vượt lên đầu rất có thể sẽ vượt lên đầu cả chặng đường dài. Đương nhiên Áo Cổ Đa hắn phải cẩn thận hơn.
Lão quái này mở miệng hiển nhiên là đề phòng Đông Phong Như Phá.
Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân của Phù Lục giới đương nhiên biết rõ, tất cả đều gật đầu tỏ vẻ tán thành.
Đông Phong Như Phá cười nhạt một tiếng rồi nói.
- Áo Cổ Đa nói không sai, nếu như vậy để cho lão phu đi đầu làm mẫu cho Tiêu Thần tiểu hữu một phen, để tránh xuất hiện sai lầm a.
Trong khi nói chuyện, lão quái này tiến lên một bước, thân ảnh trong độn quang trực tiếp xuất hiện trước cửa bảo tàng. Hắn hít sâu một hơi, linh quang trên tay chớp lên, một cái lục lăng tinh trụ giống như cái tinh trụ trong tay Tiêu Thần như đúc xuất hiện. Chỉ là thứ này màu vàng đất mà thôi.
Tay giơ lên, chậm rãi đâm tinh trụ vào trong cái hốc màu vàng nâu kia.
Tinh trụ được đút vào tận gốc rồi biến mất, dung hợp hoàn mỹ với lỗ khảm nạm. Nương theo tinh trụ màu vàng đất cắm vào. Một tầng linh quang màu vàng đất chợt hiện lên.
Năm cái chìa khóa của bảo tàng hiện tại đã có bốn cái trở về. Chỉ cần tinh trụ cuối cùng trong tay Tiêu Thần khảm vào là có thể mở bảo tàng ra.
Thân ảnh Đông Phong Như Phá lùi về phía sau, ánh mắt nhìn Tiêu Thần thật sâu.
- Tiêu Thần tiểu hữu, đến phiên ngươi ra tay rồi. Không cần làm gì cả, chỉ cần đặt tinh trụ vào trong lỗ khảm như ta là được.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, linh quang lóe lên, lục tăng tinh trụ xuất hiện trong tay hắn, tản mát linh quang màu xanh thẳm mỏng manh, giống như là gợn sóng nước vậy.
Đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân đều nhìn qua, trong mắt hiện lên vẻ cẩn thận, thận trọng.
Trước mắt đã tới một bước cuối cùng, bọn hắn không cho phép lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Một khi cửa mở ra, những lão bất tử này sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy vào bên trong, tìm kiếm mảnh thế giới chưa từng được mở ra kia.
Mỗi một bước mà Tiêu Thần bước ra dường như đều dẫm lên trên ngực bọn hắn. Khiến cho tim những lão quái này đập nhanh hơn, hít thở dồn dập hơn. Khí thế ngoài ý muốn chậm rãi phát tán ra.
Đông Phong Như Phá, Áo Cổ Đa chính là cường giả Chí cổ cửu khúc đỉnh phong hàng thật giá thật. Tuy rằng Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhị quân liên thủ có thể bộc phát ra tu vi cấp độ Chí cổ, nhưng mà dù sao đây cũng không phả ilà lực lượng chính thức của bọn hắn, không có cách nào vạn dụng hoàn mỹ. Cho nên một khi bắt đầu tranh đoạt, hai người này sẽ vô thức trở thành địch nhân mạnh nhất của bọn hắn, đứng giằng co với nhau.
Chương 1884vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận