Đạo (Dịch) – Chương 1885

Nghĩ tới có lẽ lúc này Tiêu Thần đang bắt đầu luyện hóa thế giới chi nguyên, trong lòng những lão quái này đương nhiên không thể trì hoãn.

Đợi cho tu sĩ tam giới đi xa, Nhật Nguyệt nhị quân mới nhìn nhau, trong mắt khó dấu vẻ kích động.

- Đại ca, có lẽ người chúng ta chờ đợi nhiều năm chính là hắn.

Âm Nguyệt đạo quân trầm mặc ít nói, nhưng mà lúc này, vừa mới mở miệng lại khó dấu vẻ cuồng hỉ.

Dương Nhật đạo quân gật đầu:

- Năm đó lão tổ rời đi, chúng ta phụ trách trông coi bảo tàng, mấy chục vạn năm qua rốt cuộc cũng đợi tới lúc hoàn thành lời nhắn nhủ của lão tổ. Hôm nay đành phải xem hắn có thể luyện hóa được Thế giới chi nguyên hay không mà thôi.

- Đúng vậy.

Nhật Nguyệt nhị quân phất phất tay, dẫn theo tu sĩ Phù Lục giới nhanh chóng rời đi.

...

Trong hư không có một đám linh quang rít gào rời đi, trong mơ hồ có thể nhìn thấy rõ một đạo thân ảnh bên trong.

Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, khi cánh cửa bảo tàn mở ra, đột nhiên xuất hiện pháp trận truyền tống bao phủ hắn. Rồi sau đó trực tiếp truyền tống, không cho hắn có bất kỳ thời gian phản ứng nào.

May mà cỗ lực lượng này tuy rằng cường đại, có được uy năng đáng sợ. Nhưng mà lại không có khí tức nguy hiểm. Bằng không Tiêu Thần há có thể không phản kháng cơ chứ/

Nghĩ tới khí tức ngũ hành bổn nguyên mơ hồ phát ra từ trên cánh cửa bảo tàng, Tiêu Thần như có điều suy nghĩ. Nhưng mà hắn vẫn không dám khinh thường. Linh quang trên tay chớp lên, Thông Thiên Lưu Quang toa hiển hiện. Một khi xuất hiện biến cố, chỉ cần ý niệm khẽ động là Tiêu Thần có thể phát động bảo vật, nghiền nát trói buộc mà thoát thân khỏi nguy cơ.

Hít sâu một hơi, Tiêu Thần thu liễm tâm thần, ý niệm. Chờ đợi truyền tống chấm dứt.

Một lát sau, linh quang qunh thân rung động, lắc lư kịch liệt. Sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, hắn biết sắp tới nơi.

Trong lòng của hắn cũng rất hiếu kỳ, pháp trận truyền tống ẩn trên cửa lớn bảo tàng rốt cuộc muốn đưa hắn tới đâu.

Phanh.

Linh quang tán đi, quanh thân truyền tới lực lượng xé rách không gian. Hai mắt Tiêu Thần mở ra, tầm mắt đã khôi phục lại.

Tiêu Thần không có bất kỳ động tác nào, thần thức ầm ầm phá thể mà ra, quét ngang quanh thân. Tay cầm Thông Thiên Lưu Quang toa, đã chuẩn bị đào tẩu.

Ở trong nơi phúc họa chưa rõ, cẩn thận mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Cũng may thần thức đảo qua, cũng không có nhận thấy điều gì khác thường. Trong lòng Tiêu Thần khẽ buông lỏng. Lúc này mới dò xét chung quanh.

Chỗ ở hiện tại của hắn là trong lòng núi, hoặc là một hang đá dưới lòng đất nòa đó. Hang đá bóng loáng, có dấu vết năm tháng rõ ràng. Hiển nhiên cũng không phải là nơi do người ta mở ra, mà là nơi do tự nhiên tạo thành.

Nhìn thông đạo trong khe đá nứt vỡ, cũng không biết đi thông tới nơi nào.

Tuy nhiên, lúc này sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, linh qang trên tay chớp lên, lập tức cầm Đa Thiên la bàn trong tay. Vật này không ngừng tỏa ra linh quang màu vàng lập lòe, cái mũi tên nhỏ chỉ về phía thông đạo trong khe đá. Tiêu Thần thậm chí còn cảm ứng được sự vui mừng phát ra từ trong bảo vật này.

Nghĩ tới dị động của Đa Thiên la bàn trong trận, lại nhìn biểu hiện của nó lúc này... Có lẽ ở chỗ sâu trong hang đá này có đồ vật nào hấp dẫn nó.

Dọc theo thông đạo uốn lượn trong hang đá, nếu không phải có Đa Thiên la bàn dẫn đường, sợ rằng Tiêu Thần đã mất đi phương hướng. Mà theo bản thân hắn không ngừng xâm nhập, ý hưng phấn truyền ra từ trong Đa Thiên la bàn càng ngày càng rõ ràng.

Mà Tiêu Thần thông qua bảo vật này cũng mơ hồ cảm ứng được khí tức triệu hoán của vật nào đó ở chỗ sâu trong hang đá này.

Khoảng cách song phương không còn xa.

Tiến tục tiếp lên nửa canh giờ, bước ra khỏi khe đá. Không gian trức mắt trở nên mở rộng, trong sáng. Đây làm một hang đá rộng lớn vô cùng, sợ rằng lớn chừng vạn dặm. Tuy rằng phân cách với bên ngoài, nhưng mà lại tràn ngập linh quang màu xanh ôn hòa.

Đắm chìm trong những linh quang này, tâm thần Tiêu Thần đột nhiên trở nên yên bình. Ý niệm không có rời rạc mà ngược lại còn càng trở nên ngưng thực, tư duy rõ ràng, toàn thân sảng khoái.

Không gian nguyen thần, nguyên thần màu vàng nhạt tản mát ra kim quang nồng đậm hơn vài phần. Những cành cây của Bồ Đề cổ thụ cũng rung động, lắc lư. Trên mặt Ô Quỷ hiện lên vẻ hưởng thụ, miệng liên tục gầm nhẹ.

Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, đi tìm ngọn nguồn của linh quang màu xanh này.

Trong hang động có một bệ đá màu xanh, hình dạng cũng không hợp quy tắc. Có lẽ nên gọi nó là một khối đá màu xanh thì càng phù hợp hơn. Mà trên tảng đá này có một quang điểm màu xanh lơ lửng trên không trung, lớn vài chục trượng, giống như là một mặt trời nho nhỏ. Linh quang màu xanh tràn ngập hang động chính là do nó phát tán ra.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn vào trên quang điểm màu xanh, thân thể hơi chấn động, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt. Trong cảm ứng của hắn, quang điểm này là do vô số đường cong quy tắc tạo thành, mỗi thời mỗi khắc đều đang tiến hành suy diễn, biến hóa. Ẩn chứa vô số dấu vết đại đạo, làm cho hắn không nhịn được trầm mê bên trong.

Một lát sau, suy nghĩ trong đầu Tiêu Thần tỉnh táo lại, hắn nhịn không được hít sâu một ngụm khí lạnh. Quang điểm màu xanh này rốt cuộc là vật gì?

Mà giờ phút này, Đa Thiên la bàn trong tay hắn truyền tới khí tức triệu hoán, thậm chí còn thoáng run rẩy, phần vui mừng kia truyền vào trong đầu Tiêu Thần vô cùng rõ ràng.

Về phần khí tức triệu hoán từ chỗ sâu trong hang đá truyền ra, nếu như Tiêu Thần không đoán sai. Có lẽ là từ trong quang điểm màu xanh lơ lửng này truyền ra.

Đa Thiên la bàn run rẩy càng lúc càng lớn, dường như muốn thoát khỏi tay Tiêu Thần. Hắn thoáng chần chờ, bàn tay buông ra, bảo vật này lập tưc lơ lửng bay lên. Một tia kim quang chạy tứ tán, dần dần ngưng tụ thành một tòa pháp trận đặc thù quan thân nó.

Mà cùng lúc đó trong quang điểm màu xanh lơ lửng kia có một tia khí tức khác thường truyền ra.

Sắc mặt Tiêu Thần khẽ biến. Tuy nhiên, còn chưa đợi hắn kịp phản ứng thì đã có một tia kim quang từ trong quang điểm màu xanh kia bắn ra, bỗng nhiên biến mất trng Đa thiên la bàn.

Tốc độ của đạo kim quang này cực nhanh, cho dù là Tiêu Thần cũng chỉ mơ mơ hồ hồ nhìn rõ hình dáng của nó mà thôi.

Đây là một mũi tên màu vàng.

Nương theo vật này dung nhập, Đa Thiên la bàn bỗng nhiên kim quang đại thịnh, rồi sau đó lại trở nên yên tĩnh, hơi lóe lên rồi lập tức xuất hiện trong tay Tiêu Thần. Tuy nhiên, giờ phút này bề ngoài của bảo vật này đã có chút biến hóa. Trên bốn phía của la bàn xuất hiện hình ảnh một mũi tên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...