Đạo (Dịch) – Chương 1880

Hiện tại cũng giống như vậy.

Vách tường bằng tinh thể này lơ lửng trên hư không, ánh mắt có thể nhìn thấy. Nhưng mà nguyên thần va chạm qua lại cảm nhận thấy nơi này chỉ là một mảnh hư vô, không có bất kỳ chỗ dị thường nào.

Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương và Nhật Nguyệt đạo quân của Phù Lục giới đồng thời thậ trọng. Dùng tu vi của bọn hắn, nguyên thần dò xét lại không thể cảm nhận được sự tồn tại của tinh bích này, mà nó lại hiển hiện rõ ràng trong mắt a.

Vật này không đơn giản.

- Tiêu Thần tiểu hữu, ngươi nói bảo đám người lão phu xuất lực, không biết chúng lão phu phải làm gì đây?

Đông Phong Như Phá thoáng nhíu mày, trong mắt có dị sắc lóe lên.

Nguyên thần bọn hắn cảm ứng cũng không có phát hiện ra bức tường bằng tinh thể này tồn tại, nhưng mà trước đó hiển nhiên Tiêu Thần đã cảm nhận được nó tồn tại... Ở trong chuyện này tất có điều lẩn khuất mà bọn hắn không biết được.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn vào trên tinh bích, trầm ngâm một lát rồi mới nói:

- Nếu như vãn bối đoán không sai, tinh bích này là cửa ra duy nhất phong trấn cả mê trận. Hiện tại con đường trước mắt bị ngăn cản, nếu như chúng ta muốn rời khỏi thì chỉ có một biện pháp...

- Đánh nát nó.

Sắc mặt đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá và những lão quái khác hơi ngây ngốc. Bọn hắn thật không ngờ Tiêu Thần lại đưa ra một phương pháp vừa trực tiếp vừa đơn giản như vậy.

Dựa theo suy nghĩ trong lòng bọn hắn, tinh bích này thần kỳ như vậy, tất là một kiện dị bảo, nếu như có thể thu tới tay nhất định sẽ có chỗ tốt không tưởng.

Trong lúc nhất thời, trong lòng mấy tên lão quái này không khỏi chần chờ.

- Hừ, vật này thần kỳ như vậy, nhất định là một kiện dị bảo. Cũng chỉ có tiểu bối vô tri như ngươi mới có thể đưa ra đề nghị phá hủy thô bạo như vậy.

Áo Cổ Đa cười lạnh mở miệng:

- Chư vị đạo hữu đã không muốn ra tay, như vậy lão phu sẽ thử một phen, xem có thể lấy nó đi hay không.

Trong khi nói chuyện, lão quái này nhanh chóng tiến lên một bước, trong mắt hiện lên vẻ nóng bỏng.

Đám người Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vường hối hận, bọn hắn không ngờ mình chỉ chần chờ một lát đã bị Áo Cổ Đa này vượt lên trước.

Mê trận có thể gắt gao vây khốn bọn hắn, mà tinh bích này lại là lối ra phong tỏa mê trận. Hiển nhiên là bộ phận cực kỳ quan trọng, là bảo vật phi phàm. Nếu như có thể thành công thu lấy, nhất định sẽ có chỗ tốt lớn không thể tưởng tượng nổi, điểm này đương nhiên bọn hắn không muốn nhìn thấy.

Ngược lại, trong mắt Nhật, Nguyệt nhị đạo quân của Phù Lục giới hiện lên vài phần dị sắc. Ánh mắt nhìn về phía khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Thần, trong lòng dường như nghĩ tới cái gì đó.

Lối ra phong trấn mê trận, dùng nguyên thần thám thính không có tác dụng gì. Tinh bích này nhất định là dị bảo, mà lại là vật có phẩm giai cực cao.

Áo Cổ Đa liếm liếm khóe miệng, miệng khẽ quát một tiếng, lập tức có huyết khí nồng đậm phá thể mà ra.

- Đi.

Lão quái này chỉ một ngón tay. Huyết khí bên ngoài cơ thể như bị chỉ dẫn, bỗng nhiên thoát ra, trực tiếp bao phủ tinh bích kia vào bên trong, biến thành những chiếc gai nhọn hoắt muốn đâm, chui vào trong tinh bích kia.

Áo Cổ Đa đã có gan ra tay đương nhiên cũng đã có chuẩn bị.

Giờ phút này hắn đang thi triển một môn thần thông cực kỳ lợi hại của Huyết Ngục tộc, dùng huyết lực tinh thuần của bản thân dung hợp với tinh huyết hóa thành huyết khí, có thể luyện hóa bất kỳ bảo vật nào trên thế gian này.

Cho dù là pháp bảo có chủ cũng có thể thông qua thần thông này luyện hóa, xóa đi thần niệm lạc ấn bên trong. Uy năng rất mạnh, nếu không lão quái này há có thể tự tin như vậy.

Trong mắt Tiêu Thần hiện lên vài phần kinh ngạc. Thủ đoạn mà Áo Cổ Đa này thi triển luyện hóa bảo vật lại có chút tương tự với Huyết Luyện thuật mà năm đó Ngu Cơ truyền cho hắn. Chỉ là uy năng bị phóng đại lên vô số lần, cũng càng thêm bá đạo, nham hiểm.

Nhưng mà hôm nay lão quái này muốn bằng vào thuật này luyện hóa tinh bích trước mắt, sợ rằng sẽ phải nếm chút khổ sở.

Ngay khi trong đầu Tiêu Thần suy nghĩ, đôi mắt nhắm lại của Áo Cổ Đa đột nhiên mở ra, miệgn hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt lập tức trở nên khó coi vô cùng.

Chỉ thấy tinh bích vốn linh quang yếu ớt đột nhiên linh quang đại thịnh, lập lòe, lóa mắt. Vố số đường cong từ trong hư vô sinh ra, một mặt hội tụ trên tinh bích này, một mặt thì phân tán, kéo dài tới các nơi trong mây mù, không biết mục tiêu cuối cùng của nó là ở đâu.

Mà huyết khí do Áo Cổ Đa tạo ra dưới linh quang chiếu rọi lại giống như là giọt sương trên hiên nhà, dưới ánh nắng mặt trời lập tức tan rã, như là bị tinh lọc vậy.

Lão quái này có ý nghĩ muốn thu bảo vật, chỉ là như vậy hiển nhiên đã thất bại. Càng là tâm thần bị thương, khí huyết hao tổn, bị thương một chút.

- Tinh bích này là lối ra của mê trận, đồng thời cũng là nguồn suối lực lượng của mê trận. Muốn thu vậy này thì phải thừa nhận lực lượng của toàn bộ mê trận cắn trả.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng.

- Áo Cổ Đa đại nhân, không nên lãng phí khí lực thì hơn.

Ánh mắt Đông Phong Như Phá chớp lên, trên mặt hiện lên vẻ vui vẻ như có như không.

Động Thiên tam vương cười hắc hắc một tiếng, ánh mắt có chút quái dị.

Chỉ có vẻ mặt Nhật, Nguyệt nhị đạo quân là có chút bình tĩnh, thậm chí là nghiêm túc và trang trọng... Tuy nhiên loại sắc mặt này cũng chỉ là biểu hiện ngụy trang mà thôi, không biết trong lòng hai người này đang cười thành cái dạng gì nữa rồi.

Áo Cổ Đa phát hiện ra biểu lộ của mấy người, trong lòng sinh ra sự xấu hổ, tức giận. Hắn bỗng nhiên quay người, ánh mắt gắt gao nhìn về phía Tiêu Thần:

- Ngươi đã sớm biết những chuyện này vì sao còn không nhắc nhở lão phu? Chẳng lẽ ngươi muốn làm cho lão phu xấu mặt sao?

- Tiêu Thần trẻ tuổi vô tri, cho rằng Áo Cổ Đa đại nhân có thể khám phá ra điểm này. Không ngờ đại nhân lại không biết... Huống hồ Áo Cổ Đa đại nhân cũng không có hỏi qua ta, vì sao hiện tại lại đổ hết trách nhiệm lên đầu ta chứ?

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, ngữ khí không nhanh không chậm.

Lời này nhìn như bình thản, lại mơ hồ lộ ra ý tứ khác... Tiểu tử trẻ tuổi vô trì thì còn có thể chấp nhận được. Đường đường là Áo Cổ Đa đại nhân của Huyết Ngục giới lại không nhìn ra mê trận nho nhỏ này. Ý tứ mỉa mai, trào phúng mười phần.

Hơn nữa còn có một điểm quan trọng nhất, đó chính là mượn lời nói của Áo Cổ Đa lúc trước nói lại. Vừa hợp tình hợp lý khiến cho lão quái này ăn thiệt thòi mà không thể nói được gì.

Chương 1881vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...