Đạo (Dịch) – Chương 1881

- Được rồi, việc này quả thực không thể trách Tiêu Thần tiểu hữu, cũng may Áo Cổ Đa đạo hữu không sao. Chúng ta bỏ qua đi.

Đông Phong Như Phá cười mở miệng.

Sắc mặt Áo Cổ Đa âm tình bất định một hồi, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua người Tiêu Thần, một lúc sau mới hừ lạnh một tiếng. Nhưng mà rốt cuộc trong lòng suy nghĩ thế nào thì cũng không có ai biết được.

Dương Nhật đạo quân mở miệng, cười nói:

- Áo Cổ Đa đạo hữu làm như vậy cũng chưa hẳn đã không có lợi. Ít nhất cũng có thể khiến cho chúng ta hiểu rõ sự cường đại của itnh bích này.

Nói tới đây hắn thoáng ngừng lại, lại tiếp tục mở miệng:

- Đã không có cách nào thu, như vậy chỉ có thể phá hủy. Chỉ là chúng ta nên ra tay thế nào, điểm này kính xin Tiêu Thần tiểu hữu nói rõ. Như vậy đám người lão phu mới dễ ra tay hơn.

Đám người Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương gật đầu, ánh mắt đồng thời hội tụ tới.

Tiêu Thần nhíu mày, hắn chuẩn bị từ ngũ một lát rồi mới mở miệng:

- Vừa rồi có lẽ chư vị đại nhân cũng đã thấy rõ. Tinh bích này chính là hạch tâm của mê trận. Nếu như là trận, muốn đi ra ngoài cũng chỉ có thể phá vỡ nó mà thôi. Mê trận vô hình vô cực, chỉ có hạch tâm của trận pháp mới có thể thấy được. Từ tình huống hiện tại chỉ có thể dùng thần thông, đại pháp lực mạnh mẽ đánh vỡ tinh bích, khiến cho cả mê trận tổn hại. Khi đó chúng ta mới có thể bình yên thoát thân. Tuy nhiên tinh thể này có chút quỷ dị, hiển nhiên có uy năng rất lớn. Khi trận pháp bị phá vỡ thậm chí sẽ xuất hiện tình huống lực lượng cắn trả. Kính xin chư vị đại nhân hết sức cẩn thạ.

Muốn rời khỏi mê trận chỉ có thể phá vỡ mắt trận. Khi mê trận bị phá vỡ, lực lượng bàng bạc vận chuyển duy trì trận pahsp sẽ trùng kích vào người phá trận. Lời này của hắn không giả, nhưng mà bên trong lại sửa chữa một phần cực nhỏ.

Đa Thiên la bàn chỉ dẫn tới chỗ tinh bích này, đường cong màu vàng bên trên nó sáng lên, mơ hồ bao quanh đồ ảnh tinh bích này. Ở giữa có bốn quang diểm màu vàng, hiển nhiên đây mới là phương pháp phá trận thực sự. Dựa theo Tiêu Thần phỏng đoán, dùng phương thức này phá trận có thể tiết kiệm lực lượng lớn nhất, hơn nữa năng lượng cắn trả sau khi phá vỡ mê trận sẽ giảm sút đi rất nhiều.

Tuy nhiên, sao hắn phải nói rõ những chuyện này chứ?

Đại năng Tứ giới bức hiếp hắn phải đi bảo tàng, vốn là không yên lòng với hắn. Như vậy để cho bọn chúng tiêu hao một ít lực lượng, đối với Tiêu Thần mà nói cũng không có chỗ nào không tốt.

Huống hồ hắn đã chỉ dẫn tu sĩ Tứ giới đi ra khỏi mê trận, nếu như ngay cả phương pháp phá trận cũng có thể biết rõ ràng như vậy. Đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá và Động thiên tam vương cùng với nhị vị đạo quân của Phù Lục giới sẽ hoài nghi, tới lúc đó chẳng phải sẽ càng không ổn hơn hay sao?

Dương Nhật đạo quân gật đầu nói:

- Như vậy xem ra cũng chỉ có cách này mà thôi.

- Vãn bối còn có một điều cần nhắc nhở chư vị đại nhân. Vị trí của tinh bích này cũng không phải bất động, mà là cứ một khoảng thời gian nhất định sẽ di chuyển trong mê trận. Đây cũng là nguyên do vì sao trước đó vãn bối liên tục điều chỉnh phương hướng. Nếu như vãn bối không cảm ứng sai, trận này có hiệu quả che dấu, tự mình chữa trị.

Đợi lát nữa ra tay, tốt nhất chư vị đại nhân nên dốc sức đánh một kích. Bộc phát ra uy năng chí cường, chớ nên lưu thủ. Nếu không một khi không có cách nào đánh nát tinh bích này, vật này sẽ tự động tiêu biến trong mây mù. Muốn tìm được nó lần sau, độ khó sẽ trở nên rất lớn, thậm chí còn có khả năng xuất hiện nguy hiểm không rõ.

Tiêu Thần chậm rãi mở miệng, sắc mặt ngưng trọng vô cùng.

Sắc mặt đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá biến hóa.

Trên chuyện này, cho dù là bọn hắn cũng không dám khinh thường. Khó khăn lắm mới tìm được đường ra mê trận, bọn hắn cũng không muốn bị vây khốn chết ở đây.

- Nếu như đã biết rõ thì động thủ thôi.

Đại Lực Thần vương trầm giọng mở miệng.

- Tu sĩ Động Thiên giới lùi về phía sau vạn trượng, tránh bị lực lượng trận pháp cắn trả.

Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá và Nhật, Nguyệt nhị quân của Phù Lục giới trước sau mở miệng nói với tu sĩ Tam giới còn lại.

Tiêu Thần chắp tay, thân ảnh theo tu sĩ Tứ giới lùi về phía sau. Đám người Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái của Huyết Ngục tộc, lại thêm Trường Ha Minh Huy, Trường Hà Đông Nhật, Y Lâu Tư Nguyệt vây hắn vào chính giữa. Hiển nhiên là đề phòng hắn thừa cơ đào tẩu.

Áo Cổ Đa Huyết Ngục tộc, Chí cổ cửu khúc.

Đông Phong Như Phá Tam Thạch giới, Chí cổ cửu khúc.

Độgn Thiên tam phương, liên thủ là có thể chiến Chí cổ.

Nhật Nguyệt nhị quân của Phù Lục giới hợp lực cũng có uy Chí cổ.

Bảy tên đại năng đỉnh phong từ Tứ giới giờ phút này đồng loạt tiến lên một bước, ánh mắt ngưng trọng nhìn vào trên tinh bích, khí tức trong cơ thể mạnh mẽ bộc phát.

- Huyết Ngục, Tu La chi mâu.

Áo Cổ Đa gầm nhẹ, huyết lực mênh mông cuồn cuộn phá thể mà ra, điên cuồng ngưng tụ thành một pháp bảo hình dáng như trường mâu. Toàn thân đỏ thẫm, đầu mâu sắc bén, phần đuôi còn có một cái đầu lâu màu đỏ, trong hốc mắt trống rỗng toát ra hai luồng hỏa diễm màu đỏ.

Tà ác, âm lãnh, mục nát, tịch diệt.

- Bàn Nhược, Già Thiên chi thủ.

Áo bào trên người Đông Phong Như Phá tung bay, tay áo trong ống tay vươn ra, mang theo uy năng vô thượng.

Hư không chấn động, pháp lực khủng bố từ trong cơ thể hắn phun ra, giống như là nước vỡ đê, tàn sát bừa bãi, bành trướng, huyễn hóa ra thành một bàn tay lớn hơn trượng. Nhưng mà có một điểm kinh người nhất, đó chính là bàn tay này lại là màu vàng kim nhạt.

Phong cách cổ xưa, uy nghiêm, nghiêm túc, trang trọng, thuần hậu.

- Thần Vương, Phá thiên chi lực.

Động Thiên tam vương cũng rít gào, khí tức bên ngoài cơ thể dùng một loại phương thức quỷ dị nhanh chóng dung hợp lại một chỗ, cũng không phải là trọng điệp một cách đơn giản, mà là xảy ra loại biến hóa kỳ diệu không rõ nào đó. Khiến cho khí thế bên ngoài cơ thể ba người bỗng nhiên tăng vọt, đạt tới cấp độ có thể so sánh với Chí cổ.

Một đạo thân ảnh hư ảo chậm rãi hiển hiện trên đầu ba người, diện mạo mơ hồ, bên hông lại có một tấm da thú. Thân thể cường tráng có lực, cơ bắp giống như được đao búa khắc thành, khôi ngô như thiên thần, bất diệt chiến thần.

hư ảnh này ngửa mặt lên trời rít gào, đột nhiên đánh một quyền về phía trước.

Cương dương, bạo ngược, khủng bố, bá đạo.

- Nhật Nguyệt, phổ chiếu chi quang.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...