Phương hương cũng không phải là không thay đổi với ban đầu. Nhiềuth ì nửa ngày, ít thì một giờ phương hướng mà Đa Thiên la bàn chỉ dẫn sẽ xảy ra bến hóa. Rất lộn xộn, không có quy luật gì đáng nói. Cho nên sau khi tiến lên được bảy ngày thì tu sĩ tứ giới đã bắt đầu hoài nghi năng lực của Tiêu Thần. Cho rằng hắn căn bản không có phương pháp nào, chỉ làm cho chuyện này trở nên hỏng bét, đưa bọn hắn vào trong hiể cmảnh.
Phần bất mãn này càng ngày càng nặng, cuối cùng hóa thành oán khí sâu đậm, giống như bọn hắn rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay đều là do một tay Tiêu Thần bố trí vậy.
Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Đông Thiên tam vương. Sắc mặt năm người nà ytrở nên âm trầm. Cho dù là trong mắt Nhật Nguyệt đạo quân cũng hiện lên vẻ nghi kỵ.
- Dừng lại.
Áo Cổ Đa trầm giọng mở miệng.
- Ngươi vốn cũng không biết phương pháp đi ra khỏi mê trận, nếu tiếp tục đi như vậy sẽ chỉ làm cho chuyện càng trở nên hỏng bét. Thậm chí là toàn bộ chúng ta đều rơi vào trong tuyệ Cô Trúcảnh.
- Tiêu Thần, ta nghĩ chuyện như vậy ngươi nên cho đám người lão phu một câu trả lời.
Ánh mắt Đông Phong Như Phá âm trầm, ánh mắt Động Thiên tam Vương thì bất thiện. Chỉ có Nhật Nguyệt đạo quân coi như là bình tĩnh, giờ phút này trong mắt cũng không có lộ ra quá nhiều vẻ bất mãn.
Tiêu Thần quay người, vẻ mặt bình tĩnh, trong mắt không có chút sợ hãi nào. Hắn lạnh nhạt mở miệng.
- Lời của Áo Cổ Đa đạo hữu như vậy là có ý gì? Không phải là vãn bối muốn đi vào Hỗn loạn chi vực a. là các ngươi bức hiếp ta tới đây, rơi vào hiểm cảnh hôm nay, nguyên nhân chắc hắn không chỉ có một mình vãn bối. Ngoài ra, trước đó ta đã từng nói qua, tuy rằng có thể thử một phen, nhưng mà cũng không dám cam đoan gì. Hôm nay sao đại nhân lại hưng sư vấn tội ta như vậy?
Nói tới chỗ này, ánh mắt của hắn chớp lên, tiếp tục nói:
- Thời gian năm ngày, tuy rằng vãn bối không dẫn được chư vị đi ra. Nhưng mà có một điểm không biết các người có phát giác ra được không. Mấy ngày hôm nay chúng ta không gặp được nguy hiể mgì, vô luận là lực lượng hủy diệt tự nhiên hay là Man thú tập kích đều không có xảy ra. Chẳng lẽ mấy vị đại nhân không thấy kỳ quái sao?
Nói xong, tu sĩ Tứ giới hơi ngây ngốc, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.
Sau khi tiến vào chỗ sâu trong Hỗn loạn chi vực, nương theo nguy hiểm tăng lên, tần sất xảy ra giảm xuống. Nhưng mà cách một hai ngày lại có một lần xuất hện chuyện ngoài ý muốn.
Hiện tại bọn hắn đang bị sự lo lắng vì việc không có cách nào rời khỏi mê trận làm cho hỗn loạn. Đúng là không có ai nghĩ tới điểm này. Hiện tại Tiêu Thần nói tới, đương nhiên bọn hắn có thể thông qua chuyện này nghĩ tới rất nhiều khả năng.
vẻ mặt Áo Cổ Đa âm trầm nhưng mà không nhiều lời.
Đông Phong Như Phá nhìn Tiêu Thần thật sâu, như có điều suy nghĩ.
Vẻ mặt Đông Thiên tam vương khẽ buông lỏng, nhưng mà trong lòng lại có thêm mấy phần nghi kỵ.
Nhật nguyệt nhị đạo quân của Phù Lục giới nhìn nhau, vẻ kích động trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.
- Chư vị đạo hữu, lão phu thấy chúng ta nên đi theo Tiêu Thần tiểu hữu, không biết các ngươi thấy thế nào?
Dương Nhật đạo quân mở miệng cườin ói.
Đông Phong Như Phá gật gật đầu, nói:
Đông Thiên tam vương cũng gật đầu đồng ý, Áo Cổ Đa thì hừ lạnh, không có nhiềuo ời.
Tiêu Thần nhìn thấy phản ứng của tứ giới, hắn không có dây dưa nhiều mà bình tĩnh chắp tay, quay người ,lại tiếp tục dẫn đường.
Đến đoạn đường phía sau, tu sĩ tứ giới trở nên trung thực hơn rất nhiều, đại bộ phận đều im lặng. Bầu không khí trong đội ngũ dần dần trở nên trì hoãn hơn một chút. Đã mười ba ngày mà bọn hắn không gặp được bất luận nguy hiểm nào, như vậy chuyện này đại biểu cho một việc...
Bọn hắn đã đi đúng hướng.
Ngày thứ mười bảy.
Thân ảnh Tiêu Thần đột nhiên dừng lại. Chúng tu sĩ Tứ giới phía sau hơi ngayan gốc, lập tức nghĩ tới một khả năng, trên mặt khó dấu vẻ kích động.
Cho dù là đám cường giả tâm tính trầm ổn như Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, Nhật, Nguyệt nhị đạo quân cũng khong nhịn được sinh ra cảm giác chờ đợi.
Tiêu Thần nhìn tu sĩ Tứ giới, lạnh nhạt mở miệng:
- Đến rồi. Nếu như đúng, xuyên qua sương mù phía trước là có thể đi ra khỏi mê trận.
- Rốt cuộc cũng có thể rời khỏi nơi quỷ quái này.
- Con mẹ nó, lão tử đã cho rằng chúng ta sẽ phải táng thân ở đây a.
- Nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi. Ta không muốn ở lại đây một giây phút nào nữa.
- Lần này có thể thoát khốn quả thực là vạn hạnh a.
Tu sĩ Tứ giới thấp giọng mở miệng, trong thanh âm cuồng hỉ vô cùng.
- Ha ha, lần này có thể thoát thân trong mê trận còn phải cảm tạ Tiêu Thần tiểu hữu. Nếu không phải có tiểu hữu dẫn đường phía trước, sợ rằng chúng ta sẽ vĩnh viễn mất phương hướng bên trong.
Dương Nhật đạo quân mở miệng cười lớn:
- Phần nhân tình này quá lớn.
Âm Nguyệt đạo quân gật đầu.
Trong mắt Áo Cổ Đa có lệ mang lóe lên, hừ nhẹ một tiếng rồi nói:
- Nếu như đã tới tận cùng thì sớm rời đi thôi. Tránh việc trì hoãn làm nảy sinh biến cố.
Tiêu Thần thu phản ứng của lão quái này vào trong mắt, hắn âm thầm cười lạnh một tiếng rồi thản nhiên nói:
- Áo Cổ Đa đại nhân nói không sai. Nhưng mà muốn đi về phía trước còn cần chư vị đại nhân liên thủ xuất lực, mở cánh cửa mê trận ra.
Ánh mắt Đông Phong Như Phá chớp lên rồi cười nói:
- Tiêu Thần tiểu hữu có gì cứ nói, đừng ngại. Chúng lão phu không thể dẫn dắt mọi người ra trận nhưng vẫn có thể cống hiến chút sức lực.
- Chư vị đại nhân, mời xua tán sương mù là sẽ biết rõ ý tứ của vãn bối.
Tiêu Thần gật đầu, chỉ về phía mây mù đang quay cuồng phía trước.
Trong mắt Áo Cổ Đa hiện lên vài phần hoài nghi, hắn tiến lên một bước, tay áo vung lên. Trong hư không có lực lượng mênh mông cuồn cuộn xuất hiện, tạo thành một trận cuồng phong, xua tan mây mù trong phương viên vạn trượng trước mắt. Lúc này có một bức tường bằng tinh thể xuất hiện trước mặt mọi người.
Thứ này lớn chừng trăm trượng, toàn thân bóng loáng, tản mát ra linh quang yếu ớt, dưới mây mù che đậy, không có chút thu hút nào.
Hơn nữa còn có một điểm quỷ dị là, vách tường tinh thể này ở ngay trước mắt mọi người, cách chỉ vẻn vẹn có vài chục trượng. Nhưng mà trước khi mây mù bị xua tan lại không có bất kỳ ai phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Bình luận