- Trong tay ngươi có bí bảo chỉ dẫn vị trí bảo tàng, trên đường đi chúng ta đều đi theo sau lưng ngươi. Cửu tử nhất sinh tiến vào chỗ sâu trong Hỗn loạn chi vực, ngươi lại nói chúng ta lạc đường sao?
Sắc mặt Dương Nhật đạo quân vô cùng khó coi, nhưng mà hắn cũng không có xao động mà trầm giọng nói:
- Áo Cổ Đa đạo hữu bình tĩnh một chút, hôm nay không phải là lúc tính sổ. Biết rõ nguyên do chuyện này mới là quan trọng nhất.
- Đông Phong Như Phá đạo hữu, liệu đạo hữu có thể nói cho chúng ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?
Đông Phong Như Phá gật đầu, linh quang trên tay chớp lên, lấy ra bí bảo mà trước đó hắn luôn cầm trên tay. Vật này hình tròn, lớn bằng bàn tay trẻ con, trong đó có biểu thị phương hướng đơn giản. Một cái kim đồng hồ ở giữa, có lẽ là vật dùng để chỉ phương hướng. Chỉ là hiện tại cái kim này chuyển động không ngớt, giống như con ruồi không đầu vậy. Lúc trái lúc phải, lúc đông lúc tây, hiển nhiên đã mất đi công hiệu của nó.
- bảo vật này chính là bí bảo mà tổ tiên Tam Thạch giới chúng ta cửu tử nhất sinh mới có được. Chính là thứ duy nhất chỉ dẫn chỗ của bảo tàng. Căn cứ vào tiền nhân ghi chép lại, sau khi tiến vào Hỗn loạn chi vực. Bảo vật này sẽ tự động chỉ phương hướng, thuận theo nó có thể đi tới chỗ bảo tàng. Tổ tiên lưu lại lời nhắn như vậy, hiển nhiên trước đó đã từng dùng qua. Nhưng mà hiện tại sợ rằng trong Hỗn loạn chi vực này xảy ra chuyện mà chúng ta không biết, cho nên mới xảy ra cục diện như trước mắt.
Thanh âm lão quái này vừa dứt, tu sĩ Tứ giới lập tức trở nên yên tĩnh, rơi vào trong tĩnh mịch.
Thân rơi vào trong Hỗn loạn chi vực, mất phương hướng tiến về phía trước, kết cục chỉ có thể là vĩnh viễn bị nhốt ở nơi này... Huống hồ nơi này nguy cơ trùng trùng, từng bước là sát cơ. Cho dù có tu vi Chí Cổ cũng không có cách nào kiên trì quá lâu.
Chẳng lẽ bọn hắn đều phải vẫn lạc ở đây sao?
Ngay khi tu sĩ Tứ giới tuyệt vọng thì ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, đột nhiên mở miệng:
- Chư vị đại nhân, nếu như tin tưởng lời của Tiêu Thần, như vậy ta có thể thử phân biệt phương vị một phen.
Đại Lực Thần vương bỗng nhiên ngẩng đầu, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
- Tiêu Thần tiểu hữu có biện pháp gì sao?
Áo Cổ Đa và Đông Phong Như Phá cùng với chúng cường giả Tứ giới nhìn qua. Trên mặt đều hiện lên vẻ chờ mong. Mặc dù tu vi của Tiêu Thần yếu đuối, nhưng mà sau khi tiến vào Chiến Thần cung lại có vô số biểu hiện khiến cho bất luận tu sĩ nào cũng không dám khinh thường. Có lẽ Tiêu Thần có biện pháp cũng không biết chừng.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Vãn bối chỉ có thể thử một phen, cũng không cam đoan nhất định có thể đi ra khỏi nơi này.
Vẻ vui mừng của Đại Lực Thần vương biến mất, thở dài một tiếng rồi lắc đầu không nói. Hiển nhiên trong lòng hắn có chút thất vọng.
Dương Nhật đạo quân hơi trầm ngâm rồi trầm giọng nói:
Âm Nguyệt đạo quân gật đầu nói:
- việc này lão phu đồng ý.
Đông Phong Như Phá nhìn Tiêu Thần thật sâu, nhưng mà vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, không có chút dị thường nào.
- Lão phu cũng đồng ý để Tiêu Thần tiểu hữu thử một phen. Có thể khiến cho Thạch tháp tán thành đủ để chứng minh sự kỳ dị của hắn. Có lẽ Tiêu Thần tiểu hữu sẽ mang bọn ta rời khỏi nơi này.
Áo Cổ Đa, Động Thiên tam vương thoáng suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Tuy nhiên trong lòng bọn hắn cũng không quá tin tưởng. Chỉ là bọn hắn vẫn hi vọng Tiêu Thần có thể mang tới cho bọn hắn một kỳ tích.
- Nếu như vậy xin mời Tiêu Thần tiểu hữu dẫn đường đi.
Dương Nhật đạo quân chắp tay mở miệng nói.
Tiêu Thần hoàn lễ, hắn đứng tại chỗ, trầm mặc một chút rồi vươn tay chỉ về phía bên trái.
- Chúng ta đi bên này đi.
Nói xong hắn dẫn đầu đi về phía trước.
Nếu như có thể hắn muốn mượn uy năng của Thông Thiên Lưu Quang toa phá vỡ nơi này rồi trực tiếp rời đi. Trực tiếp để cường giả Tứ giới ở nơi này, vây khốn cho tới chết. Nhưng mà sự thực là Thông Thiên Lưu Quang toa không biết tại sao lại không có cách nào sử dụng. Ở phiến địa vực này nguyên thần của Tiêu Thần không có cách nào đánh dấu được phương hướng, như vậy cũng không có cách nào phá vỡ phong trấn rời đi. Cho dù đi cũng sẽ lập tức xuất hiện tại một mê trận ở đây, thậm chí còn rơi vào trong tuyệt cảnh.
Một thân một mình đương nhiên không an toàn hơn đi cùng tu sĩ Tứ giới, ít nhất trước khi bảo tàng mở ra là như vậy.
Về phần dẫn đường thế nào, đương nhiên không phải Tiêu Thần nói bừa, mà trong nhẫn trữ vật của hắn cũng có một kiện bảo vật.
Thủy tổ Lý Thị thần bí khó lường, tại vô số năm tháng trước từng dùng đại pháp lực suy diễn thiên cơ, giúp Tiêu Thần ứng phó với đại kiếp nạn. Tuy rằng từ trước tới nay hắn không biết được lý do đối phương làm vậy. Nhưng mà hắn lại có thể cảm giác được người này không có các ý với hắn.
Trước Ô nguyên cảnh, Đa Thiên La bàn có một kiện.
Mặt đất, di tộc, lại có kiện Đa Thiên la bàn thứ hai.
cả hai dung hợp hoàn mỹ, tạo thành một cái la bàn. Từ trước tới nay luôn ở trong nhẫn trữ vật, không có bất kỳ dị động nào.
Nhưng mà không lâu trước Đa Thiên la bàn này xuất hiện dị trạng, hoa văn la bàn vốn ảm đạm đột nhiên lần lượt sáng lên. Từng đạo kim quang liên miên bất định. Cái mũi màu đen nhỏ chuyển động, chỉ về một phương.
Tiêu Thần đã sớm phát hiện ra, nhưng mà hắn không biểu lộ chút nào. Mấy ngày qua thủy chung đều đi trong mê trận, không ngừng thăm dò biến hóa của la bàn. Hắn phát hiện ra đầu kim màu đen sẽ theo hắn di chuyển mà điều chỉnh phương vị. Thủy chung giống như một ngón tay chỉ về một hướng.
Chẳng lẽ ở chỗ sâu trong sương mù có thứ gì hấp dẫn nó? Hoặc là lão tổ Lý gia thần bí khó lưng kia cũng lưu lại chút dấu vết trong Chiến thần cung?
Tiêu Thần suy nghĩ kỹ, hôm nay đã không có cách nào thoát khỏi mê trận, mặc kệ Đa Thiên la bàn kia chỉ tới đâu, hắn đều phải thử một chút..
Đội ngũ lại lần nữa đi ra, tốc độ của Tiêu Thần cũng không nhanh, vẫn đủ cẩn thận đi theo chỉ dẫn của Đa Thiên la bàn.
Bình luận