Tuy nhiên, đúng lúc này đột nhiên lại có tiếng cười nhạt từ chỗ sâu trong mây mù truyền tơi:
- Nếu như muốn lập hồn khế và tầm bảo, như vậy không biết có tăng thêm đám người lão phu được không?
Thanh âm còn chưa dứt thì đã có hơn trăm đạo khí tưc cường hãn lập tức xuất hiện trong cảm ứng của mọi người.
Tinh thần chi lực.
Tu sĩ Phù Lục giới.
Tiếng bước chân chậm rãi từ xa tới gần, tu sĩ Phù Lục giới dưới sự dẫn dắt của hai lão giả cất bước đi tới.
Hai người này là huynh đệ song bào thai, lớn lên giống nhau như đúc, cực kỳ lạ mặt. Tiêu Thần chưa từng thấy qua đối phương. Nhưng mà khis tức trong cơ thể bọn hắn lại khủng bố vô cùng. Dĩ nhiên đã đạt tới Cổ Cực bát khúc đỉnh phong. So với Động Thiên tam vương còn hơn một bậc. Người mặc đại nhật đạo bào, có hoa văn như hỏa diễm. Người còn lại mặc Hạo Nguyệt đạo bào, hoa văn như là ngân quang, khí độ bất phàm.
- Ha ha, chắc hẳn vị này chính là Tiêu Thần tiểu hữu danh chấn ngũ giới? Quả nhiên là nhân trung chi long, khiến cho người ta kính nể a. Lão phu là Dương Nhật đạo quân của Phù Lục giới, vị này là bào đệ Âm Nguyệt đạo quân của ta.
Lão giả mặc đạo bào hoa văn như mặt trời chắp tay rồi mở miệng nói:
Âm Nguyệt đạo quân cũng khẽ gật đầu.
Trong lòng Tiêu Thần khẽ động, tuy rằng hai người này ra vẻ bình tĩnh, nhưng mà trong mắt dường như lại có thâm ý. Chỉ là cảm giác này vừa mới chợt lóe lên, Tiêu Thần cũng không biết nó có phải là ảo giác hay không đã lập tức biến mất. Hắn chắp tay dáp lễ.
- Nhị vị đại nhân quá khen rồi. Vãn bối bất quá chỉ có chút thủ đoạn nhỏ, hơi gây chú ý một chút. Khiến cho nhị vị đại nhân che cười rồi.
- Ha ha, chuyện này không sao. Thiếu niên là như vậy, cũng cần nhuệ khí dũng cảm tiến tới, giống như đám người lão hũ, không so được với người trẻ tuổi các ngươi.
Dương Nhật đạo quân cười rồi khoát tay, ánh mắt đảo qua quanh thân.
- Sao vậy? Dường như chư vị đạo hữu không chào đón bọn lão phu sao? Bảo tàng này mở ra, tứ giới chúng ta đều phát hiện ra, đương nhiên là người gặp người có phần. Áo Cổ Đa đạo hữu, không biết ngươi nghĩ thế nào?
Áo Cổ Đa cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Dương Nhật đạo hữu nói đúng, lão phu cũng cho rằng như vậy.
Tam Thạch giới, Động Thiên giới liên thủ, thực lực vững vàng áp chế Huyết Ngục giới một bậc. Mặc dù tiến vào bảo tàng nhưng mà bọn hắn tự biết một mình sẽ không phải là đối thủ của Huyết Ngục giới, tới lúc đó sẽ liên thủ tranh đoạt rồi lại phân phối tiếp. Như vậy chuyện sẽ không ổn chút nào.
Cho nên Phù Lục giới nhúng tay vào lại là cục diện mà Áo Cổ Đa muốn thấy. Một khi Tam Thạch giới, Động Thiên giới liên thủ, chắc chắn Phù Lục giới sẽ không chút do dự đứng bên hắn.
Chuyện này không có liên quan tới đạo nghĩa, tình nghĩa. Tất cả chỉ là giữ vững cân đối trước mặt nhu cầu mà thôi.
Áo Cổ Đa mơ miệng đồng ý, thế cục lập tức lại có biến hóa. Nếu như Tam Thạch giới, Động Thiên giới phản đối, như vậy chẳng phải là đối đầu với Phù Lục giới hay sao? Cho nên việc này cho dù bọn hắn có không cam lòng cũng chỉ có thể đồng ý mà thôi.
Chỉ là Đông Phong Như Phá vẫn không nhịn được mỉa mai một câu:
Dương Nhật đạo quân cười nhạt một tiếng, cũng không có đáp lại lời của đối phương.
Tiêu Thần cũng không có tư cách xen vào chuyện này cho nên hắn im miệng, để cho mấy người này tranh đoạt là được rồi. Huống hồ tứ giới tranh đoạt, càng thêm kịch liệt thì đối với hắn lại càng có lợi.
Tứ giới đạt thành hiệp nghị, trước sau lập hồn khế. Trước khi chuyện bảo tàng kết thúc tuyệt đối sẽ không ra tay với Tiêu Thần, việc này chính thức được quyết định.
- Được rồi, nếu như đã có quyết định, như vậy chúng ta cũng không nên trì hoãn thời gian. Nếu chậm sợ rằng sẽ sinh biến.
Đông Phong Như Phá nhíu mày rồi mở miệng nói:
- Chúng ta không có cách nào thông qua Truyền tống trận đi tới bảo tàng, Vân Vụ sơn cách nơi đó cũng có một đoạn không nhỏ, lập tức khởi hành thôi.
- Được.
Tu sĩ tứ giới ước chừng hơn năm tramw người, giờ phút này liên tục ra tay hoặc là lấy ra bảo vật, hoặc là khống chế độn quang, hóa thành lưu quang phóng lên trời.
Khí tức khủng bố ầm ầm bộc phát, trên thực tế lại có cường giả như Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá cho nên có vô số Man thú bị khí ức khủng bố tới kinh người của hai người này dọa lùi.
Hơn năm trăm tu sĩ này gần như tập trung tất cả tu sĩ đỉnh phong trong Chiến Thần cung, lực lượng mạnh mẽ, kinh thiên động địa. Cả dám giống như là lưu tinh truy nguyệt, nanh chóng rời đi.
....
Bên ngoài hoang địa, mênh mông bao la bát ngát.
Địa thế dốc đứng, mặt nước gợn sóng. Thi thoảng có Man thú bay lên trên trời, có man thú chém giết lẫn nhau trong hoang dã, cũng có Man thú gây ra gợn sóng trong nước. Đây mới thực sự là Man Hoang chi địa.
Trên mù có linh quang sáng chói rít gào, uy áp mênh mông từ đó phát tán ra, không ngừng kích thích cuồng phong ngập rời, có Man Thú chi vương phẫn nộ rít gào. Thanh âm từ đằng xa cuồn cuộn truyền tới, chỉ là cũng không dám can đảm cản trở.
Trong tốc độ cực nhanh như vậy, thời gian ba tháng thoáng cái trôi qua.
- Được rồi, đã liên tục phi hành năm ngày, trước mắt khoảng cách với bảo tàng cũng không còn xa. Chúng ta nghỉ ngơi ở đây một đoạn thời gian, đợi cho tu dưỡng hoàn tất mới lại tiếp tục chạy đi.
Đông Phong Như Phá chậm rãi mở miệng nói:
- Sau khi tới gần bảo tàng sẽ xuất hiện một mảnh địa vực hỗn loạn. Từ đây cho tới cửa bảo tàng chúng ta nhất định phải một đường xông qua. Ta nghĩ nguy hiểm có liên quan tới Hỗn Loạn chi địa chư vị đạo hữu cũng đã nghe qua. Cho nên cũng không cần lão phu nhắc lại đó chứ?
Đám người Áo Cổ Đa, Động Thiên tam vương, Nhật Nguyệt nhi tôn của Phù Lục giới đều gật đầu. Trên mặt hiện lên vẻ ngưng trọng. Hiển nhiên đối với Hỗn Loạn chi địa bọn hắn cũng có hiểu biết. Có thể khiến cho bọn hắn thận trọng như vậy, đủ biết nơi đó hung hiểm ra sao.
Độn quang của tu sĩ tứ giới hạ xuống, phân tán, khoanh chân mà ngồi. Tuy rằng là ngồi xuống khôi phục, nhưng mà cũng không có ai thực sự dùng toàn bộ tâm thần vào việc này, giữa lẫn nhau vẫn có một tia kiêng kỵ, đề phòng.
Ba tháng qua bình yên vô sự, liên thủ chạy tới đây. Chỉ khi nào bảo tàng mở ra, cục diện hợp tác trong ngắn ngủi sẽ trực tiếp sụp đổ, đại chiến không thể tránh né.
Bình luận