Đạo (Dịch) – Chương 1873

Ba phương trực tiếp quyết định, cho dù Tiêu Thần có tư chất nghịch thiên vô cùng, lại có lục lăng tinh trụ trong tay cũng khó có thể đứng ở địa vị ngang bằng bọn hắn. Bất quá loại khinh thị này Tiêu Thần không thèm để ý, trong mắt hắn hiện lên dị sắc, lại mở miệng nói:

- Chư vị tiền bối yên tâm, Tiêu Thần ta không có chút hứng thú nào với bảo tàng, chỉ cần ba vị tiền bối có thể lập hồn khế, sau đó tuyệt đối không rat ay với ta. Như vậy vãn bối có thể đi với các vị tới bảo tàng. Bất quá năm vị bằng hữu của, kính xin Áo Cổ Đa đại nhân giải trừ Huyết Độc trong cơ thể bọn họ. Sau đó đưa bọn họ trở lại Chiến Thần cung, như vậy vãn bối mới có thể yên tâm đi theo các vị đại nhân.

- Được!

Áo Cổ Đa vung tay, huyết độc đã dung nhập vào trong cơ thể năm người Cô Trúc, Vân Cấp, Hổ Môn, Hổ Quan và Cảnh Dương Tử bị hắn trực tiếp lấy đi. Phong trấn, giam cầm trong cơ thể năm người cũng bị hắn giải trừ.

- Các ngươi có thể đi.

Năm người rời khỏi chỗ của tu sĩ Huyết Ngục tộc, nhưng mà không có lập tức rời đi, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Tiêu Thần.

- Các ngươi không nên lo lắng, ta sẽ nhìn các ngươi vào trong Truyền Tống Trận rồi mới rời đi. Chờ tới khi chuyện bảo tàng chấm dứt, ta sẽ trở về Chiến Thần cung.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, hai hàng long mày không nhịn được nhíu một cái, nói:

- Áo Cổ Đa đại nhân, ngoài năm người bọn hắn ra, Nhân tộc chúng ta còn có hai gã tu sĩ khác thân trúng Huyết Độc, kính xin đại nhân cùng ban thưởng giải dược cho bọn họ.

Áo Cổ Đa hừ nhẹ một tiếng, cũng không có làm khó Tiêu Thần. Hắn tiện tay lấy ra hai khỏa dược hoàn màu đen rồi nói:

- Mỗi người một khỏa, sau khi nuốt vào luyện hóa dược lực, lại bế quan một tháng, tự nhiên có thể loại trừ Huyết độc.

Tiêu Thần dùng linh lực bao khỏa dược hoàn rồi thu vào trong tay. Thần thức đảo qua, xác định không có ám chiêu nào, lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn về phía Đông Phong Như Phá.

Lão quái này chậm rãi gật đầu:

- Tiểu hữu không cần phải lo lắng, khỏa dược hoàn này quả thực là gii dược Huyết Độc, xuất phát từ tay của Áo Cổ Đa, bất luận người nào trúng độc Huyết độc của tu sĩ Huyết Ngục tộc đều có thể giải được. Dùng thân phận của hắn sẽ không động tay động chân lên chuyện nhỏ nhặt này. Ngươi cứ yên tâm đi.

Áo Cổ Đa cười lạnh một tiếng, hiển nhiên rất bất mãn với hành động này của Tiêu Thần, nhưng mà hắn cũng không có nhiều lời.

Tiêu Thần chắp tay rồi tiến lên đưa dược hoàn cho Cô Trúc, lại nói:

- Đi đi, ta tiễn các ngươi rời đi. Sau khi trở về nói cho nhị vị đại nhân Thái A, Minh Hà ngàn vạn lần không nên nhúng tay vào chuyện bảo tàng. Chờ sau khi xong chyện này ta sẽ trở về.

Nếu không có Thông Thiên lưu quang toa, đương nhiên Tiêu Thần không dám ở lại.

Nhưng hiện tại đã có bảo vật này trong tay, hắn có thể thoát thân bất kỳ lúc nào. Cho dù là tu sĩ Chí Cổ cũng không cách nào lưu lại hắn. Đã như vậy thì hắn có gì phải sợ hãi cơ chứ?

Địa phương gọi là bảo tàng này thần bí như vậy, dẫn động cường giả Tam Giới tranh đoạt, như vậy hắn cũng muốn đi nhìn xem. Nếu như có thể thu hoạch đương nhiên là tốt nhất. Nếu như chuyện thực sự không được, như vậy hắn cũng có thể lập tức bứt ra mà rời đi.

Năm người Cô Trúc, Vân Cấp gật đầu, dùng hiểu biết của bọn hắn về Tiêu Thần, nếu như Tiêu Thần đã mở miệng, chắc hẳn trong lòng đã có chuẩn bị. Không cần bọn hắn nhiều lời:

- Nếu như vậy, chúng ta sẽ đi trước một bước, ở trong Chiến Thần cung chờ đợi đại nhân quay lại.

Năm người thi lễ thật sâu rồi quay người, độn quang lóe lên, lập tức rời đi.

Tiêu Thần nhìn một lúc lâu. Khí cơ của đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương mơ hồ tập trung trung vào hắn. Có lẽ bọn hắn cũng không sợ Tiêu Thần có thể đào tẩu.

Đưa mắt nhìn năm người Cô Trúc, Vân Cấp, Hổ Môn, Hổ Quan và Cảnh Dương Tử tiến vào Truyền Tống Trận, linh quang chớp lên, thân ảnh bọn hắn trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

Trong long Tiêu Thần khẽ buông lỏng, vẻ mặt lập tức trở nên bình tĩnh... Năm người đã rời đi, cố kỵ trong long hắn đã biến mất. Nếu không phải trong long hắn còn có hiếu kỳ về bảo tàng thì hắn muốn rời đi lúc nào cũng được.

Hơn nữa còn có một điểm quan trọng, đó chính là trong lòng Tiêu Thần mơ hồ có loại trực giác. Bình cảnh thất vị cảnh mà hắn chậm chạp không có cách nào phá vỡ, có lẽ chỉ có trải qua sinh tử mới có thể đột phá. Chính vì vậy cho nên hắn mới quyết định ở lại.

Tuy rằng nguy hiểm, nhưng tu sĩ tu đạo vốn cần vượt mọi chông gai tiến về phía trước. Tuy rằng hắn có thể đạt được lực lượng tăng vọt ở trong Thạch tháp, nhưng mà cũng không có khả năng tăng tiến thuận buồm xuôi gió được.

Không gặp trắc trở thì sao có thể phát triển được chứ?

Không trải qua mưa gió, nào có cầu vồng!

Trên mặt Tiêu Thần đột nhiên như nghĩ tới cái gì đó. Trong lúc vô hình, tâm tình trở nên thông thấu sáng ngời. Thậm chí ngay cả bình cảnh Thất vị cảnh cũng mơ hồ buông lỏng thêm vài phần, một cỗ khí tức khác lạ từ trong cơ thể hắn chậm rãi phát tán ra ngoài.

Tất cả mọi người nơi này đều là cường giả ngoài Cổ Cực tam khúc, bọn hắn lập tức nhận ra biến hóa trên người Tiêu Thần.

Sắc mặt Áo Cổ Đa biến hóa, hàn ý trong mắt càng lớn.

Đông Phong Như Phá và Động Thiên tam vương liếc nhìn nhau, đều nhìn ra sự chấn động trong lòng đối phương.

Ngay vào lúc này không ngờ lại có thể hoàn thành đột phá trên phương diện tâm cảnh, loại tư chất này quá mức khủng bố!

Chẳng qua hiện tại Tiêu Thần càng ra vẻ nổi bật thì càng kích thích sát cơ trong lòng đại năng ba phương. Bọn hắn tuyệt đối sẽ không cho phép loại uy hiếp như Tiêu Thần phát triển.

Hai mắt Tiêu Thần mở ra, trong đáy mắt đen kịt hiện lên vẻ ôn nhuạn. Hắn khẽ đảo qua người mấy lão quái này, làm như không có phát hiện ra bất kỳ điều gì khác thường vậy. Hắn nói:

- Hôm nay xin chư vị đại nhân lập hồn khé, cũng tiện cho vãn bối yên tâm.

Một khi hồn khế thành lập, không phải vạn bất đắc dĩ tu sĩ tam phương cũng không dám ra tay. Nếu không hồn khê cắn trả, cho dù bọn hắn có phương pháp ngăn cản cũng khó tránh khỏi bị thương.

Trong lúc tranh đoạt cơ duyên, tầm bảo như vậy. Chỉ cần trong cơ thể có một chút thương thế thì sẽ khiến cho bản thân thất bại trong gang tấc, thậm chí là rơi vào trong hiểm cảnh. Tam phương giằng co, đương nhien không có ai nguyện ý mạo hiểm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...