Đạo (Dịch) – Chương 1875

Tiêu Thần phát hiện ra được bầu không khí biến hóa, trong lòng âm thầm cười lạnh không thôi.

Hơn năm trăm tu sĩ này, một khi Tứ giới xảy ra cướp đoạt sẽ kịch chiến. Nhất định sẽ tổn thất thảm trọng. Cũng không biết cuối cùng còn có mấy người có thể còng sống rời đi. Nhưng mà chuyện này cũng không có liên quan tới hắn. Lần này hắn ôm ý định đục nước béo cò, cũng không có lòng tham quá lớn với bảo tàng này. Tu sĩ tứ giới có được lực lượng mà hắn không thể ngăn cản. Cho nên nếu như cưỡng cầu rất có thể sẽ rơi vào trong kết cục vẫn lạc. Nếu như không thể ra tay thì hắn sẽ không chút do dự rời đi.

Hai ngày sau, tiêu hao trong cơ thể tu sĩ tứ giới đều được khôi phục.

- Chỗ bảo tàng có Vương giả Man thú thủ hộ, trong đó thậm chí còn có đầu có lực lượng không thua kém gì ta và ngươi. Vì ngăn ngừa biến cố, từ sau khắc này tất cả chúng ta thu liễm khí tức, cẩn thận tiến lên.

- Lên đường đi.

Hoang ngoại chi địa có vô số Man thú, trong đó đầu thực lực nổi bật thậm chí đối mặt với đại năng cũng chưa chắc đã rơi xuống hạ phong. Mà dưới trước bọn chúng lại có rất nhiều Man thú cường đại. Một khi xảy ra xung đột với chúng, nhất định sẽ cực kỳ phiền phức.

Huống hồ mặc dù trong Vương giả Man thú nội đấu không ngớt, nhưng mà lúc đối mặt với tu sĩ Nhân tộc lại có thể buông tha cừu hận, nhất trí đối ngoại. Cho dù hôm nay tứ giới dốc sức mà tới, nếu như bị lọt vào trong đại quân của mấy đầu Vương giả Man thú, sợ rằng cũng bị bức tới luống cuống tay chân, chật vật không thôi. Nhất định sẽ xuất hiện tình huống tu sĩ bị chết, tổn thương thảm trọng.

Nếu như có thể tránh được xung đột như vậy là tốt nhất.

Đội ngũ tiếp tục xuất phát. Mặc dù có chút khó khăn trắc trở nhưng mà cũng may không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Sau khi tiến lên chừng bốn ngày, một mảnh khu vực hỗn độn xuất hiện trong mắt mọi người.

Đây làm một mảnh hải vực mênh mông, trên mặt hải vực có mây mù màu xám nhạt che kín, chậm rãi di động. Nhìn qua yên bình nhưng lại là một nơi đại hung. Giờ phút này nhìn như sóng êm gió lặng, nhưng mà một khắc sau rất có thể sẽ bỗng nhiên sụp đổ hóa thành một vòng xoáy, điên cuồng thôn phệ tất cả. Hoặc là trong khoảng khắc không gian sụp đổ, tạo thành lỗ đen, tản mát ra lực lượng thôn phệ khủng bố vô cùng, thôn phệ tất cả chung quanh, hoặc là sấm sét vang dội, lực lượng sấm sét giống như là long xà điên cuồng nhảy múa, tàn sát bừa bãi.

Đây cũng là nguy cơ không thể dụ đoán tràn ngập trong Hỗn loạn chi vực. Thậm chí ngay cả cường giả Chí Cổ cũng không dám khinh thường. Đây là con đường nhỏ duy nhất đi thông bảo tàng, nhất định bọn hắn phải mạnh mẽ đi qua nơi này.

- Sau khi tiến vào Hỗn Loạn chi vực, linh lực thiên địa chấn động hỗn loạn, không có cách nào để hấp thu được. Phương pháp duy nhất để bổ sung pháp lực hao tổn chính là thông qua đan dược hoặc là linh thạch. Nhưng mà tốc độ bổ sung dù sao cũng có hạn. Một khi rơi vào trong suy yếu, khả năng vẫn lạc sẽ rất lớn. Cho nên lão phu nhắc nhở các ngươi một chút, cố gắng tiết kiệm pháp lực của mình, không nên tùy ý sử dụng, cố gắng dùng lực lượng ít nhất đạt được mục tiêu.

Dường như Đông Phong Như Phá hiểu rất rõ về Hỗn loạn chi địa, hắn trầm giọng mở miệng:

Sắc mặt tất cả tu sĩ ngưng trọng, ánh mắt có chút kiêng kỵ nhìn về phiến không gian phía trước, liên tục ngồi xuống, bắt đầu khôi phục.

Gần nửa ngày sau, đám người Đông Phong Như Phá, Áo Cổ Đa, Động Thiên tam vương và Nhật Nguyệt đạo quân của Phù Lục giới bỗng nhiên mở hai mắt ra, tu sĩ Tứ giới liên tục đứng dậy.

- Xuất phát.

Tiêu Thần đứng dậy, đi theo tu sĩ Tứ giới, chính thức bước vào hỗn loạn chi vực.

Bước vào một bước, quanh thân lập tức truyền tới lực lượng xé rách. Không biết bởi vì nguyên nhân gì mà linh lực thiên địa nơi này quanh năm đều ở trạng thái cuồng bạo, tạo thành lực lượng xé rách rất mạnh. Bất quá đối với tu sĩ Cổ Khúc mà nói lại không có cách nào tạo thành tổn thương quá lớn.

Chỉ cần bên ngoài cơ thể có một tầng bảo hộ bằng pháp lực mỏng là có thể ngăn cản cỗ lực lượng xé rách này ở bên ngoài.

Tiêu Thần cau mày, nơi này quả thực đúng như lời Đông Phong Như Phá nói, không có cách nào hấp thu linh lực bên ngoài bổ sung bản thân, ý niệm khẽ động, lập tức có linh lực tinh thuần từ trong đạo tràng truyền ra. Lúc này trong lòng hắn mới thầm thở dài một hơi.

Lực lượng hỗn loạn nơi này đã không có cách nào che đậy đạo tràng, như vậy chuyện linh lực hắn không cần phải lo lắng nhiều. Ánh mắt đảo qua chung quanh, rất nhanh hắn đã phát hiện ra một chút chuyện khác lạ.

Trong Hỗn loạn chi vực không có cách nào phân biệt phương hướng.

Tu sĩ chuyên tu đại đạo, lục giác nhạy cảm. Nhưng mà lục giác ở nơi này lại bị quấy nhiễu. Hiện tại mới vào Hỗn loạn chi vực, Tiêu Thần còn có thể phân biệt ra đường trở về. Nhưng nếu như tiếp tục tiến sâu vào bên trong, cảm giác phương hướng nhất định sẽ bị mất đi.

Dường như Đông Phong Như Phá đã sớm chuẩn bị chuyện này, linh quang trên tay hắn chớp lên, lấy ra một kiện bảo vật hình dáng như la bàn. Hắn nhìn một chút rồi chỉ tay về phía sâu trong mây mù, nói:

- Đi về hướng này.

Tu sĩ Tứ giới khống chế độn quan tiến lên, thân ảnh biến mất trong mây mù mênh mông kia, triệt để tiến vào Hỗn loạn chi vực.

Hành tẩu trong hoàn cảnh nguy hiểm không rõ, sắc mặt tu sĩ Tứ giới ngưng trọng, không dám có chút chủ quan nào. Tuy rằng Đông Phong Như Phá có pháp bảo chỉ đường về phía trước, nhưng mà thường thường cách một đoạn thời gian vẫn phải xác định lại phương hướng một lần nữa. Cũng không phải là đi thẳng về phía trước, mà là dùng một loại phương thức zích zắc không ngừng xâm nhập. Cẩn thận vô cùng... Tu sĩ Tứ giới không thể đi nhanh được, đi một chút dừng một chút, thời gian vượt qua chỗ này lại càng dài thêm. Dựa theo tốc độ như vậy, muốn tới chỗ bảo tàng không biết phải phí bao nhiêu thời gian nữa.

- Dừng lại.

Đông Phong Như Phá trầm giọng mở miệng, hắn nhíu mày nhìn sương mù chung quanh, lại cầm bảo vật chỉ đường nhìn cả buổi. Mãi hắn mới tìm được phương hướng tiếp tục đi về phía trước.

- Nhớ kỹ chuyện ta nói, nhất định chân phải bước đúng vị trí của người trước đó, như vậy mới tránh được chuyện ngoài ý muốn nổi lên.

lão quái này dường như có chút tự tin với bảo vật trong tay mình. Từ lúc tiến vào Hỗn loạn chi vực tới nay, đều là hắn cầm bảo vật dẫn đường, mà quả thực cũng không có chuyện gì không may xuất hiện.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...