Mắt thấy Tiêu Thần hiện thân, hai tu sĩ mặc áo bào tím cầm đầu kính cẩn thi lễ:
- Tiêu Thần đại nhân, bảo vật đại nhân mua đã được đưa đến.
Hai gã tu sĩ mặc áo bào tím khác tiến lên, cầm cái hộp trên tay rồi đặt xuống.
Nguyên thần của Tiêu Thần quét qua, xác định trạng thái phong bế bên trong chưa từng được mở ra. Lúc này hắn mới thản nhiên nói:
- Làm phiền bốn vị đạo hữu rồi.
- Không dám, nếu không có chuyện gì khác, chúng ta xin cáo từ.
Bốn người này kính cẩn thi lễ, xoay người rồi khống chế độn quang phá không rời đi.
Tiêu Thần phất tay lấy chiếc hộp rồi xoay người đi vào điện. Lại lần nữa mở cấm chế ra, lúc này hắn mới đặt hộp gỗ lên bàn, cổ tay giơ lên, đem Thâm Lam thủ trạc đặt lên trên nó. Phong trấn bên trên hộp gỗ chỉ có người mua mới có thể mở ra, Thâm Lam thủ trạc chính là chìa khóa để mở.
Linh quang màu xan thẳm hiện lên, từng đạo ký hiệu phong cách cổ xưa ở bên ngoài hộp gỗ sang lên, cuối cùng giống như giọt nước vỡ vụn mà mất tích.
Phong trấn được mở ra, Tiêu Thần đưa tay mở ra hộp gỗ, Thông Thiên Lưu Quang Toa đang yên tĩnh nằm ở bên trong, giống như được điêu khắc tinh tế từ một khối thủy tinh mà thành. Bên trong đó có từng đạo hoa văn màu trắng, tựu như kinh mạch trong thân thể người vậy. Không ngừng có linh quang yếu ớt hiện lên trên bản thể nó. Trong cảm ứng của Tiêu Thần, bảo vật này không có một chút khí tức nào phát ra.
Tiêu Thần lật tay lấy ra ngọc giản ở bên cạnh bảo vật, trong đó có giới thiệu chức năng cặn kẽ của Thông Thiên Lưu Quang Toa và phương thức vận dụng nó. Thần thức của Tiêu Thần tiến vào trong đó, một lát sau mới đặt ngọc giản xuống. Những nội dung bên trong hắn đã ghi nhớ hết, lúc này ngọc giản đang vỡ vụn trong lúc vô thanh vô tức.
Nắm Thông Thiên Lưu Quang Toa vào trong tay, vật này có cảm xúc lạnh lẽo như băng, tinh tế cảm nhận trong chốc lát, xác định phương pháp vận dụng không có sai lệch. Lúc này Tiêu Thần mới khẽ gật đầu, cẩn thận thu vật này vào trong nhẫn trữ vật.
Sau đó hắn lại ngồi xuống, nhắm mắt chậm rãi đợi.
Tới gần buổi trưa ngày hôm sau, hai mắt Tiêu Thần mở ra, thần mang trong mắt lóe lên, tràn ngập vẻ trầm ổn lạnh lùng. Hắn đứng dậy đẩy cửa ra ngoài.
- Quảng trường truyền tống.
Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, tu sĩ trông coi Truyện Tống Trận kính cẩn đáp lời. Linh quang chợt lóe lên, thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp biến mất.
Trên quảng trường, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện, hắn phất tay lấy ra một hắc bào rồi mặc vào. Sau đó mới vội vã bước ra ngoài.
Đông Phong Như Phá đã đến, quanh thân hắn là đại bộ phận cường giả của Tam Thạch Giới. Giờ phút này mắt thấy Tiêu Thần xuất hiện, Đông Phong Như Phá khẽ gật đầu, mọi người đều tiến vào trong Truyền tống trận, linh quang chợt lóe lên, cả đám người trực tiếp biến mất.
. . .
- Đại nhân, Đông Phong Như Phá mang theo toàn bộ cường giả tinh nhuệ của Tam Thạch Giới, lại cùng với Tiêu Thần lên trên pháp trận truyền tống rời đi, mục tiêu là Vân Vụ Sơn.
Một cường giả Cổ Khúc của Động Thiên Giới kính cẩn mở miệng nói.
Tam đại Thần vương, Đại Lực Thần Vương, Bất Tử Thần Vương, Tiêu Diêu Thần Vương của Động Thiên Giới đều có tu vi Cổ Cực bát khúc. Giờ phút này cùng ngồi chủ vị, khôn phân biệt cao thấp.
Bất Tử Thần Vương cười lạnh một tiếng, trong mắt lại khó có thể che dấu vẻ nóng bỏng.
- Huyết Ngục Tộc, Tam Thạch Giới tranh nhau, chúng ta vừa vặn làm Hoàng tước a. Chỉ đợi hai phe tranh đấu tới mức một bên nguyên khí tổn thương nặng nề, sau đó chúng ta lại xuất thủ thu thập tàn cuộc.
Thân thể của Tiêu Diêu Thần Vương cũng không quá mức vạm vỡ, lại có cảm giác như âm nhu, giờ phút này hắn nhẹ giọng mở miệng, thanh âm lạnh lẽo vô cùng.
-Triệu tập cường giả giới chúng ta. Hiệu lệnh tu sĩ tu vi Cổ Cực tam khúc trở nên hội tụ, dùng lực một giới tranh đoạt! Lần này nếu như bảo tàng mở ra, Động Thiên giới chúng ta nhất định không thể là kẻ tới sau được.
Đại Lực Thần Vương có tu vi Cổ Cực bát khúc đỉnh, chiến lực mạnh nhất, mơ hồ là người đứng đầu Tam đại Thần vương.
- Vâng, đại nhân!
Cường giả Động Thiên Giới kính cẩn thi lễ rồi lập tức xoay người vội vã rời đi.
Tam đại Thần vương liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ kích động trong lòng đối phương.
- Đợi tới mười vạn năm, rốt cục bảo tàng cũng sắp mở rồi.
- Không biết tin đồn có phải là thật hay không. Không biết trong bảo tàng có thực sự tồn tại một giới hay không a?
- Nếu có được nó, không chỉ có trở thành người đứng đầu một giới, địa vị tôn sùng. Hơn còn có thể hiểu được quy tắc, diễn biến khai thiên tích địa. Đối với người tu đạo chúng ta có diệu dụng vô tận.
Trong mắt ba người có lệ mang phun ra nuốt vào, cùng gầm nhẹ:
- Lần này tuyệt đối không thể bỏ qua!
…
Vân Vụ Sơn.
Linh quang trên Truyện Tống Trận lóe lên, hơn trăm đạo thân ảnh chậm rãi xuất hiện, người tới chính là Tiêu Thần và Đông Phong Như Phá cùng với chúng cường giả Tam Thạch Giới.
Lần này bất kể trong lòng nghĩ như thế nào, ít nhất trên mặt ngoài xem ra, quả thực Đông Phong Như Phá rất có thành ý, mang hơn trăm tu sĩ, tu vi yếu nhất cũng là Cổ Cực tam khúc, có thể nói là cường giả một giới ra hết, dốc toàn lực tới Vân Vụ sơn này.
- Tiêu Thần tiểu hữu, sương mù ở Vân Vụ Sơn tuy rằng có tác dụng ngăn cản nguyên thần thăm dò, nhưng mà đối với tu sĩ Cổ Khúc cảnh trở lên cũng không có tác dụng quá lớn. Chúng ta chỉ cần bước ra khỏi pháp trận truyền tống nửa bước cũng sẽ bị Áo Cổ Đa phát hiện ra. Đến lúc đó nhất định sẽ có một trận kịch chiến.
Đông Phong Như Phá chậm rãi mở miệng:
- Tuy rằng lão phu là Chí Cổ cửu khúc, nhưng cho dù không muốn thừa nhận thì ta cũng phải thừa nhận bản thân yếu hơn Áo Cổ Đa một bậc. Hơn nữa dưới trướng hắn có tam đại chiến tướng Cổ Cực bát khúc, mỗi một người đều có thần thông rất cao. Cho dù Tam Thạch Giới ta toàn lực xuất thủ thì cũng không có cách nào chiếm được thượng phong.
Tiêu Thần cau mày, nhưng mà cũng không có chút kinh dị nào. Hắn lạnh nhạt mở miệng nói:
- Đông Phong Như Phá đại nhân đã nói như vậy, có lẽ trong lòng đã có kế sách đối phó. Kính xin đại nhân nói thẳng là được.
Trong mắt Đông Phong Như Phá hiện lên một tia tán thưởng, hắn nói:
- Tiểu hữu yên tâm, nếu như lão phu đã đồng ý giúp ngươi cứu người thì đương nhiên có mười phần nắm chắc. Ta và ngươi ở trong phạm vi Truyện Tống Trận chờ, không lâu sau đó sẽ có cường viện đến. Khi đó song phương liên thủ, cho dù Huyết Ngục Giới thế lớn thì cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Bình luận