Tiêu Thần kính cẩn thi lễ:
- Đa tạ đại nhân rộng lượng, vãn bối vì tự bảo vệ mình cho nên cũng bất đắc dĩ, xin đại nhân lượng thứ cho. Chỉ là cầm vật này trong tay, vãn bối phát hiện ra dường như tinh trụ cũng không có quá cứng rắn. Bằng vào tu vi Cổ Khúc chỉ cần cố sức là có thể bóp nát. Như vậy vãn bối cũng phải cẩn thận một ít, tránh làm hủy bảo vật, phá hủy bảo vật của Đông Phong Như Phá đại nhân. Việc này tới lúc đó lại quyết định đi, còn trước tiên xin đại nhân ký kết khế ước.
Trong khi nói chuyện, trên đầu Tiêu Thần xuất hiện một đạo hư ảnh rồi chậm rãi xoay tròn.
Đông Phong Như Phá cười gật đầu, thần thức rót vào, sau khi xác định không có bẫy rập trong từ ngữ mới hạ khí tức nguyên thần của bản thân lên trên đó, khế ước hoàn thành.
Trên mặt Tiêu Thần lộ ra tiếu ý nhàn nhạt, hắn chắp tay mở miệng nói:
- Nếu đã như vậy, xin đại nhân chuẩn bị, điều động cường giả tộc đàn cùng tiến ra ngoài hoang ngoại, tranh đấu với Huyết Ngục tộc đương nhiên phải cẩn thận một chút. Vãn bối cũng cần chuẩn bị một phen. Buổi trưa ngày mai sẽ hội họp ở quảng trường truyền tống sân rộng hội hợp, không biết ý đại nhân thế nào?
- Tốt, cứ như vậy đi.
- Vãn bối cáo từ.
Tiêu Thần thi lễ, xoay người nhanh chóng rời đi.
Nụ cười trên mặt Đông Phong Như Phá sau khi Tiêu Thần rời đi biến mất từng chút một, cuối cùng trở nên âm trầm như nước, trong mắt có hàn mang hiện lên:
- Các ngươi thấy chưa? Người này không chỉ có tốc độ tăng trưởng kinh người mà tu vi tâm tình tuyệt đối hơn người thường rất nhiều. Chí ít trong đám hậu bôi Tam Thạch Giới ta không có một người nào có thể đánh đồng được với hắn. Lão phu vốn không có ý tốt, muốn mượn nhờ ngoại lực giết chết Tiêu Thần, trong tình huống không vi phạm khế ước mà cướp đi Tinh Trụ. Phá hỏng mục đích muốn thôn phệ người này để tấn chức của Áo Cổ Đa… Nhưng mà hiển nhiên Tiêu Thần đã phát hiện ra. Sở dĩ hắn mở miệng cảnh cáo lão phu lão phu như vậy là bảo ta không nên vọng động, bằng không hắn sẽ phá hủy tinh trụ. Hắn đã nhận ra tầm quan trọng của chiếc chìa khóa kia với Tam Thạch Giới chúng ta, người này, tâm tư rất đáng sợ!
- Nhưng càng như vậy thì lão phu tuyệt đối không thể để cho ngươi còn sống. Lần này tiến vào hoang ngoại, ta tất sẽ chém giết ngươi. Bằng không ngày sau tất thành họa lớn đối với Tam Thạch giới chúng ta!
Trong điện, tu sĩ Tam Thạch Giới cúi đầu, lặng im không nói gì.
Tiêu Thần hơi nhíu mày, trong mắt chợt lóe lên vẻ âm tình bất định. Suy nghĩ trong đầu nhanh chóng biến ảo, âm thầm cười lạnh không thôi.
Đông Phong Như Phá giao dịch với hắn lần này, tất nhiên phải có tính toán âm thầm.
Áo Cổ Đa muốn diệt trừ hắn cho thống khoái. Cho nên vị Chí cường giả Tam Thạch Giới nay chưa hẳn đã không có ý nghĩ như vậy. Một khi tiến vào hoang ngoại sẽ mất đi Chiến Thần Cung che chở, bất kỳ một chút sơ suất nào cũng có thể vứt bỏ tính mạng của mình.
May mà trong tay hắn nắm giữ lục lăng tinh trụ, có thể làm cho trong lòng Đông Phong Như Phá còn có một chút kiêng kỵ. Nếu không nhất định hắn sẽ không đồng ý giao dịch với đối phương.
Tiêu Thần trở về chỗ ở, sau khi bày ra cấm chế, thần thức tiến vào trong Thâm Lam thủ trạc, đi tới hạng mục mua sắm bảo vật, nhanh chóng xem qua toàn bộ.
Một lát sau, một kiện bảo vật hiện lên trong tầm mắt của hắn.
Thông Thiên Lưu Quang Toa bị tàn phá, là bảo vật Tiên vực viễn cổ lưu lại, đứng hàng tiên khí nhị phẩm viễn cổ, có uy năng công kích phòng ngự, thậm chí là phá tan trận pháp giam cầm không gian. Có uy năng của Phá Diệt cảnh, giá niêm yết một ức bảy trăm ngàn tinh tệ.
Chú thích: bởi vì bảo vật bị hao tổn, phẩm cấp rớt xuống cho nên trở thành pháp bảo đặc thù. Tu vi cần để vận dụng cũng rớt xuống. Tu sĩ tu vi đạt tới Cổ Cực thất khúc có thể miễn cưỡng vận dụng.
Bảo vật này lúc trước khi Tiêu Thần xem qua từng vội vã quét qua, cũng không chú ý nó quá nhiều. Giờ phút này tìm kiếm lại, bình tĩnh lướt qua cho nên tự nhiên nhận ra được sự khác thường của nó.
Một kiện Thông Thiên Lưu Quang Toa tổn hại cũng có thể đạt tới cấp độ tiên khí nhị phẩm viễn cổ, như vậy thời kỳ toàn thịnh của nó không biết đạt tới phẩm cấp nào?
Còn nữa, bảo vật Chiến Thần Cung bán ra mặc dù có giá vô cùng cao, nhưng mà cái giá vẫn tương đối có đạo lý. Giá trị và giá tiền tỉ lệ thuận với nhau. Bảo vật Tiên Khí nhị phẩm viễn cổ tầm thường, giá cả phần lớn chừng một ức bốn trăm ngàn tinh tệ. Nhưng mà kiện Thông Thiên Lưu Quang Toa tổn hại này lại có giá một ức bảy trăm ngàn, cái giá này đã tới gần giá tiền của Tiên khí tam phẩm viễn cổ. Như vậy tính ra, vật này nhất định có chỗ thần dị , bởi vì một khi Chiến Thần cung đưa ra cái giá này nhất định cũng có lý của nó.
Tiêu Thần tính toán một phen, thậm chí không tiếc lấy mình làm mồi nhử, đánh một trận tử chiến mới có thể kiếm được thu hoạch lớn như vậy. Có được hơn hai ức tinh tệ, đây là cơ hội duy nhất hắn có thể thu được số lượng lớn tinh tệ như vậy. Ngày sau sẽ không còn loại khả năng này nữa.
Nếu như yên tâm tu luyện, những tinh tệ này cũng đủ để cho hắn sử dụng hơn hai vạn năm, nhưng mà hiện giờ… Nhìn kiện Thông Thiên Lưu Quang Toa bị tổn hại, Tiêu Thần hơi chần chờ, rốt cuộc vẫn lựa chọn mua nó.
Ý niệm trong đầu khẽ động, trong nháy mắt đã tốn một ức bảy trăm ngàn khỏa tinh tệ.
Nhưng mà hắn cũng không có đau lòng chút nào, cũng không có hối hận.
Nếu như là kết quả thập tử vô sinh, đương nhiên Tiêu Thần sẽ không tiến vào hoang ngoại cứu người để chịu chết. Nhưng hôm nay lại có thể, hắn há có thể nhìn đám người Cô Trúc, Vân Cấp chết oan chết uổng được chứ? Nếu như vậy, cả đời hắn sẽ bị lương tâm khiển trách!
Hít.
Tiêu Thần thở dài một hơi, tâm tình từ từ bình thản lại. Hắn khẽ nhắm mắt, âm thầm điều tức.
Hắn sắp sửa đi ra hoang ngoại, mà lại có vô số người âm thầm nhìn vào, muốn đánh giết hắn. Chỉ là ai có thể thành công đắc thủ, lưu lại tính mạng của hắn ở đó chứ?
Cảm xúc mênh mông, sát cơ như thoi đưa!
Hơn nửa ngày sau, hai mắt Tiêu Thần mở ra, hắn vươn người đứng dậy rồi phất tay bài trừ cấm chế, sau đó mới đẩy cửa ra ngoài.
Ngoài điện có bốn tu sĩ mặc áo bào màu tím kính cẩn đứng bên ngoài. Bọn họ là tu sĩ của Chiến Thần Cung không thuộc về Ngũ giới. Là lực lượng tư hữu của bản thân Chiến Thần Cung.
Bình luận