Ánh mắt Đông Phong Như Phá nhìn về phía Tiêu Thần, thấy vẻ mặt của hắn bình tĩnh, không có chút lo lắng nào. Hắn âm thầm thở dài một tiếng, người này không phải là kẻ tầm thường. Sự thưởng thức trong lòng hắn càng sâu hơn, nhưng mà sát khí cũng tăng lên theo.
Hậu bối như vậy nếu như không phải xuất thân từ Tam Thạch Giới, đương nhiên phải chết!
Bình ổn nỗi lòng một phen, lão quái này thoáng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tiêu Thần tiểu hữu, hôm nay lão phu cho mời ngươi đến đây, vì chuyện gì có lẽ trong lòng ngươi đã có suy đoán. Như vậy lão phu cũng không vòng vo làm lãng phí thời gian của chúng ta nữa. Không biết uy hiếp từ Huyết Ngục tộc tiểu hữu định đối phó như thế nào?
Tiêu Thần cúi đầu, hắn thật không ngờ Đông Phong Như Phá lại trực tiếp như vậy. Nhưng sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước, chỉ lạnh nhạt mở miệng, nói:
- Vãn bối tự biết lực lượng yếu kém, không địch lại được Huyết ngục tộc vây giết, đương nhiên sẽ không bước vào Hoang ngoại tự tìm đường chết. Về phần thù hận lần này, chỉ có thể đợi ngày sau thanh toán toàn bộ mà thôi.
Đông Phong Như Phá nghe vậy thân thể hơi cương cứng, nói:
- Nếu như lão phu nguyện ý xuất thủ, trợ giúp tiểu hữu cứu bằng hữu, không biết tiểu hữu nghĩ như thế nào?
Tiêu Thần ôm quyền nói:
- Không biết đại nhân định giao dịch thế nào?
- Trong Vô Tận hải, Tiêu Thần tiểu hữu từng gặp năm tên tu sĩ tiểu bối không ra hồn của Tam Thạch Giới chúng ta. Lúc đó từng xảy một ít tranh chấp, việc này đã qua, lão phu cũng sẽ không truy vấn. Chỉ là lúc đó trên người năm tên tiểu bối này có mang theo một kiện bảo vật, thứ này đối lão phu có chút tác dụng. Chỉ cần Tiêu Thần tiểu hữu đồng ý giao vật ấy cho ta, lão phu sẽ cùng tiểu hữu đi tới Vân Vụ sơn hoang ngoại. Không biết ý tứ của tiểu hữu ra sao?
Đông Phong Như Phá không có vòng vo mà nói thẳng bảo vật có tác dụng đối với mình. Lại nói, bằng vào tâm tư của Tiêu Thần cũng không khó đoán ra được điểm ấy. Nếu như vậy còn không bằng nói thẳng ra để tỏ vẻ thành ý.
Tiêu Thần nhíu mày, trong mắt hiện lên vài phần kinh ngạc, quả thực hắn không ngờ tới việc này.
Một tia kinh ngạc chợt lóe lên trong mắt Tiêu Thần rồi biến mất, nhưng không tránh được đôi mắt của Đông Phong Như Phá. Lão quái ngày ngây ngốc, lập tức lắc đầu cười khổ, nói:
- Sao vậy, chẳng lẽ Tiêu Thần đạo hữu không có thu kiện bảo vật kia vào trong tay hay sao?
Tiêu Thần gật đầu, thản nhiên nói:
- Lúc đầu quả thực ta từng thu lấy một chiếc nhẫn trữ vật, nhưng sau đó đồ đạc quá nhiều cho nên đã ném ra sau đầu. Nếu không có đại nhân nhắc nhở thì suýt chút nữa ta đã quên mất.
Nói tới đây, hắn hơi dừng lại, rồi lại nói tiếp:
- Không biết đại nhân nói tới bảo vật nào, có thể nói cho ta biết được không? Như vậy Tiêu Thần cũng có thể dễ dàng tìm kiếm. Kiểm tra xem vật ấy có còn trong tay ta hay không.&- Đó là một vật thể xanh thẳm, lớn bằng cánh tay trẻ con, là một tinh trụ lục lăng, rất thô, khi cầm trong tay sẽ tản mát ra quang vựng như sóng nước. Tiểu hữu có thể tìm kiếm trong nhẫn trữ vật một phen xem. Tìm xem có phải nó có còn ở bên trong hay không.
Tiêu Thần phân ra một tia thần thức rót vào trong nhẫn trữ vật. Khuôn mặt hắn lúc này nhìn như bình tĩnh, nhưng lại đang âm thầm quan sát phản ứng của tu sĩ Tam Thạch Giới trong điện.
Tuy rằng lão quái Đông Phong Như Phá che giấu vô cùng tốt, không có lộ ra kẽ hở. Nhưng mà những tu sĩ khác trong điện hiển nhiên không có hắn tu vi tâm tình trầm ổn như lão quái này. Tuy rằng bọn họ cố gắng áp chế , nhưng mà một tia bức thiết trong mắt lại vô cùng rõ ràng, không có cách nào che dấu được.
Trong lòng Tiêu Thần khẽ động, không chút dấu vết thu hồi lực chú ý. Trong lòng đã có nhận định, xem ra tinh trụ lục lăng trong nhẫn trữ vật của hắn cũng không có đơn giản như lời Đông Phong Như Phá lão quái nói, chỉ có chút tác dụng mà thôi!
Vật ấy cực kỳ trân quý, thậm chí có lẽ còn có công hiệu không thể dự đoán.
Nếu nói như vậy, bút giao dịch này còn có thể luận đàm một phen a.
Thần thức đảo qua trong nhẫn trữ vật, trực tiếp tìm được chiếc nhẫn trữ vật bị hắn ném vào lúc đầu. Bên ngoài có bố trí nguyên thần phong trấn rất mạnh. Bất quá dùng tu vi hiện tại của Tiêu Thần muốn phá vỡ cũng không khó. Nguyên thần tiến vào, nhìn thấy một ít tạp vật vụn vặt, linh thạch bảo vật bình thường, còn có một thứ rất hấp dẫn lực chú ý của Tiêu Thần, ý niệm khẽ động, lục lăng tinh trụ quả nhiên ở bên trong. Nó tự mình tản mát ra quang vựng u lam nhàn nhạt tựa như ngọc bích dưới đáy biển, mỹ lệ không gì sánh được.
Tiêu Thần cũng không sốt ruột lấy ra, thần thức tinh tế đảo qua, xác định không có dấu hiệu nhận chủ, lúc này ý niệm hắn mới khẽ động, linh quang lóe lên, tinh trụ lục lăng màu xanh trực tiếp xuất hiện ở trong tay hắn.
- Không biết vật mà Đông Phong Như Phá đại nhân nói là vật này?
Ánh mắt Đông Phong Như Phá rơi vào trên vật này. Tuy rằng hắn che giấu vô cùng tốt, nhưng vẫn có một tia nóng bỏng xẹt qua trong mắt:
- Không sai, đích thị là bảo vật này. Chỉ cần Tiêu Thần đạo hữu ký kết khế ước với ta. Lão phu nhất định sẽ xuất thủ cứu người trong tay Áo Cổ Đa ra, thù lao chính là tinh trụ lục lăng này.
Tiêu Thần nhìn qua đối phương rồi lạnh nhạt mở miệng:
- Tiêu Thần tu vi thấp, ở trước mắt đại nhân không có lực hoàn thủ. Nếu như chúng ta vừa mới đặt chân ra ngoài hoang ngoại, chỉ cần đại nhân động động thủ là vãn bối đã chết không có chỗ chôn rồi. Cũng không phải là vãn bối tin tưởng lời nói của đại nhân, mà là quả thực không có lực tin tưởng quá lớn.
Đông Phong Như Phá cười ha hả rồi nói:
- Tiêu Thần tiểu hữu nói cực kỳ kỳ, như vậy lão phu sẽ thêm nội dung vào trong khế ước. Trước khi mọi chuyện kết thúc thì bất luận tu sĩ nào của Tam Thạch Giới chúng ta đều không thể xuất thủ với ngươi. Bằng không vi phạm khế ước, nguyện chịu đựng hình phạt phản phệ của Chiến Thần cung.
Hình phạt phản phệ chính là hình phạt nặng nhất của Chiến thần cung đối với kẻ làm trái khế ước. Một khi phủ xuống, cho dù có tu vi Chí cổ Cửu khúc thì cũng không thể chống đối, nhẹ thì bị thương tu vi rơi xuống, nặng thì thậm chí còn bị trực tiếp giết chết, kinh khủng không gì sánh được.
Thề như vậy thật ra rất có thành ý.
Bình luận