Đạo (Dịch) – Chương 1866

Hắn ta có thể chống lại Áo Cổ Đa, nói cách khác, nếu như hắn nguyện ý xuất thủ thì đám người Cô Trúc, Vân Cấp sẽ có hi vọng được cứu vớt. Lúc này Tiêu Thần đã rơi vào trong tuyệt cảnh cho nên nhìn thứ gì cũng cảm thấy có vài phần khả năng.

Vì vậy cho nên lời mời này hắn phải đi.

Hiện tại hắn đang ở trong Chiến Thần cung, cho dù Đông Phong Như Phá có mạnh mẽ tới đâu cũng không thể làm gì hắn. Nếu đã như thế thì hắn hà tất phải sợ hãi.

Dưới ánh mắt lo lắng của hai người Thái A, Minh Hà, hai người Tiêu Thần một trước một sau khống chế độn quang rời đi. Đi tới pháp trận truyền tống, mục tiêu trực chỉ lãnh địa của tu sĩ Tam Thạch Giới.

Đây là lần thứ hai Tiêu Thần tới đây, bất quá bởi vì lần trước rêu rao, khiêu khích một phen cho nên hiển nhiên tu sĩ Tam Thạch Giới không có một chút hảo cảm gì với hắn. Những tu sĩ ven đường nhìn thấy hắn, sắc mặt đều trở nên xấu xí, ánh mắt âm trầm. Bất quá nhìn thấy Y Lâu Tư Nguyệt dẫn đường phía trước cho nên cũng không có người nào dám can đảm làm càn.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, mạnh mẽ trấn áp sự lo lắng trong lòng. Hiện tại còn chưa rõ ý tứ của Đông Phong Như Phá ra sao cho nên hắn không tiện lộ ra suy nghĩ trong long. Như vậy mới có thể tránh khỏi bản thân rơi vào trong thế yếu trong lúc giao dịch với đối phương.

Về phần ánh mắt của đám tu sĩ Tam Thạch Giới này, hắn căn bản không có đặt vào trong mắt, cũng sẽ không để ở trong lòng.

Mặc dù Y lâu tư nguyệt dẫn đường đi trước, nhưng mà thần niệm nhưng vẫn quan sát vẻ mặt biến hóa của Tiêu Thần. Thấy hắn một đường tới đây vẫn bình tĩnh thong dong, trong lòng người này cũng nhịn không được khẽ gật đầu. Có chút tán đồng lời đánh giá của Đông Phong Như Phá đại nhân đối với Tiêu Thần này.

- Tiêu Thần đạo hữu, đại nhân ở trong điện, mời.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, đi theo phía sau người này, ngẩng đầu đi vào trong điện.

Cường giả Tam Thạch Giới hội tụ lại trong điện, tất cả đều là cường giả ngoài Cổ Khúc, trên chủ vị của điện chính là Đông Phong Như Phá. Lúc này khóe miệng của hắn mang theo tiếu ý nhàn nhạt, dù không có một chút khí tức nào tán phát ra, nhưng mà uy áp thuộc về tu sĩ Chí cổ vẫn mơ hồ tràn ngập, khiến cho trong lòng mọi người không tự chủ kính nể.

Y Lâu Tư Nguyệt cung kính thi lễ, khoanh tay đứng ở bên cạnh.

Tiêu Thần tiến lên, chắp tay thi lễ:

- Vãn bối Tiêu Thần, gặp qua Đông Phong Như Phá đại nhân.

Vẻ mặt bình tĩnh, lời nói, hành động có kính trọng nhưng lại không có chút lấy lòng nào. Không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Ánh mắt Đông Phong Như Phá như điện, lúc này hắn liếc nhìn Tiêu Thần thật sâu rồi đột nhiên cười nói:

- Lão phu tự nhận cũng là người có tư chất tu đạo tuyệt đỉnh ít có trên thế gian này, bằng không cũng sẽ không có thành tựu như ngày hôm nay, nhưng mà so sánh với Tiêu Thần quả thực kém quá xa.

Lão quái này thoáng ngừng lại, nghiêm túc mở miệng:

- Cổ cực ngũ khúc, lại thêm át chủ bài của Tiêu Thần tiểu, một khi toàn lực bạo phát, sợ rằng tu sĩ Cổ Cực thất khúc tu sĩ cũng chỉ có chống đỡ mà thôi. Chỉ hơn ba trăm năm ngắn ngủi, tốc độ tiến bộ của tiểu hữu quả thực rợn cả người. Cho dù không dám nói sau này không có ai vượt qua được tiểu hữu.

Nhưng mà theo lão phu biết, Chiến thần cung đứng sừng sững trong thiên địa hàng ức vạn năm tháng, chưa từng có một người nào có thể đánh đồng được với tiểu hữu.

Đông Phong Như Phá nói năng có khí phách, toàn bộ những tu sĩ trong điện không có lên tiếng, ngay cả một chút tiếng động cũng không có truyền ra.

Ánh mắt chúng cường giả Tam Thạch Giới hội tụ tới trên người Tiêu Thần, hai mắt co rút lại, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ.

Cổ Cực ngũ khúc!

Tiêu Thần này không ngờ lại có tu vi Cổ Cực ngũ khúc!

Vừa vào Cổ cảnh, bước đi gian nan, cho dù muốn tiến lên phía trước nửa điểm cũng phải cố gắng tích lũy, đợi nước chảy thành sông mới đột phá, mỗi một cảnh giới nhỏ đều cần vô số thời gian.

Đặt chân lên Cổ Khúc chính là lực lượng vượt qua cực hạn Cổ cảnh.

Thế gian này vốn cũng chỉ có ba cảnh giới Hoang cổ, Thái cổ, Tổ cổ. Cổ cực đã đại biểu cho lực lượng cực hạn của Cổ cảnh, mà Cổ Khúc cảnh bất quá là một cảnh giới mà trải qua thời gian dài thể ngộ, được chúng tu sĩ tự mình đặt ra. Có thể gọi là ngụy bán bộ Phá Diệt.

Sở dĩ gọi là Ngụy bán bộ Phá Diệt, là bởi vì tuy rằng tu sĩ Cổ Khúc cảnh tự mình vượt qua lực lượng cực hạn của Cổ cảnh, nhưng uy năng cách Phá Diệt lại cách biệt như trời và đất. Chỉ có Chí cổ cửu khúc mới được xưng là bán bộ Phá Diệt chân chính … Là Đại năng giả.

Loại trình tự lực lượng này muốn tấn chức, so với Cổ cảnh còn gian nan hơn gấp mười, thậm chí là gấp trăm lần!

Hiện tại, những tu sĩ Tam Thạch Giới có thể ở lại trong điện đều là tu sĩ đã ngoài Cổ Khúc cảnh. Người nào mà không phải trải qua mấy vạn năm thậm chí hơn mười vạn năm khổ cực tu luyện mới có thể có thành tựu như ngày hôm nay.

Nhưng hôm nay công lao hơn mười vạn năm khổ tu của bọn họ, không ngờ lại bị người ta dùng hơn ba trăm năm ngắn ngủi siêu việt. Nếu không phải Đông Phong Như Phá đại nhân mở miệng nói ra, cho dù có đánh chết bọn họ cũng không tin tưởng lời nói vô căn cứ như vậy. Nhưng nếu đại nhân đã mở miệng nói thì đã chứng minh việc này là sự thực.

Ánh mắt chúng cường giả Tam Thạch Giới nhìn vào trên người Tiêu Thần, nghĩ tới lực lượng kinh khủng vượt cấp khiêu chiến từ trước tới nay của hắn, một tia khinh thị trong lòng bọn hắn rốt cuộc cũng biến mất. Thay vào đó là kiêng kỵ… đồng thời còn có kính nể.

Không sai, chính là kính nể!

Loại này tốc độ đề thăng kinh khủng như vậy, sao bọn hắn có thể bất kính, sao dám không đặt vào trong mắt chứ!

Lời đại nhân nói là sự thực, trên người Tiêu Thần này nhất định ẩn chứa bí mật khác. Bằng không hắn ta tuyệt đối không thể có tốc độ tấn thăng kinh khủng như vậy được. Ba trăm năm trở thành Cổ cực ngũ khúc, nếu cho hắn ta ba ngàn năm. . Như vậy trên thế gian này có ai còn có thể áp chế hắn cơ chứ?

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh. Tu vi của Đông Phong Như Phá này là cảnh giới Chí cổ cửu khúc, thực lực song phương chênh lệch quá lớn, có thể khám phá ra tu vi của hắn cũng chẳng có gì là lạ.

- Đông Phong Như Phá đại nhân quá khen, Tiêu Thần chỉ có một chút cơ duyên mà thôi, không đáng để nhắc tới.

Không phủ nhận đó chính là đồng ý, đồng thời cũng không dây dưa, hời hợt di chuyển trọng tâm câu chuyện.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...