Đạo (Dịch) – Chương 1870

Ánh mắt Tiêu Thần lóe lên, dường như nghĩ tới cái gì đó. Hắn khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Hiện tại nhìn như hắn bình thản, nhưng mà trong lòng lại cẩn thận tới cực điểm. Mỗi thời mỗi khắc đều phân ra một bộ phận thần thức vào trong nhẫn trữ vật để thăm dò. Quấn quanh lục lăng tinh trụ kia thật chặt. Một khi xuất hiện bất kỳ tình huống gì khác thường, chỉ cần khẽ nhúc nhích là có thể phá hủy vật này.

Trong lúc vô tình cố ý, Tiêu Thần tản mát ra nguyên thần ba động nhàn nhạt khiến cho Đông Phong Như Phá có thể cảm ứng một cách rõ ràng. Nhưng mà song phương cũng không có nói gì. Sắc mặt của lão quái này vẫn bình tĩnh như trước, không có một chút khác thường nào.

Hơn trăm người hơi chút lùi lại, nhưng mà cũng không có rời khỏi phạm vi của pháp trận truyền tống. Cả đám người cứ yên lặng đứng đó. Đảo mắ,t nửa canh giờ đã lặng lẽ trôi qua.

Trong lúc này đột nhiên có một cỗ khí tức ba độngtruyền ra, trong Truyền Tống Trận nhất thời có linh quang đại thịnh, lại có hơn trăm đạo thân ảnh xuất hiện. Ba người cầm đầu có khí tức mạnh mẽ, chính là Tam đại Thần vương của Động Thiên Giới!

Ánh mắt song phương va chạm, sắc mặt Đông Phong Như Phá bình tĩnh, ánh mắt của Tam đại Thần vương trong nháy mắt trở nên âm trầm.

- Ha hả, ba vị đạo hữu nhẫn nại rất tốt a. Vốn lão phu dự đoán các ngươi rất nhanh sẽ tới, không nghĩ tới các ngươi lại nhẫn nại được một canh giờ, chẳng lẻ các ngươi không sợ khi tới chiến cuộc đã tàn. Mưu kế mười vạn năm sẽ thất bại hay sao?

Đông Phong Như Phá lạnh nhạt mở miệng, bình tĩnh mà đạm mạc, không nghe ra một chút mỉa mai hoặc là lạnh lùng nào.

- Hừ! Thì ra đạo hữu đã sớm phát hiện ra, có thể giấu diếm hoàn mỹ như thế quả thực khiến cho người ta bội phục a!

Đại Lực Thần Vương trầm giọng mở miệng:

- Nói vậy tin tức hôm nay cũng là do đạo hữu cố ý để lộ ra. Để cho chúng ta biết được hay sao?

- Không sai.

Đông Phong Như Phá gật đầu, cũng không có ý tứ dấu diếm:

- Hai chiếc chìa khóa cuối cùng hiện tại có một nằm ở trong tay lão phu, một chiếc khác ở trong tay Tiêu Thần tiểu hữu. Lão phu đã đạt thành giao dịch với tiểu hữu, ra tay giúp bằng hữu của hắn rơi vào trong tay Huyết Ngục Tộc, mà thù lao chính là chiếc chìa khóa cuối cùng kia. Bất quá cường giả Huyết Ngục tộc dưới trướng Áo Cổ Đa dưới trướng, chỉ dựa vào chiến lực của Tam Thạch Giới chúng ta không có chiếm được chút thượng phong nào. Đương nhiên lão phu phải tìm một ít minh hữu a.

Nói tới điểm này, lão quái này hơi ngừng lại rồi trầm giọng mở miệng nói tiếp:

- Ba vị đạo hữu, thế cục hiện tại như vậy. Lão phu nguyện ý hợp tác với Động Thiên Giới các vị. Trước tiên là tập hợp đủ các chìa khóa, về phần sau khi bảo tàng mở ra thế nào, tất cả đều phải dựa vào cơ duyên và thực lực của chúng ta mà tranh đoạt. Không biết ba vị đạo hữu nghĩ sao?

Tam đại Thần vương hơi cau mày, một lát sau mới chậm rãi gật đầu:

- Nếu đã như thế chúng ta sẽ tạm thời hợp tác, đối phó với Huyết Ngục Tộc.

Tiến vào hoang ngoại, vô luận là Đông Phong Như Phá hay là Tam đại Thần vương của Động Thiên giới cũng không có suy nghĩ để cho Tiêu Thần còn sống rời đi. Chẳng qua hiện tại chiếc chìa khóa kia ở trong tay Tiêu Thần cho nên mới có thể khiến cho bọn hắn tạm thời kiềm chế, nhưng một khi bảo tàng mở ra, bọn họ sẽ không còn cố kỵ như vậy nữa.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, nhưng trong lòng thì cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, thân thể cương cứng, trong lòng càng thêm kiêng kỵ sâu hơn.

- Ha ha! Ba vị đạo hữu quả nhiên sảng khoái, hôm nay song phương chúng ta liên thủ, Huyết Ngục Tộc sẽ rơi xuống thế hạ phong tuyệt đối, lo gì đại sự không thành chứ?

Đông Phong Như Phá cười dài, hiển nhiên trong lòng có chút vui mừng:

- Tiêu Thần tiểu hữu, hiện tại cường viện đã đến, chúng ta có thể hiện thân rồi. Ngươi cứ yên tâm đi, Tam Thạch Giới và Động Thiên Giới liên thủ đủ để trấn áp Huyết Ngục Tộc không dám hành động thiếu suy nghĩ, tất có thể cứu toàn bộ bằng hữu của tiểu hữu ra.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, nói:

- Như vậy làm phiền chư vị đại nhân rồi.

Đông Phong Như Phá cười rồi gật đầu. Bên ngoài cơ thể hơn hai trăm tu sĩ có độn quang lóe lên, hóa thành một đạo lưu quang thoát ra khỏi phạm vi của Truyền Tống Trận, tiến vào trong Vân Vụ Sơn.

Từ nơi này mới coi như chính thức đặt chân vào hoang ngoại.

Thân ảnh Tiêu Thần hơi rớt lại phía sau. Cách xa Đông Phong Như Phá và Tam đại Thần vương của Động Thiên giới, nhìn như kính cẩn, kì thực là hành động đề phòng.

Một nhóm tu sĩ nhanh chóng đi về phía trước trong mây mù.

Trong sơn cốc, sương trắng quanh quẩn, tu sĩ Huyết Ngục Tộc đóng quân nơi này, lẳng lặng chờ đợi.

Cách thời điểm truyền tin đi đã được hai ngày, theo đạo lý mà nói, Tiêu Thần kia hẳn đã sớm nhận được tin tức. Nếu như có hành động thì ngày hôm nay là có thể tới được. Nhưng mà cho đến lúc này tất cả vẫn song yên biển lặng như cũ. Sắc mặt của Áo Cổ Đa ngày càng trở nên âm trầm, lộ ra một cỗ uy áp vô hình.

Bầu không khí trong sơn cốc càng ngày càng bị đè nén, sắc mặt Húc Ly từ từ tái nhợt, nhưng mà hắn vẫn cố hết sức không để cho mình ra vẻ thất kinh. Nếu như ngay cả bản thân hắn mà cũng bị mất lòng tin thì sợ rằng Áo Cổ Đa sẽ lập tức xuất thủ trừng phạt hắn!

Nhất định sẽ thành công!

Tiêu Thần sẽ đến!

Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái, ba vị chiến tướng tu vi Cổ Cực tám khúc của Huyết Ngục Tộc nhìn vào trên người Húc Ly, không nhịn được có vài phần thương hại. Nếu như lần này lại thất bại, dùng tính tình của đại nhân, tuyệt đối sẽ không tha cho hắn.

Bốn người ngày thường mặc dù có chút ma sát va chạm, nhưng mà giờ phút này mắt thấy Húc Ly rơi vào trong tình cảnh như vậy thì trong lòng ba người cũng không nhịn được sinh ra cảm giác thỏ chết hồ bi ai. Ai biết ngày sau bọn họ có thể bởi vì một chút nguyên nhân khác mà đi lên con đường giống như Húc Ly hay không chứ?

Bất quá loại này tâm tình được bọn họ giấu diếm sâu trong đôi mắt, vẻ mặt lạnh nhạt, không dám lộ ra một chút nào. Nếu không, một khi bị Áo Cổ Đa đại nhân nhìn thấy đó chính là tự tìm tai họa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...