Đạo (Dịch) – Chương 1863

Nói xong hắn vươn tay sờ một lần trên khuôn mặt trắng nõn bóng loáng của Liễu Thi Yên, nhìn khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch của nàng, Húc Ly cười nhẹ một tiếng rồi khoát khoát tay, ý bảo nàng và Nhiếp Ngôn có thể đi.

Hai người cẩn thận bỏ đi xa, xác định tu sĩ Huyết Ngục tộc quả thực muốn thả mình rời đi, lúc này bọn hắn mới hóa thành độn quang, hốt hoảng chạy thẳng tới pháp trận truyền tống.

Húc Ly đưa mắt nhìn hai người rời đi, thản nhiên nói:

- Truyền tin cho Áo Cổ Đa đại nhân, chuyện đã làm xong, để cho đại nhân dẫn theo cường giả tộc đàn, chuẩn bị hưởng thụ bữa tiệc huyết thực mà đại nhân đã chờ đợi từ lâu.

- Vâng, đại nhân.

...

Chiến Thần cung, chỗ ở Nhân tộc.

Sắc mặt Thái A ngưng trọng chậm rãi buông ngọc giản trong tay xuống. Hắn giao cho Minh Hà tiên tử, một láu sau thân thể mềm mại của nàng chấn động, hai mắt bỗng nhiên mở ra, nói:

- Huyết Ngục tộc.

Vẻ mặt nàng cứng ngắc, thốt lên:

- Việc này tuyệt đối không thể thông báo cho Tiêu Thần. Nếu không dùng tính tình của hắn, rất có khả năng sẽ liều lĩnh tới Vân Vụ sơn cứu người, tới lúc đó nhất định khó thoát khỏi cái chết.

Ánh mắt Thái A đạo nhân lập lòe một chút rồi mới chậm rãi lắc đầu:

- Minh hà đạo hữu, chuyện này chúng ta không có tư cách quyết định thay Tiêu Thần. Nếu như giấu diếm hắn việc này, ngày sau chúng ta không có cách nào ăn nói với hắn. Việc này chung quy vẫn nên để hắn tự mình quyết định. Ngươi yên tâm đi, nếu như kết cục là hắn phải chết, ta nghĩ Tiêu Thần sẽ không xúc động. Tuy rằng hắn là người trọng tình nghĩa nhưng mà lại không phải là người làm việc xúc động.

Minh Hà tiên tử nhíu mày, mãi một lúc lâu sau mới thở dài một tiếng.

- Ban Chủ, đi Thạch tháp chờ Tiêu Thần xuất quan, bảo hắn tạm dừng tu luyện.

- Vâng, đại nhân.

Sắc mặt Ban Chủ nặng nề, quay người nhanh chóng rời đi.

...

Thạch tháp.

Linh quang bên ngoài Thất vị cảnh lóe lên, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện, hai mắt chậm rãi mở ra, lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Dường như hắn đã nhìn thấy cánh cửa bước vào Bát hoang cảnh, nhưng mà vô luận thế nào đều không thể bước ra một bước rất quan trọng kia. Chuyện này quả thực khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy một đạo thân ảnh gần đó, Tiêu Thần nhíu mày, ý niệm khẽ động, thân ảnh lập tức xuất hiện trong tầm mắt của Ban Chủ.

- Ban Chủ đạo hữu, không biết ngươi tới tìm ta có chuyện gì?

Thạch tháp quỷ dị vô cùng, sau khi tiến vào tu sĩ có thể tự che dấu hành tung. Tiến vào không gian gần như song song nào đó, sợ bị người ta chú ý. Mà cảm ngộ Thạch thất cũng là ở trong không gian hình chiếu gần như song song, tránh cho việc trong lúc tu hành, cảm ngộ quấy rầy tới người khác.

Thân thể Ban Chủ hơi cương cứng, tuy rằng hắn đã từ miệng hai vị đại nhân Thái A, Minh Hà biết được Tiêu Thần tiến vào Thất vị cảnh cảm ngộ. Nhưng mà lúc này nhìn thấy, trong lòng vẫn không nhịn được hung hăng chấn động, khóe miệng hơi có vẻ chua xót.

Tuy nhiên lúc này hắn cũng không dám cảm khái quá nhiều, nghĩ tới chuyện hiện tại, sắc mặt hắn càng thêm ngưng trọng, hắn khẽ gật đầu, nói:

- Tiêu Thần đại nhân, nhị vị đại nhân Thái A, Minh Hà xin đại nhân tạm thời dừng tu luyện, trở về chỗ ở của Nhân tộc chúng ta

Trong lòng Tiêu Thần hơi trầm xuống, thông qua vẻ mặt của Ban Chủ hắn đã phát hiện ra có chuyện. Nhưng mà hắn cũng không nhiều lời mà khẽ gật đầu cất bước rời đi. Thân ảnh dần dần biến mất không thấy, để tránh bị người ta phát hiện ra.

Hai người một trước một sau rời khỏi Thạch tháp. Dưới ánh mắt kính sợ của tu sĩ trông coi Truyền tống trận, linh quang chớp lên, Tiêu Thần trực tiếp trở về chỗ ở của Nhân tộc.

Tiến vào đại điện, Ban Chủ kính cẩn thi lễ rồi thối lui, lúc này Tiêu Thần mới chắp tay mở miệng:

- Không biết nhị vị đại nhân sai Ban Chủ đạo hữu tới tìm vãn bối là có chuyện gì?

Thái A Đạo Nhân không nhiều lời, ống tay áo vung lên, đánh ra một khỏa ngọc giản lên trên bàn.

Tiêu Thần phất tay áo tiếp lấy, sau đó phân ra một tia Nguyên Thần dò xét vào bên trong. Một lát sau Tiêu Thần mới buông nó xuống, sắc mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi, trong mắt có hàn mang điên cuồng cuồn cuộn, hàn ý âm lãnh.

- Tiêu Thần, ta biết giờ phút này trong lòng ngươi đang rất phẫn nộ, nhưng mà hiện tại ngàn vạn lần không thể vọng động.

Cho dù Thái A Đạo Nhân biết Tiêu Thần là người cẩn thận, nhưng mà giờ phút này vẫn không nhịn được mở miệng nhắc nhở Tiêu Thần một câu. Trong mắt mơ hồ hiện lên vẻ lo lắng.

Việc này quả thực khó giải quyết a!

Đừng nói dung lực lượng Nhân Tộc, cho dù là toàn bộ lực lượng Linh Giới liên hợp lại cùng còn xa không phải là địch thủ của Huyết Ngục kia. Mà Áo Cổ Đa lại có tu vi Chí Cổ Cửu khúc. Mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều có thể diệt sát mọi người.

Tiêu Thần hít sâu một hơi, mạnh mẽ trấn áp sự kích động trong lòng, hắn chậm rãi gật đầu, nói:

- Thái A đại nhân yên tâm, Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không có hành động lỗ mang. Ngoài ra Tiêu Thần còn phải cảm tạ đại nhân không có giấu diếm vãn bối việc này, đẩy Tiêu Thần chịu tội bất nhân bất nghĩa. Việc này quá mức hung hiểm, Nhân Tộc ta không có lực nhúng tay vào trong. Tiêu Thần cũng không khiến cho tộc đàn chúng ta rơi vào hiểm cảnh, chuyện này ta sẽ tự mình giải quyết, kính xin Thái A đại nhân yên tâm.

Nói xong, hắn xoay người nhanh chóng rời đi. Vẻ mặt bình tĩnh, hai mắt lạnh như băng, không có chút độ ấm nào.

- Tiêu Thần đại nhân, đám người Huyết Ngục tộc bắt đi mấy người Cô Trúc, Vân Cấp, mục tiêu chính là người. Đại nhân ngàn vạn lần không nên bước ra hoang ngoại!

Liễu Thi Yên mở miệng, bờ môi cắn chặt.

Chân Tiêu Thần hơi khựng lại, sau đó lại cất bước đi khỏi điện.

Từ khi hắn tu đạo cho tới nay, trong Nhân Gian Giới có rất ít bằng hữu. Sau khi phi thăng lên Linh Giới lại trải qua chém giết, núi thây biển máu, vô số kế sách hiểm độc hắn đều đã nhìn thấy. Hắn chứng kiến đại đa số tu sĩ âm độc xảo trá, quỷ kế đa đoan, người có thể lọt vào trong mắt hắn rất ít.

Cô Trúc, Vân Cấp dùng sự chân thành đối đãi. Hai huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan coi hắn như thiên lôi sai đâu đánh đó, Cảnh Dương Tử lại càng trợ giúp hắn nhiều lần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...