Đạo (Dịch) – Chương 1864

Trong Chiến Thần Cung này, ở nhất mạch của Nhân Tộc, người trong long Tiêu Thần để ý không nhiều lắm. Nhưng mà năm người bọn hắn tuyệt đối ở trong số này. Chỉ là hôm nay bọn họ lại bởi vì hắn mà rơi vào trong tay tu sĩ Huyết Ngục Tộc tu sĩ, tùy thời đều có thể vẫn lạc.

Điểm ấy, Tiêu Thần tuyệt đối không cho phép.

Một tia sát khí từ trong long hắn sinh ra, lại bị Tiêu Thần gắt gao áp chế, hắn cố gắng duy trì trạng thái tỉnh táo tuyệt đối.

Trở về chỗ ở, hắn phất tay bố trí cấm chế, sau đó ngồi một mình trong điện, ánh mắt khẽ nheo lại, trong đầu suy nghĩ liên miên.

Nghĩ biện pháp!

Nhất định sẽ có biện pháp!

Từng suy nghĩ sinh ra trong đầu hắn, chỉ là lại bị chính hắn bác bỏ.

Lực lượng của Huyết Ngục Tộc quá mạnh mẽ, Áo Cổ Đa lại là tồn tại Chí Cổ Cửu Khúc, một thân tu vi kinh thiên động địa, tu vi như vậy có thể phá vạn pháp. Mặc kệ hắn có thủ đoạn gì đều không thể chống lại được đối phương.

Sự nôn nóng từ từ sinh ra, khiến cho hô hấp của Tiêu Thần dần dần trở nên dồn dập.

Tỉnh táo, nhẫn nhịn, tuyệt đối không thể tự loạn trận cước!

Hít sâu một hơi, ánh mắt hắn nhìn vào trên Thâm Lam Thủ Trạc trên, sắc mặt hơi đổi, lúc này hắn mới phân ra một tia thần thức trực tiếp dò xét, tiến vào trong đó.

Tiến vào chỗ hạng mục mua sắm bảo vật, ánh mắt Tiêu Thần khẽ đổi. Nhất thời trên mặt hiện lên vài phần vui vẻ.

Quả nhiên sau khi hắn có được hơn hai ức tinh tệ, bộ phận trước đó vốn mơ hồ, không rõ rang lại trở nên rõ ràng. Rất hiển nhiên hắn đã có được quyền hạn xem xét.

Lôi Thần Chùy, chí bảo lôi đạo, Tiên Khí viến cổ nhất phẩm, sau khi kích thích có thể phóng thích ra lôi đình diệt thế, uy năng cường đại, có oai của bán bộ Phá Diệt cảnh. Tiêu hao bảy ngàn hai trăm vạn tinh tệ.

Nếu có thể mua sắm bảo vật này, cho dù Áo Cổ Đa thì thế nào chứ? Chí Cổ so với bán bộ Phá Diệt vẫn còn chênh lệch không nhỏ. Một kích của bảo vật cực có khả năng làm cho Áo Cổ Đa bị thương nặng. Thậm chí còn có khả năng giết chết đối phương cũng không nhất định.

Bất quá, một khắc sau, vẻ vui mừng trên mặt Tiêu Thần biến mất từng chút một, lại trở nên âm trầm.

Rất đơn giản là sau chữ Lôi Thần Chùy có hàng chữ chú thích nho nhỏ: Lôi Thần Chùy, chỉ khả dụng với tu sĩ Lôi đạo, thấp nhất cũng cần đạt tới cảnh giới Chí Cổ mới có thể sử dụng.

Ánh mắt Tiêu Thần rời đi, tiếp tục xem xét bảo vật khác.

Nguyệt Thần Kính, tài liệu chế tạo không rõ, Tiên Khí nhất phẩm viễn cổ, có thể triệu hoán ra Thiên Nguyệt hàng lâm, phóng thích ra ức vạn đạo quang mang, hóa thành lực lượng tinh lọc hủy diệt. Uy năng có thể sánh ngang bán bộ Phá Diệt. Giá cả tám ngàn tám trăm vạn tinh tệ, cần đạt tới cảnh giới Chí Cổ trở lên mới có thể vận dụng.

Tu La Nhận, là mô phỏng binh khí của Tu La Minh Vương Địa Ngục Giới, Tiên Khí nhất phẩm viễn cổ, hung sát cái thế, có thể ngưng tụ ra ức vạn vong hồn phụ trợ tác chiến, uy năng có thể sánh bằng bán bộ Phá Diệt, giá cả chín ngàn bốn trăm vạn tinh tệ, cần đạt tới cảnh giới Chí Cổ trở lên mới có thể vận dụng.

Toái Tinh Liệt Nhật Tiễn, mô phong thần cung của Hậu Nghệ Thần Đế Tiên Đình Hậu, Tiên Khí nhất phẩm viễn cổ, lợi hại vô cùng, cung ra là có thể tự mình bắn rơi tinh cầu, uy năng có thể sánh bằng bán bộ Phá Diệt, giá cả chín ngàn chín trăm vạn tinh tệ, cần đạt tới Chí Cổ cảnh trở lên mới có thể vận dụng.

...

Phẩm chất bảo vật càng cao, yêu cầu đối với tu vi của tu sĩ cũng tăng lên theo.

Tiên Khí nhất phẩm viễn cổ, uy năng có thể so với bán bộ Phá Diệt, thấp nhất cũng cần tu vi Chí Cổ cảnh mới có thể sử dụng.

Tiên Khí nhị phẩm viễn cổ, uy năng có thể so với Đại Năng Phá Diệt, thấp nhất cũng cần bán bộ Phá Diệt cảnh mới có thể sử dụng.

Tiên Khí tam phẩm viễn cổ, uy năng có thể so với Đại Năng Phá Diệt đỉnh, thấp nhất cũng cần Phá Diệt cảnh mới có thể sử dụng.

Sắc mặt Tiêu Thần càng ngày càng trở nên khó coi, trong mắt dần dần sinh ra vẻ thất vọng.

Bảo vật mặc dù tốt, cho dù uy năng mạnh mẽ, cho dù dùng tinh tệ trong tay hắn cũng có thể mua được. Chỉ là cho dù có mua được thì cũng không có lực vận dụng a.

Chuyện này, không thể thực hiện được!

Tiêu Thần chậm rãi thu hồi thần niệm, vẻ mặt âm tình bất định một hồi.

Nếu có thể ra tay cứu giúp, dù phải thừa nhận nguy cơ lớn lao thì hắn cũng sẽ không có chút do dự mà ra tay cứu người.

Nhưng nếu là thập tử vô sinh, không có cơ hội trở về. Cho dù Tiêu Thần có thống khổ, không cam lòng, áy náy, nhưng mà hắn cũng tuyệt không bước ra hoang ngoại nửa bước. Như vậy sẽ là không công chịu chết.

Hắn sẽ ẩn nhẫn chờ đợi, chờ cho mình từ từ cường đại, chờ đến một ngày có được đầy đủ lực lượng, khi đó hắn sẽ báo thù thay cho bọn họ.

Chuyện này không có liên quan gì tới sợ hãi, vì tư lợi mà lùi bước. Mà là một loại lựa chọn trong lúc tỉnh táo khi ở khốn cảnh, đây cũng là phương thức tối ưu nhất. So với mù quáng xúc động thì cao minh hơn nhiều.

Tiêu Thần hít sâu một hơi, sắc mặt từ từ khôi phục bình tĩnh, nhưng mà trong đôi mắt của hắn lại tràn ngập vẻ phức tạp.

...

- Đại nhân, Húc Ly Huyết Ngục Tộc tự mình dẫn người ra tay, bắt lấy năm vị bằng hữu của Tiêu Thần ở hoang ngoại, lấy năm người này uy bức, để cho Tiêu Thần ra hoang ngoại chịu chết.

** Đông Nhật kính cẩn thi lễ, trầm giọng mở miệng nói.

Trên chủ vị, hai mắt của Đông Phong Như Phá mở ra, một tia tinh quang xẹt qua trong mắt:

- Hừ! Thủ đoạn thấp hèn như vậy, chắc hẳn Húc Ly đã không chịu nổi áp lực từ Áo Cổ Đa rồi. Bất quá chỉ bằng vào chuyện này mà muốn bức Tiêu Thần đi chịu chết, quả thực là nực cười. Tâm tính người này cẩn thận, tuyệt đối sẽ không vì tình nghĩa mà lỗ mãng làm như vậy. Cho nên lần khổ cực tính kế này của bọn hắn chỉ sợ sẽ thất bại.

- Chẳng lẽ đại nhân cho rằng Tiêu Thần kia không đi hay sao?

Trường Hà Minh Huy nhíu mày, nói:

- Theo thuộc hạ được biết Tiêu Thần này rất nặng tình nghĩa, nếu không thì ngày đó thí luyện ở Vô Tận Hải hắn cũng sẽ không vì hai tu sĩ Nhân Tộc mà nổi lên xung đột với Huyết Ngục Tộc. Hiện tại.. Chưa hẳn hắn đã làm như vậy, dù sao cũng là người trẻ tuổi, cho dù tư chất kinh người đến đâu cũng chưa trải qua thời gian dài lắng đọng, mắt thấy bằng hữu bị nạn há có thể trầm ổn, bất động như núi được?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...