Đạo (Dịch) – Chương 1862

Phía trước có ba gã tu sĩ Huyết Ngục tộc đứng bất động, giống như đã đợi bọn hắn từ lâu. Người cầm đầu chính là Huyết Ly, Cổ Cực thất khúc.

- Các ngươi tự mình ngoan ngoãn theo bổn tọa trở về hay là để bổn tọa tự mình ra tay?

Sắc mặt Cô Trúc, Vân Cấp, huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan trắng bệch. Nhìn Húc Ly đích thân tới, bọn hắn sao không thể tưởng tượng ra được... Đối phương ra tay là vì đối phó với Tiêu Thần, nếu không bằng vào bọn hắn há có thể khiến cho Húc Ly Cổ Cực thất khúc tự mình ra tay cơ chứ?

Bắt giữ bọn hắn, dùng để áp chế Tiêu Thần, quả nhiên tính toán rất tốt.

- Cô Trúc nhận được đại ân của Tiêu Thần đạo hữu, sao có thể làm cho hắn mạo hiểm được. Chư vị, ta đi trước một bước.

Vẻ mặt Cô Trúc kiên quyết, trong khi nói chuyện trong cơ thể truyền ra khí tức kích động, một cỗ đại thế hủy diệt bỗng nhiên bộc phát.

Tự bạo.

Sắc mặt ba người Vân Cấp, Hổ Quan, Hổ Môn tái nhợt, đồng thời nghĩ ra khúc chiết bên trong. Giờ phút này bọn hắn đột nhiên cắn răng, khí tức trong cơ thể cũng chấn động kịch liệt.

Sắc mặt Húc Ly trở nên âm trầm, hừ lạnh rồi đánh ra một chưởng. Trong hư hông lập tức có uy năng mênh mông cuồn cuộn hàng lâm, trực tiếp trấn áp năm người Cô Trúc, Vân Cấp lại. Khí tức đang kích động trong cơ thể cũng bị hắn mạnh mẽ áp chế xuống.

- Vốn bổn tọa còn có chút lo lắng Tiêu Thần kia vì tự bảo vệ mình mà không chút bận tâm tới sinh tử của các ngươi. Hiện tại xem ra, là ta lo xa rồi. Các ngươi vì không muốn bản thân làm con tin mà tự bạo, như vậy Tiêu Thần kia tất cũng có thể liều lĩnh tới cứu các ngươi. Chờ hắn tới, bổn tọa sẽ tiễn các ngươi cùng lên đường.

- Mang bọn chúng đi.

Hai tu sĩ Cổ Cực tam khúc của Huyết Ngục tộc sau lưng hắn cười lạnh một tiếng rồi tiến lên, áp giải năm người đi theo sau Húc Ly.

Một lát sau, lại lần nữa chạy tới chỗ tản ra kia. Những tu sĩ của tiểu đội săn bắn trước đó đào tẩu đều ở đây, sắc mặt mỗi một người đều tái nhợt, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.

Ánh mắt Húc Ly đảo qua, khẽ nhíu mày.

- Ngoài năm người này ra, những người còn lại đều dùng thủ đoạn huyết tế thiêu đốt, hình ảnh khắc vào trong ngọc giản. Ngày sau đưa cho Tiêu Thần kia. Nếu như hắn không tới thì bắt đầu từ Cảnh Dương tử, Cô Trúc, Vân Cấp, Hổ Quan, Hổ Môn. Năm người này cứ theo thứ tự mà dùng thủ đoạn huyết tế giết chết.

- Vâng, đại nhân.

Chỉ là lúc này trong đám tu sĩ săn bắn đột nhiên có một tu sĩ Nhân tộc mở miệng nói:

- Húc Ly đại nhân, ngài đã đồng ý với ta, chỉ cần ta nguyện ý làm nội ứng giúp các ngươi bắt được bốn người Cô Trúc thì sẽ giải trừ Huyết độc trong cơ thể ta, chẳng lẽ đại nhân nói lời không giữ lời?

Khôn Nguyên bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập oán hận, nói:

- Chương Trình, hóa ra là ngươi.

Tu sĩ Huyết Ngục tộc có thể tìm được hành tung của bọn hắn hiển nhiên có người âm thầm tiếp ứng. Điểm ấy bọn hắn đã sớm đoán ra được. Chỉ là bọn hắn thật không ngờ lại là Chương Trình này. Người này chính là tâm phúc của Khôn Nguyên, từ trước tới nay Khôn Nguyên tín nhiệm hắn có thừa.

Húc Ly lạnh lùng cười:

- Loại người vì mạng sống của bản thân mà không tiếc bán rẻ huynh đệ, cho dù là Huyết Ngục tộc ta cũng có chút khinh thường.

Có lẽ các ngươi đang hận phản đồ này tới chết a? Nếu như vậy bổn tọa sẽ thỏa mãn nguyện vọng trước khi chết của các ngươi.

Nói xong, không thấy hắn có bất kỳ động tác gì, thân thể Chương Trình đột nhiên run rẩy kịch liệt, trong miệng phát ra tiếng rít gào thống khổ. Thân thể đen nhánh, thần thái trong mắt tiêu tán không còn. Cuối cùng hắn hóa thành một huyết nhân.

Máu tươi giống như sôi lên phát ta thanh âm ùng ục không ngừng. Đồng thời còn có mùi hôi thối truyền ra.

Tu sĩ Huyết Ngục tộc cười lạnh, dữ tợn, chậm rãi đi tới gần.

Khuôn mặt đám người Khôn Nguyên lập tức hóa thành trắng bệch, cũng không còn chút máu nào. Miệng thì phát ra thanh âm rít gào tuyệt vọng, hoặc là chửi bới thê lương. Nhưng mà bọn hắn không có cách nào thay đổi kết cục bi thảm trước mắt.

Ba tu sĩ Cổ Khúc của Huyết Ngục tộc ra tay, nhem nhóm tinh huyết trong cơ thể bọn hắn, khiến cho nguyên thần ở trong hỏa diễm màu đen kia thống khổ kêu rên.

Nhìn tu sĩ Nhân tộc thống khổ lăn lộn trong tinh huyết chi diễm, trên mặt tất cả tu sĩ Huyết Ngục tộc đều hiện lên vẻ hưng phấn. Trong miệng phát ra tiếng cười ô ô.

Hỏa diễm màu đỏ nhảy lên, nguyên thần vặn vẹo, kêu rên. Thân thể không ngừng khô quắt, phối hợp thêm với tiếng cười hưng phấn của tu sĩ Huyết Ngục tộc tạo thành một tràng cảnh vô cùng đáng sợ.

Sắc mặt năm người Cảnh Dương tử, Cô Trúc, Vân Cấp, Hổ Môn, Hổ Quan trở nên tái nhợt, trong mắt dần dần hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Vẻ mặt Húc Ly bình tĩnh, nhìn tu sĩ Nhân tộc đang kêu rên trước mắt, hắn lạnh nhạt mở miệng:

- Nỗ Nhĩ Cáp, chuyện kia ngươi làm thế nào rồi?

- Hồi bẩm đại nhân, Nỗ Nhĩ Cáp đã phái người truyền tin đi. Hiện tại đang trên đường chạy đi, chắc hẳn rất nhanh sẽ tới.

- Được rồi.

Húc Ly gật đầu, đôi mắt nheo lại, nhìn tu sĩ Nhân tộc muốn sống không được, muốn chết cũng không xong trước mắt, trong lòng hắn dần dần sinh ra cảm giác thích ý.

Tiêu Thần, ngươi giết chết Húc Nhã, như vậy ta sẽ huyết tế ngươi, khiến cho ngươi dùng phương thức thống khổ gấp vạn lần rồi mới được chết đi.

Chờ xem, ngày này rất nhanh sẽ tới.

Hỏa diễm huyết tế vẫn đang thiêu đốt, sinh cơ, tinh huyết sinh cơ trong cơ thể cuồn cuộn vận chuyển vào nguyên thần, bổ sung nguyên thần. Duy trì sự tồn tại của nguyên thần, cố gắng làm cho nguyên thần không bị héo rũ quá sớm.

Chỉ khi nào tinh huyết hết, nguyên thần mới có thể mất đi.

Hỏa diễm màu đỏ thiêu đốt tới ngày thứ hai thì lại có mấy tu sĩ Huyết Ngục tộc đuổi tới. Trong tay bọn họ bắt được hai gã tu sĩ Nhân tộc, thứ nhất là Nhiếp Ngôn, thứ hai là Liễu Thi Yên.

- Đem ngọc giản chứa hình ảnh này giao cho Tiêu Thần, sau đó nhận lấy giải dược Huyết Độc. Nếu không cho dù các ngươi có ở trong Chiến Thần cung thì cũng sẽ bị Huyết độc phát tác, bị hủ hóa mà chết đi. Không nên thử phá giải Huyết độc, nếu không độc tố lập tức bộc phát, ai cũng không cứu được các ngươi.

Húc Ly lạnh nhạt mở miệng, đem ngọc giản giao vào tay Liễu Thi Yên.

- Quả nhiên là một mỹ nhân xinh đẹp a, nếu như trơ mắt nhìn thân thể mình hư thối từng chút một, chắc hẳn cũng là một chuyện cực kỳ thê thảm. Ngươi nói xem có đúng hay không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...