Kế hoạch này từ trăm vạn năm trước đã bắt đầu, dốc hết lực lượng tộc đàn của Huyết Ngục tộc. Rốt cuộc bọn hắn cũng tìm được mười hai tu sĩ có thể được lực lượng Ma thần tán thành, dốc lòng bồi dưỡng, lặng lẽ chuẩn bị.
Mà Đô Sát chính là hậu duệ nghênh đón Ma thần thứ mười hai. Hắn được thần của Minh giới tán thành.
Ngưng tụ Bạch Cốt tháp bi, đã sơ bộ hoàn thành ra cánh cửa. Tối đa chỉ một vạn năm nữa là hắn có thể thỏa mãn yêu cầu nghênh đón chân thân Minh Thần hàng lâm. Nhưng mà hôm nay Đô Sát đã bị phế, Bạch Cốt tháp bi bị sụp đổ, bố trí mà Huyết Ngục tộc tốn trăm vạn năm tháng chuẩn bị Tiêu Thần mạnh mẽ đánh vỡ.
Huyết Ngục tộc đã không còn đủ thời gian, Đô Sát bị phế chẳng khác nào đoạn tuyệt hi vọng sống sót của bọn hắn.
Đôi mắt Áo Cổ Đa đỏ lên, hắn phất tay áo rời khỏi huyết trì, trở về đại điện.
- Húc Ly, hiện tại Tiêu Thần kia ở nơi nào.
- Hồi bẩm đại nhân, hiện tại đối phương đã xuất quan, tiến vào thạch tháp tu luyện.
Húc Ly cẩn thận mở miệng, vẻ mặt kính sợ không dám có chút khác thường nào.
Áo Cổ Đa khẽ gật dầu, ánh mắt chậm rãi nhìn vào trên thân người này. Thân thể Húc Ly đột nhiên run rẩy kịch liệt, sắc mặ dữ tợn, người quỳ rạp xuống mặt đất, hiển nhiên đang phải thừa nhận thống khổ kịch liệt. Chỉ là hắn cũng không dám phát ra chút dị động nào.
Một lát sau Áo Cổ Đa thu hồi ánh mắt, thân thể Húc Ly dừng run rẩy, áo bào trên người đã bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp. Nhưng mà hắn cũng không dám có chút oán hận nào mà vẫn kính cẩn quỳ ở đó.
- Đây là trừng phạt với ngươi. Nhớ kỹ, bổn tọa muốn Tiêu Thần hoàn hoàn chỉnh chỉnh rơi vào trong tay của ta. Ta muốn nuốt sống hắn, hắn ta nhất định phải chết.
- Thuộc hạ sẽ dùng hết toàn lực, nhất định sẽ hoàn thành chỉ lệnh của đại nhân. Hiện tại hăn sở trong Chiến Thần cung không ra, thuộc hạ sẽ tìm hết biện pháp để làm cho hắn ra ngoài. Một khi có thu hoạch nhất định sẽ bẩm báo lại đại nhân.
- Lần này không nên làm cho bổn tọa thất vọng.
- Vâng.
...
- Bẩm báo đại nhân, chuyện đã có kết quả.
Một người nhanh chóng nhập điện, kính cẩn thi lễ.
- Trải qua Đại tế tự dùng Thược Thi thi triển thần thông cảm ứng đẫ có thể xác định được chiếc chìa khóa thứ hai ở ngay trong Chiến Thần cung.
Đông Phong an tọa trên vị trí chủ vị nghe vậy, sắc mặt ngưng trọng, chậm rãi mở miệng:
- Nếu như vậy xem ra chiếc chìa khóa kia quả thực đã rơi vào trong tay Tiêu Thần.
Nói tới chỗ này, lão quái này thoáng dừng lại, cau mày. Trong mắt có thần mang lập lòe, hiển nhiên trong đầu đang nhanh chóng suy nghĩ.
- Đại nhân, kính xin đại nhân quyết đoán cho sớm. Nhất định phải đoạt lại chiếc chìa khóa này sớm. Nếu không một khi Tiêu Thần kia quật khởi, muốn đoạt lại sẽ khó khăn gấp ngàn vạn lần.
- Tam Thạch giới ta vì bảo tàng mà ẩn nhẫn mấy chục vạn năm, vẫn lạc vô số cường giả. Tới bước cuối cùng này, nếu như thất bại trong gang tấc, chúng ta không cam lòng a.
- Đại nhân, việc này không trì hoãn được.
Trong điện, cường giả Tam Thạch giới trầm giọng, liên tục mở miệng.
Vẻ mặt Đông Phong nghiêm túc, trầm giọng mở miệng.
- Lời các ngươi nói trong lòng lão phu hiểu rõ, nhưng mà hôm nay Tiêu Thần đang ở trong thạch tháp, chúng ta không thể tự tiện ra tay.
Nếu không chẳng những chuyện không thành mà ngược lại còn đánh rắn động cỏ. Hơn nữa lúc này trừ chúng ta ra, chắc hẳn Áo Cổ Đa càng muốn giết chết Tiêu Thần hơn. Hắn ta nhất định sẽ tìm kiếm cơ hội ra tay. Chúng ta tạm thời nhẫn nhịn, tìm kiếm cơ hội, chậm rãi đợi Áo Cổ Đa ra tay. Từ đó chúng ta lại làm ngư ông đắc lợi thu hoạch chìa khóa. Truyền lệnh xuống, nghiêm ngặt giám thị động thái của Nhân tộc và Huyết Ngục tộc, không thể có bất kỳ chủ quan nào. Một khi có dị thường lập tức trở về bẩm báo.
- Vâng. Đại nhân.
Thạch tháp im lặng, im ắng, đứng lẳng lặng trên mặt đất hàng ức năng tháng. Nó cứ im ắng như vậy trải qua vô số năm tháng.
Ba trăm năm thoáng cái trôi qua.
Tầng thứ bảy Thạch tháp, Thất Vị cảnh.
Tiêu Thần chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt chớp lên, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Sau Tứ tượng cảnh, độ khó áo nghĩa của thạch tháp tăng vọt. Cho dù hắn có thể khám phá ra hoa văn áo nghĩa, trực tiếp cảm ngộ, nhưng mà tiến độ vẫn rất chậm.
Đột phá Ngũ hành cảnh hắn mất mười bảy năm.
Đột phá Lục hợp cảnh mất tám mươi ba năm.
Nhưng mà trong Thất vị cảnh này hắn đã sớm đình trệ suốt hai trăm năm, rõ ràng đã cảm ngộ tới tình trạng sâu đậm, thậm chí còn bước nửa bước ra tới giới hạn Thất vị cảnh, nhưng mà vẫn đau khổ, không có cách nào đột phá.
Tiêu Thần hiểu rõ, hắn đã gặp được bình cảnh.
Bình cảnh ngăn đường tiến lên đại đạo của tu sĩ, bất luận kẻ nào cũng không thể tránh khỏi. Bản thân chỉ có thể trầm ổn, lặng lẽ, không ngừng thử vượt qua. Sau khi phá tan bình cảnh mới có thể tấn chức lên tầng thứ cao hơn, tu vi nhanh chóng tăng trưởng.
Tiến vào thạch tháp, thuận buồm xuôi gió tăng lên tới Thất vị cảnh, tu vi một đường tăng vọt. Tốc hành lên tới Cổ Cực ngũ khúc. Bình cảnh xuất hiện cũng là chuyện nằm trong dự liệu của Tiêu Thần. Hắn cũng không úy kỵ chút nào. Chỉ là tĩnh tu hai trăm năm vẫn không có cách nào đột phá, sợ rằng muốn phá vỡ bình cảnh, đập tan gông cùm, tiếp tục leo lên đại đạo còn cần một ít cơ duyên khác... Về phần là cái gì thì hắn cũng không có đầu mối.
Hai hàng lông mày nhíu lại, thoáng chần chờ một chút, hắn lại lần nữa tiến vào trạng thái cảm ngộ, tinh tế cảm ngộ một phen.
Tuy rằng hành động lần này không thể giúp hắn phá gỡ bình cảnh, gông cùm, nhưng lại có thể khiến cho trong lòng hắn càng thêm lý giải về Thất vị cảnh. Ngày sau khi cơ hội tới, khi đột phá cũng có thể nước chảy thành sông, tự nhiên, mượt mà hơn trước.
Lại tinh tế cảm ngộ trong thạch tháp mấy năm, vẫn như trước, không có cách nào tìm kiếm được đầu mối, như vậy Tiêu Thần chỉ có thể tìm kiếm phương pháp khác đột phá mà thôi.
...
Bốn người Cô Trúc, Vân Cấp, huynh đệ Hổ Quan, Hổ Môn từ trong thạch tháp đi ra, trên mặt hiện lên vẻ hưng phấn.
Ba trăm năm trôi qua, bốn người cũng không có quanh năm cảm ngộ, tu luyện như Tiêu Thần mà nghe theo đề nghị của Cảnh Dương tử, mỗi ba năm tiến vào thạch tháp một lần, thời gian còn chưa để cho bản thân cảm ngộ, phỏng đoán. Như vậy mới có thể thu được hiệu quả tốt nhất.
Khổt tu không ngừng, tu vi bốn người đương nhiên có bay vọt.
Tu vi Thái Cổ đỉnh phong của Cô Trúc tăng vọt lên tới Cổ Cực cảnh. Bằng vào uy năng khủng bố của Hồng Liên Diệt Độ kiếm quyết, sức chiến đấu kinh người vô cùng.
Bình luận