Trong khi nói chuyện hắn đi tới chỗ năm người, dùng Thâm Lam thủ trạc chuyển giao tinh tệ.
- Mười vạn khỏa?
Huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan kinh hô một tiếng, sắc mặt rung động.
Hai người Cô Trúc, Vân Cấp cũng cảm thấy đầu mình mê muội, suy nghĩ rối loạn.
Dù sao tu vi của Cảnh Dương tử cũng là cao nhất, hắn hồi phục tinh thần lại trước tiên, sau đó liên tục khoát tay:
- Tiêu Thần đại nhân trả lại quá nhiều, phần hồi báo này quá nặng, lão phu thực sự không dám nhận.
Tiêu Thần cười nhạt một tiếng, phất tay ngăn năm người đang định tiếp tục nói:
- Ngày đó nếu không phải các ngươi cho ta mượn trăm khỏa tinh tệ thì Tiêu mỗ cũng không có thu hoạch như ngày hôm nay. Mười vạn tinh tệ này là vật các ngươi nên nhận được, không được từ chối.
Nói xong hắn quay người, kính cẩn thi lễ với hai người Thái A, Minh Hà.
- Hai vị đại nhân trông nom Tiêu Thần, tình ý này Tiêu Thần nhớ kỹ trong lòng, không dám quên đi. Trước mắt không có hồi báo, Tiêu Thần nguyện ý dâng trăm vạn tinh tệ làm thứ để đáp tạ nhị vị đại nhân. Kính xin nhị vị đại nhân không nên từ chối.
Trăm vạn tinh tệ dâng lên chỉ vì báo đáp?
Tiêu Thần thi lễ, chỉ là thủ bút quá nặng, dùng tâm tình của hai người Thái A, Minh hà cũng không nhịn được tâm thần chấn động.
- Ha ha. Tốt, lễ của Tiêu Thần ngươi lão phu nhận. Trăm khỏa tinh tệ trong khoảnh thời gian ngắn tăng lên gấp vạn lần, phần lợi nhuận này cũng quá kếch xù a.
Thái A đạo nhân cười cười, mở miệng nói.
Minh Hà tiên tử khẽ gật đầu, hai người lơ đãng nhìn nhau, đều có thể nhìn ra vẻ cảm khái, mừng rỡ trong lòng.
Còn trẻ mà không đắc chí, không bá đạo, kiêu ngạo, không coi trời bằng vung. Kính cẩn có lễ độ, càng hiểu được có ơn tất báo, phần tâm tính này quả thực đáng quý.
Hai ngươi cũng không khỏi cảm thấy may mắn vì quyết định thân cận, bồi dưỡng Tiêu Thần trước đó của mình.
Về phần hai người Chun Dương, Tây Lăng thì đã sớm khiếp sợ không có cách nào nói thành lời. Cảm giác đắng chát tự nhiên sinh ra từ trong miệng. Bọn hắn đã mất đi cơ hội tốt giao hảo với Tiêu Thần, cho nên ngày sau chỉ có thể nhìn đối phương phong quang, tỏa sáng mà không có một chút liên quan nào tới bọn hắn.
- Thái A, Minh Hà nhị vị đại nhân. Tiêu Thần sắp tới Thạch tháp, cảm ngộ chiến kỹ và tu luyện. Có lẽ thời gian bế quan sẽ rất dài. Nếu như có chuyện quan trọng nhị vị đại nhân sai người trực tiếp đi tới thạch tháp tìm ta là được, vãn bối cáo từ.
Tiêu Thần kính cẩn thi lễ rồi quay người rời đi.
- Chư vị đại nhân, chúng vãn bối sẽ cùng với Tiêu Thần đạo hữu nhập thạch tháp, cho nên xin phép được cáo lui trước.
Bốn người Cô Trúc, Vân Cấp, huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan đồng thời mở miệng, trong mắt tràn ngập vẻ hưng phấn. Được Tiêu Thần tặng mười vạn tinh tệ, đương nhiên bọn hắn phải đi tới Thạch tháp trong truyền thuyết, nhìn xem rốt cuộc nó có chỗ thần kỳ nào.
Lấy Tiêu Thần cầm đầu, mọi người dùng Truyền tống trận nhanh chóng đi tới thạch tháp.
- Bởi vì chuyện của ta cho nên có lẽ sẽ liên lụy tới các ngươi. Trong khoảng thời gian này tốt nhất các ngươi nên ở trong Chiến Thần cung, tránh xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Thạch tháp là một nơi thần kỳ, nên cảm ngộ cho tốt, nhất định sẽ có thu hoạch.
Tiêu Thần nhắc nhở một câu rồi bước lên trước, tiến vào Ngũ Hành cảnh.
Tiêu Thần hiện thân ở Thạch tháp, lại lần nữa bế quan tu luyện. Tin tức này nhanh chóng truyền khắp cả Chiến Thần cung, lại lần nữa dẫn tới một trận chấn động không nhỏ.
Sắc mặt những cường giả dị vực giả trừ khế ước khiêu chiến trắng bệch, trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn không thôi. Thầm nghĩ, may mà bản thân sớm giải trừ khế ước khiêu chiến. Nếu không sợ rằng lúc này đã rơi vào trong kết cục bi thảm rồi.
Nhưng mà đồng thời còn có vô số tu sĩ không nhịn được âm thầm chửi bới, tốc độ khôi phục quả thực biến thái. Chỉ là, cho dù chửi bới cũng khó dấu nổi vẻ sợ hãi trong mắt bọn hắn.
Sóng ngầm làm cho tu sĩ Ngũ giới trong Chiến Thần cung rung động nương theo tin tức Tiêu Thần tiến vào trong thạch tháp tu luyện dần dần kết thúc. Từ bề ngoài tất cả đều là sóng yên biển lặng, nhưng mà dưới vẻ bình tĩnh này che dấu sóng ngầm lớn bao nhiêu, chuyện này cũng không có ai biết được.
...
Huyết Thần điện, ở một huyết trì dưới mặt đất.
Máu tươi trong huyết trì chính là thứ mà cả đời Áo Cổ Đa chém giết cường giả đoạt được. Hắn lại phối hợp với bí thuật và rất nhiều bảo vật mới có thể hình thành một huyết trì lớn hơn ngàn trượng, máu tươi bên trong sền sệt, giống như là mực. Bên trong mỗi một giọt đều ẩn chứa lực lượng không gì so bì nổi.
Trong huyết trì, Đô Sát ngồi đó, một cỗ huyết lực từ trong huyết trì phun ra, chui vào trong cơ thể hắn.
Áo Cổ Đa đứng bên cạnh huyết trì, ánh mắt có chút ảm đạm. Không biết vị cường giả Chí Cổ Cửu khúc này thi triển loại thủ đoạn nào mà lại hóa giải tình trạng tu vi rớt xuống, nguyên thần sụp đổ của Đô Sát. Tuy rằng Đô Sát vẫn suy yếu như trước, nhưng mà cũng không có nguy hiểm tới tính mạng.
Nhưng mà trong lòng Áo Cổ Đa lại như nhỏ máu.
Tình huống chân thực chỉ có mình hắn hiểu rõ. Trừ phi đột phá tới Phá Diệt cảnh, nếu không hắn không có khả năng trị hết thương thế cho Đô Sát. Lúc này hắn chỉ có thể dùng lực lượng huyết trì duy trì sinh cơ cho đối phương mà thôi.
Hơn nữa cho dù có đột phá, Đô Sát có thể khôi phục thì ngày sau tuyệt đối cũng không thể tiến thêm một bước, đặt chân lên Cổ Khúc được.
Thập điệp của Tiêu Thần kích phát ra lực lượng quy tắc khủng bố đã triệt để làm dao động căn nguyên đại đạo của Đô Sát, huống chi lại còn mạnh mẽ chém vỡ Bạch Cốt tháp bi, đây mới là chỗ bị thương nghiêm trọng nhất.
Thời gian của Huyết Ngục tộc không còn nhiều, vì muốn có được tư cách tiếp tục sinh tồn cho nên tất cả cường giả Huyết Ngục tộc đều đang bế quan khổ tu. Tranh thủ sớm ngày tìm được cơ duyên nghịch thiên cải mệnh, cam đoan tộc đàn có thể kéo dài.
Trừ mục đích này ra còn có mệnh lệnh của Đại Hiền giả Huyết Ngục tộc.
Lựa chọn ra mười hai tên hậu duệ có tư chất xuất sắc nhất Huyết Ngục tộc, dùng huyết hải làm cơ sở, ngưng tụ ra cánh cửa liên thông tới Ma thần. Trước khi Huyết Ngục giới sụp đổ, mười hai tên hậu duệ đồng thời triệu hoán ra mười hai ma thần, bố trí ra thập nhị Đô Thiên Ma Thần trận, mượn nhờ lực lượng ma thần ngưng tụ ra một phương thế giới. Hoàn toàn che đậy khí tức sụp đổ của Huyết Ngục giới, không có cách nào dẫn động lực ấn trong huyết mạch của Huyết Ngục tộc. Như vậy bọn hắn mới có thêm càng nhiều thời gian, tìm kiếm phương duy trì tộc đàn trong tân thế giới này.
Bình luận