Đạo (Dịch) – Chương 1856

Bên ngoài điện đã sớm có tu sĩ các tộc kính cẩn đứng chờ. Giờ phút này bọn hắn liên tục mở miệng, vẻ mặt khiêm tốn.

Cảnh Dương tử vui vẻ nhướng mày, nghĩ tới lời dặn dò của Ban Chủ đại nhân, tuy rằng vẫn bảo trì bình thảm, không để cho người ta chế giễu, nhưng mà vẻ đắc ý giữa hai hàng lông mày lại vô cùng rõ ràng.

Ngày đó hắn cho Tiêu Thần mượn tinh tệ, bị hai vị đại nhân Chun Dương, Tây Lăng không thích. Cho dù là tu sĩ thường ngày giao hảo sâu với hắn cũng có vẻ bất hòa trong lòng, vẻ mặt lạnh lùng hơn rất nhiều. Nhưng sự thực lại chứng minh hắn lại một lần nữa đặt trúng bảo.

Tiêu Thần đại nhân quả nhiên lợi hại vô cùng a, dễ dàng đánh bại thập đại Huyết tử, uy danh đại chấn. Nghĩ tới sắc mặt xấu hổ như ăn phải ruồi của hai ngừi Chun Dương, Tây Lăng, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy thoải mái.

Hơn nữa sau khi trả qua chuyện này, uy nghi của hai vị đại nhân Thái A, Minh hà tăng vọt, khiến cho những người có lòng bất mãn trước đó rụt cổ lại. Hai người lại lần nữa nắm quyền hành tộc đàn trong tay. Mà hắn cũng nhận được ưu ái, địa vị trong tộc tăng lớn, trước đó có một ít người bất hòa với hắn, nhưng mà hiện tại ai nhìn thấy hắn cũng phải ngoan ngoãn tiến lên thi lễ, ra vẻ thân thiện nịnh nọt.

Hai mươi mấy ngày qua chính là hai mươi mấy ngày sảng khoái, khoái hoạt nhất của Cảnh Dương tử.

Hiện tại, trong lúc Cảnh Dương tử đang được chúng tu sĩ chung quanh nịnh nọt thì cửa điện lập tức mở ra. Hắn vội vàng đề cao tinh thần, bước về phía tu sĩ mặc áo bào xanh rồi kính cẩn thi lễ.

- Chúc mừng đại nhân, chúc mừng đại nhân. Liên tiếp đánh bại thập đại Huyết tử trên Thần chiến trường, lại được tộc đàn trong Linh giới chúng ta cung nghênh, vinh hạnh này chưa từng xuất hiện. Chúc đại nhân uy danh chấn động ngũ giới, không ai có thể sánh bằng.

Tiêu Thần bất đắc dĩ cười cười:

- Tiêu mỗ cũng không giỏi ăn nói như Cảnh Dương tử, tuy nhiên lý do như vậy cũng quá khoa trương a. Huống hồ ta và ngươi cũng là người quen biết cũ, đạo hữu cần gì phải câu nệ như vậy.

Cảnh Dương tử xấu hổ, nhưng mà trong lòng lại vô cùng đắc ý. Trước mắt mọi người có thể được Tiêu Thần đại nhân gọi là người quen cũ, đây chính là chuyện có thể diện rất lớn a.

- Hắc hắc, cho dù là quen biết cũng vậy, trong Tu chân giới ta cường giả vi tôn. Tiêu Thần đại nhân thần thông vượt xa lão phu, tự nhiên lão phu phải kính cẩn một ít, lễ này không thể bỏ. Hai vị đại nhân Thái A, Minh Hà đã sớm có phân phó. Một khi đại nhân xuất quan lập tức đi tới đại điện nghị sự. Đặc biệt để ta tới đây trông coi. Bất quá hiện tại ta thấy vẫn nên đuổi những gia hỏa tặng lễ này đi. Tuy rằng loại hành động dệt hoa trên gấm này không có gì là lạ, nhưng mà bảo vật đều là thứ tốt khó cầu.

Tiêu Thần gật gật đầu, liên tục chắp tay với chúng tu sĩ quanh thân, nói:

- Đa tạ chư vị đạo hữu, sau khi trở về gửi lời cảm ơn các đại nhân tộc đàn các vị thay cho Tiêu Thần ta.

- Tiêu Thần đại nhân khách khí rồi.

Cả đám dùng hai tay dâng lễ vật lên, Cảnh Dương Tử tay cầm ngọc giản ghi lại, bận rộn gần một giờ mới đuổi toàn bộ tu sĩ các tộc rời đi.

- Ha ha, rốt cuộc Tiêu Thần ngươi cũng thu hết lễ. Đám người lão phu chờ ngươi đã lâu a. Thế nào rồi? Loại cảm giác thu lễ tới mức tê dại tay này như thế nào?

Thái A đạo nhân cởi mở cười cười, trong lời nói lộ ra vẻ thân cận.

Minh Hà tiên tử che miệng, dịu dàng cười, trong mắt liên tục có dị sắc.

Trận chiến ngày đó với Đô Sát, Tiêu Thần bị thương nặng như vậy, sinh cơ trong cơ thể cũng gần như hao tổn không còn. lần bế quan ngắn ngủi hơn hai mươi ngày này không ngờ Tiêu Thần lại khôi phục lại như lúc ban đầu. Xem ra trên người Tiêu Thần ẩn chứa bí mật cực lớn a.

Con mắt đảo qua người Tiêu Thần, nàng khẽ lắc đầu, trực tiếp bỏ đi suy nghĩ hiếu kỳ trong đầu. Tiêu Thần đã không nói hiển nhiên là không muốn để cho người khác biết được bí mật này. Đương nhiên nàng sẽ không mở miệng hỏi.

Dùng tốc độ phát triển kinh người mà Tiêu Thần thể hiện ra, không cần quá lâu là có thể có được địa vị ngang hàng với nàng, thậm chí là còn cao hơn. Trong lòng Minh Hà tiên tử hiểu được điểm này cho nên cũng có mấy phần suy nghĩ khác, đồng thời cũng cẩn thận hơn đôi chút.

Về phần mấy vị cường giả Cổ Khúc còn lại của Nhân tộc, ngoài Ban Chủ ra, sắc mặt bọn họ đều có chút xấu hổ. Ngày đó bọn hắn cự tuyệt cung cấp tinh tệ cần thiết cho Tiêu Thần tu luyện, chính vì vậy mới dẫn tới cục diện trước mắt. Cho dù bọn hắn muồn giao hảo, bù đắp lỗ hỗng ngày trước, trong lúc nhất thời cũng không biết ra tay từ đâu, cho nên nụ cười của bọn hắn lúc này nhìn qua cực kỳ khổ sở.

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ.

- Thái A đại nhân nói quá rồi. Nếu như những lễ vật này đưa tới từ trước kia, tự nhiên Tiêu Thần sẽ cảm kích. Nhưng mà hiện tại a, cho dù quý trọng như thế nào cũng không có cách nào khắc sâu vào trong lòng, làm cho ta nhớ kỹ

Khuôn mặt Chun Dương đạo nhân, Tây Lăng lão tổ cứng đờ, vội vàng cúi đầu che dấu sự thất thố. Nụ cười của đám người còn lại tự nhiên càng thêm khó coi.

Thái A đạo nhân đảo qua mọi người, âm thầm cười lạnh không thôi Tất cả đều vì tư lợi mà gieo gió gặt bão, chẳng trách được người khác. Hắn cũng không nhìn sắc mặt của hai người này mà tủm tỉm cười, gật đầu nói:

- Quả thực như vậy, dệt hoa trên gấm cuối cùng vẫn kém hơn đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi a.

Tiêu Thần gật đầu.

- Thương thế của vãn bối đã khôi phục, vốn định lập tức tiến vào thạch tháp tu luyện. Hôm nay tới đây là muốn trả lại nhân tình cho hai vị đại nhân Thái A, Minh hà. Tuy nhiên trước đó xin đại nhân gọi Cô Trúc, Vân Cấp, Hổ Môn, Hổ Quan vào trong điện. Cũng tiện để cho vãn bối hoàn lại nhân tình, như vậy vãn bối mới có thể yên tâm tiến vào trong thạch tháp tu luyện.

Hai mắt Thái A đạo nhân sáng lên, cười cười rồi khoát tay. Ban Chủ lập tức đứng dậy, thi lễ rồi quay người đi ra khỏi điện.

Một lát sau năm người Vân Cấp đi vào trong điện, sau khi kính cẩn hành lễ, ánh mắt nhìn vào trên người Tiêu Thần, trong mắt tất cả đều hiện lên vẻ vui mừng.

Tiêu Thần chắp tay với Thái A, Minh hà, sau đó mới quay đầu nhìn về phía năm người.

- Ngày đó Tiêu Thần không có tinh tệ, năm vị đạo hữu đều cho Tiêu Thần mượn trăm khỏa tinh tệ. Phần tình nghĩa này Tiêu Thần khắc ghi trong lòng, hôm nay cũng là lúc nên trả lại.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...