Đạo (Dịch) – Chương 1859

Hàn ý quanh thân Vân Cấp quá nặng, một thân thần thông băng hệ càng xuất thần nhập hóa. Tu vi Thái Cổ trung kỳ tăng vọt lên tới Tổ Cổ hậu kỳ. Một khi toàn lực ra tay có thể đóng băng vạn dặm, tạo ra hàng ức dòng sông băng.

Huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan có tu vi Thái Cổ trung kỳ, hiện tại đều đạt tới Tổ Cổ sơ kỳ. Cảnh giới hai người thấp nhất. Sau khi cảm ngộ chiến kỹ lại tăng tiến nhanh hơn. Thân thể mơ hồ càng thêm mạnh mẽ. Một khi huyễn hóa ra bản thể Cự Nhân tộc nhất định có thể bộc phát ra chiến lực khủng bố vô cùng.

- Không hổ là Thạch tháp trong truyền thuyết, quả nhiên thần bí khó lường. Cảm ngộ chiến kỹ huyền diệu khiến cho trong vòng ba trăm năm ngắn ngủi chúng ta lại nhảy vọt lên cảnh giới này.

Cô Trúc mở miệng, vẻ mặt cảm khái.

Vân Cấp khẽ gật đầu, thần thông Băng hệ nương theo tu vi ngày càng sâu hơn, tính tình nàng cũng trở nên ngày càng lạnh lùng. Lúc đối mặt với đám người Cô Trúc cũng như vậy, đối với người khác cũng lạnh lẽo như băng, giống như là tiểu mỹ nhân được điêu khắc từ băng tuyết mà thành, không biết đã làm tổn thương bao nhiêu tu sĩ Nhân tộc mộ danh nàng mà tới.

- Cô Trúc đại ca nói đúng, đầu của hai huynh đệ chúng ta không thể so sánh được với người khác. Nhưng mà chúng ta cũng chưa từng nhìn thấy tu vi tăng vọt vượt bậc như vậy. Trách không được tu vi của mỗi một tu sĩ trong Chiến Thần cung lại cao như vậy. Hôm nay chúng ta cũng coi như thoát khỏi hình tượng kẻ yếu. Dù thế nào cũng coi như là tu sĩ tầng giữa a. Hừ hừ, trước kia chúng ta theo Cảnh Dương tử đại nhân ra ngoài săn bắn, tuy rằng những người trong tiểu đội không nói gì, nhưng mà ta cũng phát hiện ra được bọn hắn xem thường chúng ta. Hiện tại ta xem bọn chúng còn dám nữa không.

Hổ Môn là đệ đệ, tính tình cực kỳ nóng nảy, thuộc về loại người không có suy nghĩ, khi chiến đấu cũng cuồng bạo vô cùng.

Hổ Quan lại vươn tay đập đầu hắn một cái, quát lớn:

- Nếu không phải có Tiêu Thần đại ca giúp đỡ chúng ta, cho mười vạn tinh tệ, đệ cho rằng thực lực chúng ta có thể tăng lên nhanh như vậy sao? Có chút lực lượng đã lâng lâng, người cường đại hơn chúng ta có rất nhiều nha.

Tuy rằng tính khí của Hổ Môn táo bạo, nhưng mà đối với huynh trưởng, thân nhân duy nhất của mình lại kính trọng vô cùng. Hắn không để ý tới lời răn dạy của huynh trưởng mà chỉ sờ đầu, cười hắc hắc nói:

- Tiêu Thần đại ca đối với chúng ta thế nào đệ nhớ kỹ, lại nói đệ cũng chỉ phàn nàn một chút mà thôi. Cũng không nói sẽ làm gì bọn hắn a.

Cô Trúc lắc đầu, hơn ba trăm năm ở chung, bốn người đã sớm quen thuộc lẫn nhau, đối với phương thức trao đổi giữa huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan hắn đã sớm quen rồi.

- Hiện tại tinh tệ trên người ta đã tiêu hao không còn, cũng là lúc nên đi ra ngoài hoang ngoại ma luyện một phen. Tinh tệ mà Tiêu Thần đạo hữu đoạt được chính là dựa vào bản thân chém giết mà tới. Cho chúng ta mười vạn khỏa đã là ân tình lớn, chúng ta sao có thể mở miệng ra đòi hỏi nữa chứ? Lần này chúng ta tiến vào hoang ngoại là phải dựa vào lực lượng của chính mình mà săn bắn thú tinh.

Vân Cấp gật đầu:

- Cô Trúc đạo hữu nói rất có lý.

- Đi thôi, Cảnh Dương tử chưa ra hoang ngoại, chúng ta tới nhập đội với đại nhân, tạo thành một đội săn bắn. Như vậy cũng bớt đi vài phần nguy hiểm.

Bốn người khống chế độn quang bay thẳng tới chỗ ở của Nhân tộc.

...

Trên mặt Húc Ly mơ hồ có vẻ mừng rỡ, hắn nhập điện rồi kính cẩn thi lễ:

- Áo Cổ Đa đại nhân.

Trên vương vị, hai mắt Áo Cổ Đa mở ra, trong mắt hiện lên thần mang.

- Húc Ly, lúc này ngươi tới đây chẳng lẽ Tiêu Thần kia có dị động hay sao?

- Hồi bẩm đại nhân, Tiêu Thần vẫn đang tu luyện trong Thạch tháp, chưa từng rời khỏi đó nửa bước.

- Hừ, vậy ngươi tới đây làm gì? Lão phu đã nói rồi, ngươi toàn lực chú ý tới Tiêu Thần là được, những chuyện khác không cần nhúng tay vào.

Húc Ly cúi đầu ra vẻ kính sợ.

- Đại nhân bớt giận, cứ nghe thuộc hạ trình bày cho rõ ràng đã. Tuy rằng Tiêu Thần vẫn tu luyện trong Thạch tháp, chưa từng xuất hiện. Nhưng mà bốn vị bằng hữu bên cạnh hắn đã đi ra. Theo tin tức tin cậy, bọn hắn sẽ đi theo một đội ngũ của Nhân tộc tiến vào hoang ngoại.

Ánh mắt Áo Cổ Đa chớp lên, như nghĩ tới cái gì đó.

- Ý ngươi là bắt lấy bốn bọn chúng làm tin? Như vậy Tiêu Thần kia sẽ đặt mình vào trong hiểm cảnh? Việc này sợ rằng có chút không ổn.

- Đại nhân cứ yên tâm.

Húc Ly ngẩng đầu, trên mặt hiện lên vẻ tự tin.

- Theo tin tức mà thuộc hạ cẩn thận điều tra trong những năm qua, Tiêu Thần này rất nặng tình nghĩa. Năm đó lúc nhập Chiến Thần cung, rõ ràng hắn đã dấu diếm thân phận, nhưng mà vì hai người Cô Trúc, Vân Cấp mà chủ động hiện thân, dẫn tới rất nhiều tranh đấu. Đây là chứng minh vô cùng tốt. Việc này thuộc hạ toàn lực đốc thúc, tất sẽ khiến cho Tiêu Thần kia ngoan ngoãn rời khỏi Chiến Thần cung, đến lúc đó đại nhân có thể tự tay chém giết hắn.

- Tốt. Nếu như vậy ngươi đi sắp xếp đi, chớ để lộ phong thanh gì. Cường giả tộc đàn tùy ngươi điều động.

Áo Cổ Đa trầm giọng mở miệng.

- Nhớ kỹ, lần này không cho phép thất bại, nếu không hậu quả thế nào chắc hẳn ngươi hiểu rõ.

Thân thể Húc Ly run lên, hắn đứng dậy, thi lễ thật sâu. Sau đó mới lùi về phía sau mấy bước rồi quay người, vội vàng rời đi.

...

- Cảnh Dương tử đại nhân, tin tức tiến vào hoang ngoại lần này kính xinh đại nhân giữ bí mật. Không nên để lộ tiếng gió, để tránh trêu chọc phiền toái không đáng có.

Cô Trúc thấp giọng mở miệng, vẻ mặt hơi có chút ngưng trọng.

Tuy rằng không chắc việc này có xảy ra hay không, nhưng mà cẩn thận một chút chung quy vẫn tốt hơn. Một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn có hối hận cũng đã muộn.

- Hắc hắc, Cô Trúc, ngươi yên tâm đi. Việc này lão phu sớm có sắp xếp.

Cảnh Dương tử cười nhạt một tiếng, linh quang trên tay chớp lên. Hơn mười bộ y phục màu đen hiện lên trên tay hắn, kiểu dáng thống nhất, đủ để bao phủ chúng tu sĩ vào bên trong.

- Đợi lúc nữa chúng ta theo mấy đội ngũ Nhân tộc khác rời đi. Bọn hắn cũng mặc y phục màu đen giống chúng ta. Cho dù có người âm thầm theo dõi thì cũng không thể nhận ra hành tung của bốn người các ngươi được. Cứ yên tâm đi.

Vẻ mặt Cô Trúc hơi kinh hỉ, nói:

- Đại nhân mưu tính sâu xa, là ta lo xa rồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...