Trường Hà Lạc Nhật thì đứng trong đám người, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng mà trong lòng thì phiền muộn không thôi.
Lúc mới vào Chiến thần cung, Tiêu Thần bằng vào át chủ bài có thể bộc phát ra một kích Cổ Cực, tuy rằng trong lòng hắn kiêng kỵ nhưng mà cũng không có chút sợ hãi nào. Chung quy cũng là mượn vào ngoại vật mà đạt được lực lượng, chỉ là tiểu đạo mà thôi. Không được bao lâu, dùng tư chất của hắn, một khi tiến vào Chiến Thần cung, có trưởng bối gia tộc dẫn dắt, rất nhanh có thể vượt qua được Tiêu Thần rồi giẫm nát Tiêu Thần dưới chân mình.
Nhưng mà những chuyện xảy ra sau đó lại khiến cho hắn khó có thể tiếp nhận.
Khiến cho Thạch tháp có dị động, hàm nghĩa bên trong khiến cho hắn khiếp sợ và ghen ghét. Mà hôm nay Tiêu Thần thể hiện ra lực lượng cường đại càng làm cho trong lòng Trường Hà Lạc Nhật chấn động.
Trong vòng mười năm ngắn ngủi thực lực đối phương lại tăng lên tới cảnh giới như vậy.
Tiêu Thần này nhất định phải chết.
Nếu không, hắn ta còn tồn tại ngày nào thì cường giả trẻ tuổi của ngũ giới đều bị quang mang của hắn ta che mờ đi. Khi đó Trường Hà Lạc Nhật hắn cũng không có ngày nổi danh. Điểm ấy hắn tuyệt đối không cho phép.
Tu vi của người mạnh nhất Phù Lục giới chính là hai gã cường giả Cổ Cực bát khúc. Tu luyện thần thông Nhật Nguyệt tinh thần. Dưới tình huống hợp lực cũng có thể miễn cưỡng ngăn cản tồn tại Chí Cổ. Vài vạn năm trước bọn họ đã sớm tuyên bố bế quan, tiến vào Thạch Tháp khổ tu, tranh thủ sớm ngày bước vào Chí Cổ chi cảnh.
Hôm nay Phù Lục giới được mấy vị cường giả đồng thời cai quản, người mạnh nhất có tu vi Cổ Cực thất khúc, những người khác thì là Cổ Cực lục khúc, Cổ Cực ngũ khúc. Phồn Tinh Tử kia tuy rằng tu vi chỉ là Cổ Cực tam khúc, nhưng mà bởi vì thần thông huyền ảo cho nên có thể mượn nhờ quỹ tích tinh thần mà suy diễn ra đại đạo. Địa vị của bản thân trong đám tu sĩ Phù Lục giới khá cao, cũng có thể ngồi song song với mấy người tu vi cao hơn hắn.
Hôm nay những người này đều nhíu mày, có chút bất an, ánh mắt chớp động, không biết trong lòng đang tính toán chuyện gì.
Động Thiên giới được ba gã tu sĩ Cổ cực bát khúc cầm đầu, tu sĩ giới này chủ tu thân thể, thân thể hữu lực vô cùng, vẻ mặt kiên nghị trầm ổn, ánh mắt sáng ngời mà có thần.
Giờ phút này bọn hắn chiếm cứ một phương hư không, lặng im không nói, dường như đối với chuyện ngày hôm nay lạnh nhạt không thèm để ý.
Ngũ giới đối đầu, bên Linh giới, nếu như bàn về số lượng cường giả có lẽ không ít hơn Tứ giới còn lại. Nhưng mà tộc đàn lại mọc lên san sát như rừng, lại đề phòng lẫn nhau cho nên không xuất hiện tu sĩ có thể chấp chưởng tất cả quyền hành, thống lĩnh chúng tu sĩ Linh giới. Vì vậy Linh giới ở phương diện cường giả đỉnh phong kém hơn Tứ giới còn lại.
Yêu Tôn, Ma Đế đều có tu vi Cổ Cực thất khúc đỉnh phong, cho dù toàn lực bộc phát cũng chỉ miễn cưỡng ngăn cản tồn tại Cổ Cực bát khúc. Linh giới yếu nhất cũng là sự thực.
Hiện tại cường giả các tộc tề tụ tới, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng mà suy nghĩ chính thức trong đầu sợ rằng cũng chỉ có chính bản thân bọn hắn biết được mà thôi.
- Còn có thời gian một nén nhang, nếu như Tiêu Thần không tới thì hôm nay khiêu chiến coi như Đô Sát của tộc ta trực tiếp chiến thắng.
Áo Cổ Đa đột nheine mở miệng, thanh âm trầm thấp, ống tay áo vung lên, lập tức có một nén nhang xuất hiện trên hư không rồi tự động thiêu đốt.
- Hương này hết thì kết cục sẽ được định đoạt.
Vẻ mặt lão quái này bình thản, nhưng mà ở chỗ sâu trong đôi mắt lại hiện lên vẻ nóng bỏng.
Kinh hỉ luôn tới một cách bất ngờ như vậy. Chỉ cần Tiêu Thần không tới, như vậy sẽ bị khế ước nghiêm trị, trục xuất ra khỏi Chiến Thần cung. Khi đó tính toán của hắn sẽ có kết quả ngay lập tức.
Một khi Tiêu Thần rời khỏi phạm vi Chiến Thần cung, như vậy hắn sẽ ra tay ngay lập tức, không tiếc bất kỳ giá nào đoạt Tiêu Thần này vào trong tay.
Sau lưng hắn, trong mắt những tu sĩ Huyết Ngục tộc như Phất Lạc Tư, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái, Húc Ly và chúng cường giả đều hiện lên sát khí. Đương nhiên bọn hắn đã chuẩn bị trợ giúp đại nhân ra tay.
Đông Phong nhíu mày, ánh mắt đảo qua chỗ Huyết Ngục giới, trong đáy mắt có lệ mang lóe lên.
Hiện tại thế cục biến hóa đã vượt quá dự đoán của hắn. Nhưng bất kể thế nào Tiêu Thần này cũng tuyệt không thể rơi vào trong tay Áo Cổ Đa kia. Nếu không dùng thủ đoạn quỷ dị của Huyết Ngục tộc, không khó có khả năng thông qua thôn phệ mà đạt được thứ gì đó, tiến tới khám phá bình cảnh Chí Cổ, đặt chân lên tới Phá Diệt.
Phù Lục giới, Động Thiên giới, cường giả Linh giới đều động. Trong mắt tuy rằng vẫn tĩnh lặng như trước, nhưng mà sóng ngầm cũng đã bắt đầu khởi động.
- Tiêu Thần tu luyện trong Thạch tháp, hiện tại vì sao còn chưa hiện thân chứ? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn... Thời gian sắp tới rồi a.
Vẻ mặt Thái A đạo nhân có chút lo lắng.
Minh Hà tiên tử thì nhíu mày.
- Một khi ở bên trong Thạch tháp, cho dù chúng ta tiến vào cũng không có cách nào làm hắn tỉnh lại. Nếu như thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sợ rằng sẽ phiền phức lớn.
Hai người đối mặt, đều nhìn ra sự đắng chát trong lòng đối phương.
Một khi Tiêu Thần vi phạm khế ước, tất sẽ bị trục xuất khỏi Chiến Thần cung, đến lúc đó cường giả Ngũ giới ra tay, mặc kệ hắn rơi vào trong tay ai, đều khó thoát khỏi cái chết.
Sắc mặt bốn người Cô Trúc, Vân Cấp và huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan âm trầm như nước, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Dưới sự lo lắng, hoặc là chờ mong, hoặc là vẻ nóng bỏng, hoặc là lặng im, lãnh khốc, thời gian chậm rãi trôi qua. Cây nhang đang cháy kia đã gần tới đuôi, gần như bị dập tắt.
Sắp hết.
Thái A đạo nhân nhắm mắt, trong lòng đắng chát, vẻ mặt tràn ngập tuyệt vọng.
Nhân tộc mấy chục vạn năm qua mới xuất hiện hi vọng quật khởi, chỉ là hi vọng này sắp vẫn lạc.
Nhưng lúc này đột nhiên có một đạo thanh âm lạnh nhạt truyền tới.
- Thật có lỗi, ta tới chậm.
Thân ảnh mặc áo bào xanh chân đạp hư không mà tới, con mắt màu đen, mái tóc đen, vẻ mặt bình tĩnh.
Thời khắc cuối cùng, rốt cuộc Tiêu Thần cũng tới.
Mà giờ phút này hương cũng đã hết.
Tất cả đều vừa vặn.
Sắc mặt Áo Cổ Đa lập tức trở nên khó coi, kém một chút, chỉ kém một chút.
Đáng chết.
- Đô Sát, tất cả đành nhìn vào ngươi, đừng để cho lão phu thất vọng.
Bình luận