Đạo (Dịch) – Chương 1848

Khiêu chiến vẫn đang tiếp tục, nhưng mà toàn bộ tu sĩ trong Chiến Thần cung đang sống trong khiếp sợ, ngốc trệ, gần như là chết lặng.

Thập huyết tử của Huyết Ngục tộc dùng sự cường đại, máu tanh, tàn nhẫn vô tình mà nổi danh ở trước mặt Tiêu Thần lại giống như là phế vật làm từ bùn đất, không có cách nào tạo thành một chút tác dụng ngăn cản nào với Tiêu Thần. Từ lúc bắt đầu chiến đấu cho tới lúc chấm dứt chưa bao giờ vượt quá ba tức.

Miểu sát.

Miểu sát.

Từng huyết tử của Huyết Ngục tộc bị trọng thương, thậm chí là tu vi rơi xuống giống như là một cái chùy lớn hung hăng đánh vào trên đầu tất cả cường giả dị vực, khiến cho bọn hắn đầu váng mắt hoa, mắt nổi đom đóm.

Tiêu Thần mang theo hung danh quật khởi, một lần hành động trở thành ngôi sao mới sặc sỡ, lóa mắt nhất trong Chiến Thần cung.

Nhưng mà trước mắt hắn lại không biết chút nào về biến hóa ở bên ngoài. Cho dù có biết được thì hắn cũng không để ý một chút nào. Giờ phút này toàn bộ tâm thần hắn đều đặt vào trong Thạch tháp, đắm chìm vào trong huyền diệu của Tứ tượng cảnh.

Toàn tâm đầu nhập vào trong đó đều có dùng lực lượng cường đại áp bách khiến cho Tiêu Thần ở trong trạng thái đỉnh phong trước nay chưa từng có, lần lượt cảm ngộ Thạch tháp. Hắn cảm ứng được cảm ngộ của mình đang tiến bộ, khoảng cách tới lúc đột phá bình cảnh càng ngày càng gần.

Mà cùng lúc đó, thời gian lưu lại cho hắn cũng không còn nhiều.

Trận chiến thứ sáu.

Trận chiến thứ bảy.

Trận chiến thứ tám.

Trận chiến thứ chín.

Huyết tử Ngả Văn, Á Sắt, Phí La, Khố Lạc Y trước sau đều tan tác.

Cho dù là Nhị huyết tử Khố Lạc Y dưới Hoàng Tuyền Đại Ma bàn cũng chỉ có thể ngăn cản được một lát, rốt cuộc cũng khó tránh khói kết cục bại trận.

Trận chiến thứ mười chính là trận chiến với đệ nhất Huyết tử Đô Sát.

Chín trận đều thắng, Tiêu Thần đã gần như phá hủy phòng tuyến tâm lý của tất cả những người khiêu chiến. Ánh mắt bọn hắn hiện tại đều nhìn vào Đệ nhất Huyết tử Đô Sát. Với tư cách là tu sĩ trẻ tuổi mạnh nhất Huyết Ngục tộc, Đô Sát có danh tiếng vượt xa những huyết tử khác, đồng thời còn có lực chấn nhiếp mạnh hơn nữa.

Từ lúc bắt đầu tiến vào Chiến Thần cung hắn đã một đường trở nên cường đại, tạo ra truyền kỳ. Từng bước một, đạp trên núi thây biển máu đi về phía trước, đánh tan cường giả Cổ Khúc của Tam Thạch giới, huống chi lúc ấy uy danh của hắn còn chưa đạt tới đỉnh phong như hiện tại.

Chiến lực có thể so với Cổ Cực nhị khúc, thậm chí còn cao hơn khiến cho hắn trở thành đệ nhất nhân trẻ tuổi trong đám tu sĩ Ngũ giới, danh xứng với thực.

Tam Thạch giới, Phù Lục giới, Động Thiên giới, Linh giới. Tứ giới này tuy rằng có hậu bối thiên tư kinh người xuất hiện, nhưng mà so sánh với Đô Sát vẫn có chênh lệch không thể bù đắp.

Nói cách khác. Nếu như trận chiến này Tiêu Thần có thể chiến thắng sẽ đánh tan phòng tuyến tâm lý cuối cùng của những tu sĩ tham dự khiêu chiến. Dùng trận chiến cuối cùng này định càn khôn.

Trận chiến này nhất định sẽ được mọi người chú mục.

Trong thạch thất, Tiêu Thần khoanh chân ngồi đó, ngón tay vô ý thức phác thảo trước người, từng cái, từng cái. Tất cả đều có vẻ tối nghĩa, thâm ảo.

Trên thạch bích sáu mặt, từng đạo hoa văn phát ra từng chút linh quang một.

Thời hạn một tháng đã tới, hôm nay chính là thời điểm chiến đấu với Đô Sát kia. Chỉ là Tiêu Thần cũng đã đi tới bước cuối cùng của đột phá.

Dưới cưỡng chế, tâm thần của Tiêu Thần triệt để dung hợp, tốc độ tiến bộ của hắn cực nhanh. Chín lần cảm ngộ, tuy rằng chưa thể đột phá nhưng mà hắn vẫn có được thu hoạch cực lớn. Về phần hôm nay hắn càng chạm tới cánh cửa của Ngũ hành cảnh. Hắn đã bước vào nửa bước, chỉ kém một bước cuối cùng là có thể khám phá ra Tứ tượng cảnh, tu vi tăng nhanh.

Trong nguyên thần, hình ảnh kia vận chuyển càng ngày càng chậm, càng ngày càng rõ ràng. Trong mỗi một sát na trở nên mơ hồ, từng đường cong chậm rãi hiển hiện, khắc vào trong nguyên thần, rốt cuộc cũng không có cách nào xóa đi.

Trong thạch thất, hoa văn trên sáu vách tường tản mát ra quang mang mạnh mẽ.

Tiêu Thần mở mắt ra, trong mắt có thần quang lập lòe, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt.

Tứ tượng cảnh, phá.

...

- Đã tới giờ rồi, vì sao Tiêu Thần kia còn chưa tới? Chẳng lẽ hắn tự biết không địch lại cho nên không dám tới hay sao?

- Đô Sát là Huyết tử đầu tiên, thành danh cực sớm, nghe nói nếu không phải vì tu luyện một loại bí thuật nào đó thì tu vi hắn đã sớm đột phá tới Cổ Khúc cảnh. Nhưng mà dù vậy chiến lực của hắn cũng có thể so với cường giả Cổ Khúc. Nhân tộc Tiêu Thần này chưa hẳn đã là địch thủ của hắn.

- Bất quá nếu như qua nửa canh giờ nữa mà Tiêu Thần không tới, coi như là làm trái với khế ước đã ký kết. Đến lúc đó không những bị thua mà còn sẽ bị Chiến Thần cung nghiêm trị. Bị trục xuất ra ngoài hoang ngoại. Trong vòng trăm năm không được trở về.

- Hắc hắc, dùng thế cục trước mắt, đừng nói là trăm năm, chỉ sợ Tiêu Thần này vừa mới rời Chiến Thần cung nửa bước sẽ bị cường giả khắp nơi đuổi giết a.

- Đúng vậy. Chúng ta cứ đợi xem một chút đi. Nếu như hắn vẫn chưa tới là tự tìm đường chết a.

Trên quảng trường truyền tống, tu sĩ Ngũ giới hội tụ, giờ phút này bọn hắn liên tục mở miệng, khóe miệng cười lạnh không thôi.

Trên thực tế những tu sĩ đã ký kết khế ước khiêu chiến kia càng âm thầm thở dài trong lòng. Bọn hắn ước gì Tiêu Thần bỏ qua khiêu chiến. Đến lúc đó đối phương giống như bồ tát sang sông, khó có thể bảo toàn bảo thân mình, chỉ sợ cũng không có cơ hội làm khó bọn hắn.

Trong một góc ở hư không, sắc mặt Áo Cổ Đa âm lãnh. Dưới thân hắn có một vương tọa màu đỏ thẫm, đó chính là do huyết lực tinh thuần ngưng tụ mà thành. Ngón tay hắn thi thoảng lại gõ vào thành vương tọa, khiến cho không có ai đoán ra được rốt cuộc trong lòng hắn đang suy nghĩ cái gì.

Đô Sát đứng đó, vẻ mặt bình tĩnh, cũng không bởi vì Tiêu Thần tới chậm mà có chút vui mừng nào. Khí độ trầm ổn, không gợn sóng, không sợ hãi.

Cường giả Huyết Ngục tộc phía sau hắn san sát như rừng, Phất Lạc Tư Cổ Cực bát khúc, Kiệt Nhĩ Sâm Cổ Cực Bát khúc. Mông Thái Cổ Cực bát khúc. Húc Ly Cổ cực thất khúc... Từ điểm này cũng có thể thấy được danh xưng đệ nhất thế lực trong Chiến Thần cung của Huyết Ngục tộc cũng không phải là nói chơi.

Trường Hà Minh Huy, Y Lâu Tư Nguyệt.... tất cả đều có tu vi Cổ Cực thất khúc đỉnh phong. Tùy thời có khả năng phá vỡ bình cảnh đạt tới Cổ Cực bát khúc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...