Đạo (Dịch) – Chương 1847

- Bảy trăm năm trước hắn có thể đánh tan tu sĩ Cổ Cực nhất khúc, thực lực chân chính của hắn hiện tại ít nhất cũng ngoài Cổ Cực nhị khúc a.

Sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, trong mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ.

Cổ Cực nhị khúc hoặc là lực lượng rất cao, Đô Sát của Huyết Ngục tộc này quả thực là cường đại.

Dùng lực lượng hiện tại của hắn, nếu như ngênh chiến người này, nhất định sẽ phải thua không thể nghi ngờ.

Sắc mặt Tiêu Thần âm tình bất định một hồi, một lát sau hắn mới chắp tay thi lễ, nói:

- Đa tạ Minh Hà đại nhân giảng giải, vãn bối sẽ tới Thạch tháp, ngày khiêu chiến sẽ hiện thân.

- Tiêu Thần, nghe ta nói một lời. Nếu có thể thì khiêu chiến Đô Sát kia có thể hoãn tới cuối cùng, không nên đối chiến với hắn lúc này.

Tiêu Thần gật đầu, nhanh chóng quay người bước đi. Vẻ mặt ngưng trọng, trong lòng có hàn khí lan tràn.

Hơn mười bảy vạn người khiêu chiến. Nếu như chiến từng người một như vậy nhất định phải tốn thời gian hơn ngàn năm mới chấm dứt. Tiêu Thần không muốn lãng phí thời gian vào việc này. Cho nên từ lúc bắt đầu hắn đã trực tiếp khiêu chiến Huyết tử của Huyết Ngục tộc. Một mặt đương nhiên là vì thù hận giữa song phương. Nhưng mà nguyên nhân quan trọng hơn chính là chấn nhiếp tất cả tu sĩ khiêu chiến.

Nếu như hắn có thể dễ dàng đánh tan Thập đại Huyết tử của Huyết Ngục tộc, như vậy những người khiêu chiến còn lại cũng không cần thiết phải ra tay nữa. Không cần hắn động thủ, những người này sẽ trực tiếp sụp đổ, tự động cầu xin tha thứ, nhận thua để tránh bị hắn đánh cho nguyên thần bị thương, thậm chí là tu vi rớt xuống.

Cho nên chiến thập đại Huyết tử của htn chính là chuyện mà Tiêu Thần đã sớm có dự mưu từ trước, tuyệt đối không thể bỏ qua.

Ánh mắt Tiêu Thần chớp động liên tục, hiển nhiên trong đầu đang nhanh chóng suy nghĩ.

Chiến lực có thể so sánh với Cổ cực nhị khúc, thậm chí là Cổ Cực tam khúc. Tuy rằng cường đại, nhưng mà chưa hẳn hắn đã không có tư cách chiến một trận. Hiện tại hắn ở trong Tứ Tượng cảnh, chỉ cần hắn tìm hiểu thành công, đặt chân lên Ngũ Hành cảnh, tu vi chắc chắn sẽ tăng vọt.

Mười ba tầng Thạch tháp, càng lên cao càng thâm ảo, độ khó tìm hiểu tăng vọt, nhưng mà cũng chính bởi vì như vậy cho nên thu hoạch khi đột phá cũng sẽ tăng vọt theo.

Nếu như có thể đột phá Tứ tượng đặt chân vào Ngũ hành, Tiêu Thần tự tin tu vi của mình nhất định có thể vượt qua Thái Cổ hậu kỳ, đặt chân lên Tổ Cổ chi cảnh.

Đến lúc đó dung hợp Quy Tắc chi nguyên, mượn nhờ uy lực của Hoàng Tuyền Đại Ma bàn, chưa hẳn hắn đã không có lực đánh một trận với Đô Sát của Huyết Ngục tộc.

Thạch tháp.

Linh quang trên Truyền tống trận chớp lên, Tiêu Thần cất bước đi ra. Dưới ánh mắt kính sợ của vô số tu sĩ chung quanh, Tiêu Thần tiến vào trong Thạch tháp.

Tầng thứ tư, Tứ Tượng cảnh.

Tiêu Thần bước vào trong thạch thất, khoanh chân ngồi xuống, toàn lực cảm ngộ, đột phá.

Đô Sát mạnh mẽ đối với Tiêu Thần mà nói, đã tạo thành uy hiếp. Đồng thời đây cũng là động lực. Hắn quyết định, trước khi chiến với đối phương một trận nhất địn phải đột phá Tứ Tượng cảnh.

Nhất định.

...

Trận chiến với Thập huyết tử Cách Nạp kết thúc, ngày thứ tám Tiêu Thần xuất quan, thương thế khôi phục. Hôm nay lại tiến vào trong Thạch tháp tu luyện.

Ngày này Áo Cổ Đa trong Huyết Thần điện giận dữ lôi đình, huyết khí trùng thiên, quanh quẩn vạn dặm.

Ngày này, phàm là tu sĩ ký kết khế ước khiêu chiến với Tiêu Thần đều thở dài, hối hận không thôi.

Ngày này, sự cường đại, khủng bố của Tiêu Thần xâm nhập vào trong lòng mọi người.

...

Hai mươi hai ngày thoáng cái trôi qua.

Linh quang bên ngoài Tứ Tượng cảnh chớp lên, Tiêu Thần nhíu mày đi ra. Tuy rằng chưa tới thời gian một tháng, nhưng mà hắn đã thiết lập nhắc nhở thời gian cho nên cũng không có bỏ qua thời gian khiêu chiến. Chân hắn vội vàng bước đi, nhanh chóng đi tới quảng trường truyền tống.

Trận chiến thứ hai, Cửu huyết tử Ban Nại Đặc.

Tiêu Thần tới, không có bất kỳ chậm trễ nào, hắn quát khẽ:

- Đã tới rồi thì chiến đi thôi.

Nói xong nguyên thần phá thể mà ra, tiến vào trong Thần chiến trường.

Sắc mặt Ban Nại Đặc ngưng trọng, đã không còn thái độ hung hăng càn quấy như ngày đó nữa. Cách Nạp bị trọng thưa, thua trận khiến cho trong lòng hắn sợ hãi. Cần phải biết, tuy rằng tu vi của thập đại huyết tử chênh lệch với nhau, nhưng mà hắn so với Cách Nạp, tối đa cũng chỉ mạnh hơn một bậc.

Tiêu Thần có thể làm cho Cách Nạp bị trọng thương như vậy đã nói rõ Ban Nại Đặc hắn cũng khó thoát khỏi kết cục bi thảm.

Người này thở sâu, nguyên thần phá thể, cũng tiến vào trong Thần chiến trường.

- Thiêu đốt huyết hải, triệu hồi hồi mắt của A Gia Lôi Tư đại nhân, thiêu đốt nguyên thần.

Ban Nại Đặc ghi nhớ dặn dò của Húc Ly đại nhân, vừa mới tiến vào trong chiến trường lập tức bộc phát ra chiến lực cường đại nhát, cố gắng khiến cho Tiêu Thần kia không có cơ hội phản ứng rồi đánh giết tiểu tử này.

Nhưng mà cho dù lần này động tác của hắn nhanh tới đâu thì Tiêu Thần lại nhanh hơn hắn.

Quy Tắc chi nguyên lập tức ngưng tụ, từ tay đánh vào lồng ngực, triệu hoán Hoàng Tuyền Đại Ma bàn mạnh mẽ đánh ra.

Oanh.

Hoàng Tuyền Đại Ma bàn mạnh mẽ đánh tan Ma thần lực do Ban Nại Đặc triệu hoán ra, gần tốc độ nhanh hơn và phương thức giống như trước đó đánh chết Cửu huyết tử. Mạnh mẽ cướp đoạt, thôn phệ một bộ phận lực lượng trong người hắn.

Chiến đấu chấm dứt.

Nguyên thần của Tiêu Thần trở về vị trí cũ, hắn không có nhìn sắc mặt ngây ra như phỗng của chúng tu sĩ chúng quanh mà nhanh chóng bước ra ngoài. Phía xa xa có thanh âm truyền tới:

- Cuộc chiến thứ ba vào tháng tiếp theo. Bát huyết tử Tang Cổ.

Trở về chỗ ở, lại tiến vào trong Tả Mi đạo tràng khôi phục lực lượng. Rồi sau đó lại tiến vào thạch tháp, toàn lực cảm ngộ Tứ tượng cảnh.

Thập huyết tử của Huyết Ngục tộc tuy rằng cường đại, nhanh mà dùng uy năng trước mắt của Tiêu Thần, lại phối hợp với uy năng của Hoàng Tuyền Đại Ma bàn, ngoài Đô Sát không biết rõ ra, những người còn lại đều không được Tiêu Thần đặt vào trong mắt.

Hiện tại tất cả tinh lực của hắn đặt lên việc cảm ngộ Thạch tháp, thậm chí hắn còn quên đi mình đang ở trong thế cục gian nan.

Một tháng sau.

Trận chiến thứ ba, Tang Cổ bát huyết tử thua, trọng thương, tu vi rớt xuống.

Hai tháng sau, trận chiến thứ tư, thất huyết tử Ba Trạch Nhị thua, tu vi bị đánh rớt xuống, trọng thươn.

Ba tháng sau.

Trận chiến thứ năm, Lục huyế Tiêu Thầnử An Đức Liệt thua, cũng bị trọng thương, tu vi rớt xuống.

...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...