Đạo (Dịch) – Chương 1846

- Húc Ly, hiện tại chúng ta phải làm thế nào đây?

Áo Cổ Đa tức giận cho nên không tiện suy nghĩ nhiều, hắn nghiêm túc mở miệng hỏi.

Húc Ly có tu vi Cổ Cực thất khúc, nhưng mà dưới ánh mắt này của hắn cũng không nhịn được nhảy dựng lên, sắc mặt thoáng cái trắng bệch. Hắn kính cẩn thi lễ rồi nói.

- Đại nhân, việc này quả thực là do thuộc ha tính toán sai. Nhưng mà thông qua trận chiến ngày hôm nay cũng không phải chúng ta không có chút thu hoạch nào. Ít nhất chúng ta cũng xác định được tiến độ phát triển của Tiêu Thần này. Nhất định phải giết chết hắn trước khi hắn trở thành cường giả chính thức. Nếu không Huyết Ngục tộc ta sẽ có thêm một cường địch vô cùng đáng sợ trong Chiến Thần cung. Mà lần khiêu chiến này chúng ta ngăn cản cơ hội trưởng thành của hắn. Chỉ cần làm cho Tiêu Thần này bị thua, hắn sẽ không có cách nào giữ vững tốc độ quật khởi, mắc nợ nhiều tinh tệ sẽ khiến cho hắn phải đi ra ngoài. Một khi hắn mất đi Chiến Thần cung che chở, đến lúc đó đại nhân có thể giết chết hắn một cách đơn giản. Cho nên, thắng bại khi khiến chiến mới là quan trọng nhất.

- Hiện tại Cách Nạp bị thương, nhưng mà Tiêu Thần vận dụng bí thuật kích phát tu vi, tất nhiên cũng sẽ trả giá thật nhiều. Trong vòng một tháng chưa hẳn đã có thể khôi phục lại được. Chỉ cần tháng sau Ban Nại Đặc có thể đấnh bại hắn, như vậy tất cả đều có thể giải quyết một cách dễ dàng.

Áo Cổ Đa trầm mặc không nói, một lát sau hắn mới trầm giọng mở miệng:

- Hi vọng tất cả đều theo như ngươi nói, trận chiến tiếp theo lão phu muốn nghe tin thắng lợi.

- Tất cả sẽ như đại nhân mong muốn.

Trong Thăng Linh cấp nguyên trận, linh lực sền sệt gần như hóa thành thực chất, không ngừng cuồn cuộn giống như là sóng cả, thanh âm ầm ầm vang vọng. Một đạo thân ảnh cao ngất như ẩn như hiện bên trong.

Bỗng nhiên đạo thân ảnh kia vươn người đứng dậy, cất bước đi ra.

Cùng lúc đó trận pháp chậm rãi dừng vận chuyển.

Người mặc áo bào xanh, hai mắt đen kịt, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt. Phí thời gian gần tám tháng, hao tổn do vận dụng Quy Tắc chi nguyên rốt cuộc cũng khôi phục toàn bộ.

Tiêu Thần dừng tu luyện, hắn không có bất kỳ trì hoãn nào, trực tiếp bước ra bên ngoài, trở về ngoại giới. Hắn phất tay lấy đi đạo tràng, phá vỡ cấm chế, lại vội vàng đi ra ngoài.

Ngoài điện, hai người Thái A, Minh Hà đồng thời cảm ứng được khí tức biến hóa trong điện, hai người đồng thời mở mắt, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu.

Hiện tại mới qua tám ngày ngắn ngủi, vì sao Tiêu Thần lại bỏ dở tu luyện mà xuất quan. Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?

Trong lòng hai người rùng minh, sắc mặt không tự chủ được trở nên âm trầm.

Đúng lúc này cửa điện mở ra, Tiêu Thần bước ra một bước, ánh mắt nhìn vào trên thân hai người, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

- Vãn bối tham kiến nhị vị đại nhân, không biết nhị vị đại nhân ở ngoài điện của vãn bối làm gì? Chẳng lẽ có gì phân phó hay sao?

Ánh mắt Thái A đạo nhân nhìn vào trên người Tiêu Thần, trả lời trong vô thức:

- Hai người lão phu lo lắng có người quấy rầy ngươi tu luyện khôi phục cho nên mới thủ hộ ngươi một đoạn thời gian ở đây....

- Tiêu Thần... Ngươi... Không ngờ ngươi lại khôi phục toàn bộ?

Giờ phút này Minh Hà tiên tử cũng phát hiện ra được điểm này, bờ môi hồng nhuận phơn phớt khẽ mở ra, bộ dáng khó có thể tin nổi.

Nhưng mà khí tức trong cơ thể Tiêu Thần tràn đầy, bành trướng, hiển nhiên đang ở trong trạng thái đỉnh phong. Điểm này nàng không cảm ứng sai được.

Trong lòng Tiêu Thần cảm thấy ấm áp, hắn kính cẩn mở miệng.

- Vốn vãn bối cũng không có thương thế quá nặng, mấy ngày tu dưỡng quả thực đã khôi phục toàn bộ.

Hai người Thái A, Minh Hà nghe vậy trên mặt hiện lên vẻ quái dị. Ánh mắt liếc nhìn Tiêu Thần thật sâu. Hiển nhiên trên người Tiêu Thần có bí mật mà bọn hắn không biết được... Tuy nhiên đối phương đã không muốn mở miệng thì hai người cũng không có truy vấn.

Chỉ là nhìn trạng thái của Tiêu Thần hiện tại, hai người lại càng có thêm vài phần tin tưởng với hắn. Lần khiêu chiến kế tiếp chưa hẳn đã thua.

Có thể nhẹ nhõm đánh bại Thập huyết tử Cách Nạp đã đủ để chứng minh sự cường đại của Tiêu Thần.

- Cách thời điểm khiêu chiến còn có hai mươi hai ngày, lão phu thấy ngươi vội vàng rời đi, ngươi muốn đi đâu vậy?

- Hồi bẩm đại nhân, vốn Tiêu Thần muốn đi tới Thạch tháp tiếp tục cảm ngộ một đọa thời gian, để tránh bỏ lỡ thời gian. Nhưng mà hôm nay gặp được nhị vị đại nhân, vừa vặn vãn bối cũng có chuyện muốn hỏi một chút.

Tiêu Thần chậm rãi mở miệng, sắc mặt ngưng trọng.

- Không biết Đô Sát của Huyết Ngục tộc kia hôm nay có tu vi gì?

Vừa mới gặp mặt ở quảng trường truyền tống, vị cường giả trẻ tuổi thanh danh hiển hách của Huyết Ngục tộc này lại làm cho Tiêu Thần có ấn tượng rất sâu... Đồng thời còn có một phần kiêng kỵ rất lớn.

Người này rất mạnh, tuy rằng chưa ra tay nhưng mà nguyên thần của Tiêu Thần có lực cảm ứng kinh người. Người này khiến cho hắn có cảm giác như đối mặt với một ngọn núi cao, bên dưới là tham uyên, có cảm giác không thể rung chuyển, thâm bất khả trắc.

- Đô Sát của Huyết Ngục tộc sao?

Minh Hà tiên tử hơi nhíu mi, vẻ mặt biến đổi:

- Chẳng lẽ lần khiêu chiến này người này cũng ở bên trong hay sao?

Tiêu Thần gật đầu, nhìn phản ứng của Minh Hà, trong lòng hắn có chút trầm xuống.

Quả nhiên hai người Minh Hà, Thái A nghe hắn xác nhận, vẻ mặt trực tiếp trở nên âm trầm.

- Huyết Đô của Huyết Ngục tộc chính là cường giả trẻ tuổi được tu sĩ Ngũ giới trong Chiến Thần cung công nhận. Tục truyền bởi vì tu luyện loại thần thông nào đó cho nên hắn ta một mực áp chế cảnh giới mà không tấn chức lên tới Cổ Khúc. Nhưng mà chiến lực chính thức lại có thể so với tu sĩ Cổ Khúc.

Minh Hà tiên tử nghiêm túc mở miệng.

- Hơn bảy trăm năm trước kẻ này gặp Thính Phong Tiểu Lâu, tu sĩ Cổ Khúc cảnh của Tam Thạch giới, tuy rằng người này chỉ có tu vi là Cổ Cực nhất khúc, nhưng mà uy năng lại vượt qua tu sĩ Cổ Cực nhất khúc tầm thường. Hai người này gặp nhau ở hoang ngoại, chiến một trận. Quá trình thì mọi người không biết rõ. Nhưng mà kết quả là Thính Phong Tiểu Lâu kia bỏ chạy. Từ đó về sau bế quan mấy trăm năm không xuất hiện, đủ để thấy được trình độ nghiêm trọng của thương thế ra sao. Trải qua trận chiến này, cái tên Đô Sát vang vọng Ngũ giới.

Nói tới chỗ này, nàng thoáng dừng lại, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng nồng đậm.

Chương 1847vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...