Đô Sát khẽ gật đầu, chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình tĩnh.
Tiêu Thần không tới, vẻ mặt hắn bình tĩnh. Tiêu Thần tới, hắn vẫn trầm ổn như núi thái sơn. Tâm tình trầm ổn như vậy đủ để biết được hắn có tự tin cường đại cỡ nào với bản thân mình.
Trận chiến ngày hôm nay hắn tất thắng.
Đám cường giả Tứ giới như Đông Phong khẽ thở dài. Nếu như có thể bọn hắn cũng không muốn chính diện chém giết với Áo Cổ Đa... Mặc dù chỉ kéo dài được một chút thời gian nhưng cũng có thể khiến cho bọn hắn có thêm thời gian chuẩn bị.
Đối với kết quả của trận chiến ngày hôm nay, bọn hắn cũng không quá coi trọng Tiêu Thần.
Đô Sát lợi hại thế nào trong lòng bọn hắn hiểu rõ. Cho dù là cường giả Cổ Cực nhị khúc ra tay cũng chưa hẳn là địch thủ. Tu vi mà Tiêu Thần thể hiện tuy mạnh, nhưng mà cũng chỉ có vài phần uy năng của Cổ Khúc, so với Đô Sát còn chênh lệch rất lớn.
Trận chiến này Tiêu Thần đừng có mơ toàn thân trở ra.
Dùng thủ đoạn, tính tình của Đô Sát, trận chiến ngày chấm dứt, nguyên thần của Tiêu Thần tất sẽ bị đả kích mang tính hủy diệt. Không có hơn trăm năm tu dưỡng thì đừng mơ khỏi hẳn. Đến lúc đó khiêu chiến kế tiếp, Tiêu Thần này sẽ không còn bất kỳ khả năng chiến thắng nào nữa.
Kết quả dường như đã được định trước.
- Nhân tộc Tiêu Thần, hôm nay ngươi tới muộn, ta chờ ngươi đã lâu. Ngươi đã tới muộn, có lẽ cũng nên đáp ứng với một yêu cầu của ta, coi như đền bù tổn thất, ngươi thấy thế nào?
Đô Sát đột nhiên mở miệng, trong mắt hiện lên vẻ lành lạnh.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp động, thản nhiên nói:
- Đô Sát đạo hữu cứ nói nghe một chút, sau đó lại quyết định cũng không muộn.
- Ta và ngươi chiến một trận. Ta là đệ nhất Huyết tử đương nhiên phải báo thù cho chín vị Huyết tử bị trọng thương của tộc ta. Sau khi đánh chết ngươi ở Thần Chiến trường ta muốn mở ra hình chiến ở Thần chiến tường, để cho trận chiến giữa chúng ta hiện lên trong mắt thế nhân, để cho bọn hắn tận mắt nhìn thấy quá trình.
- Không biết điểm này ngươi có đồng ý hay không?
Ta muốn giết chết ngươi, quá trình giết chết sẽ để cho ngươi khác xem, ngươi có đồng ý hay không?
Đô Sát lạnh nhạt mở miệng, ý tứ biểu đạt bên trong lại hung hăng càn quấy, bá đạo vô cùng. Không có đặt Tiêu Thần vào trong mắt.
Lực lượng như vậy chỉ sợ cũng chỉ có Đệ nhất Huyết tử của Huyết Ngục tộc mới có được.
Chín vị Huyết tử của Huyết Ngục tộc liên tục bị đánh bại, uy danh tổn hao quá nặng. Cũng cần một trận thắng lợi rõ ràng như vậy để vãn hồi tất cả uy danh.
Tiêu Thần thoáng trầm mặc rồi lập tức cười nhạt một tiếng:
- Thập đại Huyết tử Huyết Ngục tộc thanh danh hiển hách. Tiêu mỗ đã đánh gãy chín người, cũng có nghe nói Đô Sát đạo hữu là người có uy năng mạnh nhất. Nếu như chư vị đạo hữu có thể nhìn thấy ta đuổi giết ngươi. Như vậy cũng là một chuyện thú vị. Nếu như đạo hữu không dị nghị thì cứ theo như lời ngươi nói đi.
Hai người đối mặt, tranh phong, không có ai lùi về phía sau một chút nào.
- Nhiều lời vô ích.
- Như vậy thì chiến đi.
Hai người đồng thời nhắm mắt, nguyên thần phá thể, phóng lên trên mây mù.
Tiêu Thần và Đô Sát đều lăng không mà đứng, đứng ở phía xa đối mặt với nhau.
- Dùng bí thuật tăng tiến tu vi, triệu hoán ra thần thông quỷ dị bộc phát một kích chí cường. Có thể đánh tan chín Huyết tử của Huyết Ngục tộc ta. Trong lòng tại hạ đã sớm chờ đợi để lĩnh giáo uy năng của đạo hữu một phen. Đạo hữu có thể ra tay.
Đô Sát chậm rãi mở miệng, tuy rằng tự tin nhưng mà cũng không dám có bất kỳ chủ quan nào.
Có kinh nghiệm thất bại của mấy vị Huyết tử trước đó, hắn cũng không dám có suy nghĩ đánh chết Tiêu Thần trước khi Tiêu Thần vận dụng bí thuật.
Theo Đô Sát thấy, thứ mà khiến cho Tiêu Thần có thể tạo thành một chút uy hiếp với hắn cũng chỉ có Hoàng Tuyền Đại Ma bàn kia mà thôi. Chỉ cần chống đỡ được một kích này, đối phương sẽ trở thành thịt cá trên thớt gỗ, mặc hắn chà đạp.
Hắn có thể cảm ứng được đám người Áo Cổ Đa đại nhân phẫn nộ. Đương nhiên hắn cũng biết mình nên làm thế nào. Ở trong Thần chiến trường Tiêu Thần đừng mơ chết một cách thống khoái. Nhất định phải làm cho hắn nhận hết thống khổ, nguyên thân bị trọng thương đủ mới được.
Về phần Hoàng Tuyền Đại Ma bàn, mạnh thì mạnh, nhưng mà bằng vào uy năng của nó còn chưa thể nào tạo thành uy hiếp với hắn được.
Tiêu Thần cười nhạt một tiếng, nói:
- Tuy rằng Hoàng Tuyền Đại Ma bàn không kém, nhưng mà trong tay ta cũng không phải chỉ có một lá bài tẩy này. Hôm nay cho dù không dùng tới nó thì cũng chưa chắc đã sợ đạo hữu. Hôm nay ta sẽ cho đạo hữu thử thần thông khác của ta. Để xem những thần thông này có lọt vào trong mắt đạo hữu hay không.
Trong khi nói chuyện hắn vươn một tay ra, đột nhiên chộp xuống hư không.
Trong tầm mắt, đường cong quy tắc hiện lên, xuyên qua thiên địa, mơ hồ khó hiểu, thần bí khó lường.
Dùng tu vi của Tiêu Thần hiện tại, đối phó với Đô Sát của Huyết Ngục tộc bằng vào tu vi bản thân căn bản không có lực phản kháng. Chỉ có vận dụng Quy Tắc chi nguyên mới có thể khiến cho uy năng bản thân tăng vọt, có sức đánh một trận.
Tu vi tiến giai, cảnh giới nguyên thần cũng tăng lên theo. Trong nguyên thần của Tiêu Thần có khắc mười ba đạo đường cong quy tắc. Hiện tại hắn đã có thể thấy rõ chín đạo, đạo thứ mười hơi có chút mơ hồ.
Chính vì vậy lúc này hắn mới nắm chín đạo đường cong quy tắc vào trong tay.
Linh quang chói mắt bỗng nhiên từ trong tay hắn bộc phát ra. Hóa thành một mảnh Quy Tắc chi nguyên mạnh mẽ trước nay chưa từng có. Quy Tắc chi nguyên do chín đạo đường cong quy tắc tổ hợp mà thành, sặc sỡ, lóa mắt, càng có khí tức hùng hậu, bàng bạc vô cùng tản mát ra.
Lật tay, tay đánh vào lồng ngực, dung hợp.
Đông.
Đông.
Đông.
Quy Tắc chi nguyên tựa như trái tim thứ hai vô cùng cường đại trong cơ thể Tiêu Thần, trong lúc co rút lại có lực lượng vô cùng vô tận bộc phát ra, lập tức xuôi theo kinh mạch lan tràn, dung nhập vào trong mỗi một tấc huyết nhục của thân thể. Lực lượng mênh mông cuồn cuộn giống như là thủy triều bành trướng.
Cảm giác đau đớn từ tỏng huyết nhục truyền ra, đây là do lực lượng tăng vọt quá mức khổng lồ, dần dần vượt qua cực hạn chịu đựng của thân thể. Một cỗ ý niệm muốn phát tiết sinh ra trong đầu, chuyển hóa thành chiến ý ngập trời, phá thể bắn lên trên trời cao.
Bình luận