Đạo (Dịch) – Chương 1839

- Đi. Đem chuyện này truyền lại cho đại nhân. Tiêu Thần này hung hăng càn quấy như vậy, dám ngang nhiên khiêu khích tu sĩ Tam Thạch giới chúng ta. Nhất định phải chịu trừng phạt thích đáng.

- Nên như vậy.

Hai người oán hận nhìn bóng lưng Tiêu Thần rồi khống chế độn quang, quay người rời đi.

Tiêu Thần Nhân tộc xâm nhập vào trong lĩnh địa của Tam Thạch giới.

Tin tức này dùng tốc độ nhanh nhất tản ra trong chúng tu sĩ Tam Thạch giới, rồi sau đó không biết vì sao lại bị tu sĩ Tứ giới còn lại biết được.

vừa mới nghe được tin tức này tu sĩ khắp nơi tức thì ngây ngốc, trong lòng có chút nghi hoặc thầm nghĩ, Tiêu Thần kia không biết đã bị bao nhiêu người nhớ thương, sao lại dám làm càn như vậy chứ? Chẳng lẽ là tin vịt đồn thổi lung tung hay sao?

Mà tu sĩ Tam Thạch giới cũng không tin, trong Chiến Thần cung, ngoài những tên điên Huyết Ngục tộc ra thì lực lượng của Tam Thạch giới là mạnh nhất. Lão tổ chính là một cường giả Chí Cổ Cửu khúc. Có thể địch nổi siêu cấp cường giả, đệ nhất nhân Áo Cổ Đa của Huyết Ngục tộc.

Linh giới bài danh cuối cùng, Nhân tộc bất quá chỉ là một trong những thế lực của Linh giới. Tiêu Thần này sau khi làm cho Thạch tháp có dị động cũng sợ tới mức chui vào trong Thạch tháp, không dám bước ra ngoài Chiến Thần cung nửa bước. Làm sao dám tới lãnh địa Tam Thạch giới bọn hắn làm càn cơ chứ?

Bất quá sau khi chuyện này được vô số tu sĩ Tam Thạch giới chứng minh là đúng, bọn hắn không thể không tin tưởng sự thực này.

Cho nên các tu sĩ Tam Thạch giới triệt để phẫn nọ.

Bọn hắn có cảm giác tôn nghiêm bị chà đạp, khiêu khích.

Ngàn vạn tu sĩ Tam Thạch giới thông qua pháp trận truyền tống đuổi theo thân ảnh của Tiêu Thần kia. Phát ra tiếng rít gào phẫn nộ.

- Tiêu Thần Nhân tộc, ngươi khinh người quá đáng. Ta chỉ điểm khiêu chiến ngươi.

- Tu sĩ Nhân tộc hèn hạ, nếu không phải cấm chế không cho phép ra tay thì giờ phút này ngươi đã sớm không còn xương cốt rồi.

- Thần chiến trường hoặc là ngoại hoang, mặc ngươi lựa chọn địa vực nào, ta nhất định phải tự tay giết chết ngươi.

- Người nhu nhược, có dám tiếp nhận khiêu chiến của ta hay không?

Tu sĩ Tam Thạch giới phẫn nộ rít gào không thôi. Nhưng mặc cho bọn hắn mở miệng thế nào, vẻ mặt Tiêu Thần đều lạnh nhạt. Chí coi bọn hắn là con vịt kêu không ngừng bên suối. Bộ dáng của hắn vẫn phong kinh vân đạm, không có đặt vào trong lòng.

Nếu như là mắng lại hoặc là phẫn nộ, hoặc xấu hổ, cười lạnh thì tu sĩ Tam Thạch giới còn cảm thấy bọn họ tồn tại còn có ý nghĩa. Nhưng mà Tiêu Thần hết lần này tới lần khác lại coi trời bằng vung, lạnh nhạt như thế nói rõ là không có đặt bọn hắn vào trong mắt.

Khinh người quá đáng.

Khinh người quá đáng.

Lửa giận trong lòng các tu sĩ Tam Thạch giới triệt để bị nhen nhóm.

- Tiêu Thần Nhân tộc tùy ý xâm nhập lãnh địa của Tam Thạch giới, tùy ý khiêu khích.

- Tin tức này dã chứng minh là thật, quả thực là như vậy. Mấy vạn tu sĩ Tam Thạch giới đã thề ngày sau khi gặp Tiêu Thần ở hoang ngoại nhất định sẽ không chết không thôi.

- Khiến cho nhiều người tức giận, người làm cho Thạch tháp có dị động chẳng lẽ lại là một tên điên hay sao?

Tin tức nhanh chóng truyền bá ra ngoài, cả Chiến Thần cung chấn động.

- Tam ca, huynh nói xem tiểu gia hỏa này có tính toán gì.

Kể từ ngày đó, sau khi biến được hi vọng của bọn hắn nằm trên thân tiểu tử này. Tu sĩ trẻ tuổi kia không tự giác có thêm vài phần chú ý với Tiêu Thần. Một màn thanh thế to lớn như vậy đương nhiên không thể gạt được ánh mắt hắn.

Tu sĩ trung niên nhíu mày, ánh mắt nhìn mặt đất bóng loáng bên dưới, dường như xuyên qua không gian vô tận, rơi vào trên người tu sĩ mặc áo bào xanh đang ngạo nghễ đạp không mà đi. Hắn âm trầm nửa ngày rồi mới chậm rãi mở miệng:

- Vì sao hắn lại gián đoạn tu luyện quay lại chỗ ở của Nhân tộc?

- Hiển nhiên là tinh tệ đã hết. Tuy nhiên chuyện này ta và huynh cũng lực bất tòng tâm. Chiến Thần cung có quy củ của mình, trước khi hắn tiến vào thượng cung chúng ta không thể giúp hắn. Ồ, chẳng lẽ ý Tam ca nói tiểu gia hỏa này có chủ ý với tinh tệ hay sao?

Tu sĩ trẻ tuổi đột nhiên phục hồi tinh thần lại.

- Tuy rằng cũng không xác định lắm, nhưng mà hiển nhiên điểm này rất có khả năng.

- Thế nhưng hắn làm thế nào mà lấy lại tinh tệ? Trừ việc khiến cho tu sĩ Tam Thạch giới hận hắn nghiến răng nghiến lợi ra cũng không có một chút chỗ tốt nào a.

- Việc này tính toán thế nào chỉ có chính bản thân hắn là rõ ràng nhất.

- Vậy chúng ta tiếp tục xem hay sao?

- Đúng vậy.

- Được.

Tu sĩ Tam Thạch giới giận dữ mắng mỏ, quát mắng, rít gào. Tất cả đều bị người ta miệt thị bỏ qua, căn bản không thu được một chút hiệu quả nào.

Nhìn người mặc áo bào xanh trong độn quang, bọn hắn đã sáng suốt lựa chọn ngậm miệng tiết kiệm chút khí lực. Tuy nhiên ánh mắt lại càng trở nên âm lãnh, hàm răng cắn chặt, trong lòng không biết đã chửi bới bao nhiêu lần.

Nhưng nơi này là phạm vi của Chiến Thần cung, mà Chiến Thần cung quả thực không có quy định nơi này là lãnh địa của Tam Thạch giới, không cho phép tu sĩ dị vực khác xâm nhập. Cho nên tất cả mọi thứ Tiêu Thần làm đều phù hợp với quy định của Chiến Thần cung, cho nên bọn hắn không thể làm gì được.

Đã hiểu rõ chuyện này, các tu sĩ Tam Thạch giới đương nhiên không muốn làm chuyện vô dụng nữa.

Tuy nhiên lúc này sắc mặt bọn hắn vẫn ngưng trọng, không nhịn được trở nên càng thêm khó coi.

Tề Vân sơn.

Đây chính là chỗ phân chia lãnh địa giữa Tam Thạch giới và Phù Lục giới. Từ trước đó rất lâu đã được xác định. Tu sĩ song phương luôn tuân thủ quy củ này. Trừ phi là tình huống đặc biệt, nếu không cực ít có người bước ra ngọn núi này nửa bước, tiến vào lãnh địa của đối phương.

Tuy nhiên hiển nhiên tu sĩ Phù Lục giới cũng nhận được tin tức cho nên cả đám đang tề tụ ở Tề Vân sơn. Trên núi có một mảnh tu sĩ Phù Lục giới đông nghịt, trên mặt tất cả đều mang theo vẻ thoải mái, vui vẻ nhìn một màn trước mắt. Bọn hắn chỉ cảm thấy trong lòng có chút thỏa mãn.

Ngũ giới cùng tồn tại trong Chiến Thần cung, giằng co mà đứng. Bình thường trong ngoại hoang cũng không thiếu được chém giết. Nếu không phải Chiến Thần cung có lực lượng cường đại áp chế khiến cho bọn hắn không có cách nào phản kháng thì ngũ giới đã sớm đánh thành một đoàn rối loạn, há có thể bảo trì tình trạng thái bình trước mắt chứ?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...