- Tiêu Thần đã mở miệng như vậy xem ra uổng phí công làm người tốt của nhị vị đạo hữu, Thái A, Minh Hà rồi. Người ta căn bản không lĩnh phần nhân tinh này nha. Như vậy cũng đúng, chuyện cả tộc xuất ra tinh tệ cũng chấm dứt.
Chun Dương đạo nhân cười nhạt mở miệng, hời hợt kết luận chuyện lần này, không có khả năng tiếp tục đối ý.
Thái A, Minh Hà âm thầm thở dài. Bọn hắn biết rõ hành động lúc này của Tiêu Thần cũng có ý giải vây cho hai người. Nếu không cho dù tu vi bọn hắn cường đại thì cũng không nên bởi vì chuyện này mà náo loạn với tu sĩ tộc đàn tới tình trạng không thể vãn hồi.
Nhưng nếu không như thế, sao Tiêu Thần có thể có đủ tinh tệ để tu luyện đây chứ?
Trong mắt hai người không tự chủ được xuất hiện vẻ lo lắng.
Dường như Tiêu Thần cũng phát hiện ra điều này, hắn cười nhạt, mở miệng nói:
- Tuy rằng vãn bối đã cự tuyệt việc này, nhưng mà ý tốt của hai vị đại nhân vãn bối tâm lĩnh. Đồng thời hôm nay vãn bối cũng có chuyện muốn nhờ nhị vị đại nhân.
Nói tới đây, hắn thoáng ngừng lại.
- Không biết hai vị đại nhân có nguyện ý cho vãn bối mượn chút tinh tệ, không lâu sau đó Tiêu Thần sẽ trả lại.
Hai người Thái A, Minh Hà cũng không rõ ràng cho lắm, chỉ là bọn hắn cũng không chần chờ. Linh quang trên tay chớp lên, đều đưa tinh tệ trong Thâm Lam thủ trạc của mình ra.
- Hai người chúng ta còn có bốn ngàn khỏa tinh tệ, có thể cho ngươi mượn hết.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Vãn bối chỉ cần hai trăm khỏa tinh tệ, nhị vị đại nhân mỗi người chỉ cần cho ta mượn một trăm là được.
- Được.
Hai người này không biết là lão quái đã sống bao nhiêu năm, cho dù trong lòng khó hiểu. Nhưng mà thấy Tiêu Thần không có ý giải thích, đương nhiên bọn hắn cũng không hỏi nhiều.
Sau đó ba người hoàn thành chuyển tinh tệ cho nhau thông qua Thâm Lam thủ trạc.
Tiêu Thần kính cẩn thi lễ, quay người nhìn về phía Cô Trúc, Vân Cấp, Hổ Quan, Hổ Môn và Cảnh Dương tử rồi nói:
- Tiêu Thần muốn mượn trăm khỏa tinh tệ từ năm vị đạo hữu, không biết năm vị đạo hữu có đồng ý hay không?
Cô Trúc bình tĩnh gật đầu, ánh mắt đảo qua trong điện rồi chậm rãi mở miệng
- Mặc dù tất cả mọi người đều không tin đạo hữu, nhưng mà ta tin. Đạo hữu mượn tinh tệ, đương nhiên ta sẽ đồng ý.
Vân Cấp gật gật đầu, dù chưa mở miệng nhưng trong mắt hiện lên vẻ tin tưởng.
- Người tầm thường cho dù bày tinh tệ trước mắt chưa chắc Tiêu Thần đạo hữu đã hỏi mượn. Tiêu Thần đạo hữu mở miệng chính là để mắt tới chúng ta a.
Huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan chắp tay mở miệng.
Cảnh Dương tử cười khổ một tiếng.
- Ngày đó ta nhờ đạo hữu mà thắng được hai vạn tinh tệ. Nếu không như vậy há có thể phá vỡ bình cảnh tiến vào Cổ Cực. Ngươi đã mở miệng, đừng nói là trăm khỏa, cho dù có nhiều hơn ta cũng sẽ cho ngươi mượn.
Tiêu Thần cười cười, hắn tiến lên lấy tinh tệ. Số lượng Tinh tệ trong Thủ trạc hắn nhanh chóng tăng lên tới một ngàn không trăm mười tám khỏa.
- Tiêu Thần hôm nay mượn tinh tệ, không lâu sau đó sẽ trả lại gấp bội.
Nói xong hắn chắp tay thi lễ với hai người Thái A, MInh Hà rồi quay người nhanh chóng bước đi. Bộ pháp trầm ổn, sắc mặt bình tĩnh.
Nếu như đổi lại vị trí, có lẽ hắn cũng sẽ làm như vậy.
Nhân tính vốn là tự si, suy bụng ta ra bụng người, cho nên hắn cũng không có lực lượng để oán hận.
Tuy rằng hắn mở miệng cự tuyệt sự trợ giúp của hai vị cường giả Nhân tộc Thái A, Minh Hà. Nhưng mà cũng không phải là vì phẫn nộ mà xúc động nhất thời. Bởi vì hắn đã tìm được phương thức thu hoạch tinh tệ khác.
Tuy rằng làm như vậy có chút cao điệu. Có lẽ sẽ khiến cho tình cảnh của hắn càng thêm nguy hiểm vài phần. Nhưng mà vốn hắn đã ở trên đầu sóng ngọn gió, đã như vậy hắn cũng không cần sợ bão tố mạnh hơn.
Nếu như thế cũng không cần sợ hãi làm gì.
Lau Thâm Lam thủ trạc trên tay, khóe iệng Tiêu Thần mỉm cười. Một ngàn không trăm mười tám khỏa tinh tệ này chính là thứ để đánh cược trong tay hắn. Hắn sẽ dùng những tinh tệ này đi kiếm thêm số lượng đủ để cho hắn tu luyện trong một đoạn thời gian rất dài.
Khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, Tiêu Thần cũng không dùng Truyền tống trận rời đi mà hóa thành độn quang bắn thẳng tới chỗ tu sĩ Tam Thạch giới hội tụ.
Đại lục của Chiến Thần cung, tu sĩ Ngũ giới mỗi bên chiếm một phương, căn cứ vào nguyên tắc nhắm mắt làm ngơ, không quan tâm tới chuyện gì khác cho nên cực ít co tu sĩ nguyện ý rời khỏi lãnh địa tộc mình đi vào nơi tu sĩ dị vực hội tụ. Nếu không sẽ bị coi là khiêu khích.
Mà chính bởi vì Tiêu Thần biết rõ điểm ấy cho nên hắn mới đi làm chuyện này. Thứ hắn định làm chính là khiêu khích, hơn nữa... còn là hung hăng khiêu khích.
Tất cả cường giả dị vực đều nghẹn ở cổ họng như vậy, như vậy hắn cũng không ngại thêm cút củi lửa vào trên người bọn hắn, để cho thế lửa có thể vượng hơn một chút.
- Tu sĩ Nhân tộc.
Sau khi tiến vào khu vực của Tam Thạch giới không lâu, phía xa có hai đạo độn quang bay tới. Đợi khi nhìn thấy rõ hình dáng của Tiêu Thần, sắc mặt hai tên tu sĩ Tam Thạch giới này trở nên cực kỳ khó coi.
- Nơi này là khu vực của Tam Thạch giới chúng ta, tu sĩ Nhân tộc, tốt nhất ngươi nên nhanh chóng rời đi, nếu không đây chính là khiêu khích.
Một tu sĩ Thái Cổ hậu kỳ trong đó trầm giọng mở miệng.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, thản nhiên nói:
- Chiến Thần cung cũng chưa từng đem phiến khu vực này giao cho Tam Thạch giới các ngươi. Hôm nay ta tới đây cũng không bị cản trở, như vậy chứng minh việc này cũng được Chiến Thần cung cho phép. Hai người các ngươi cần gì phải hô loạn lên như vậy?
Lạnh lùng và hung hăng càn quấy, ánh mắt hắn khẽ quét qua thân thể hai người này rồi tiếp tục đi về phía trước.
Tu sũ Thái Cổ của Tam Thạch giới lập tức phẫn nộ, đang định tiến lên ngăn cản thì đã bị tu sĩ sau lưng giữ chặt ống tay áo:
- Người nọ chính là Tiêu Thần của Nhân tộc.
Hai gã tu sĩ Thái Cổ biết được thân phận của Tiêu Thần, sắc mặt nhất thời trở nên âm tình bất định.
Dẫn độn Thạch tháp có dị động, trong Chiến Thần cung có lực chấn nhiếp cực cao. Khiến cho trên người Tiêu Thần có một tầng sương mù, khiến cho người ta không biết rõ được thực hư.
Hơn nữa tục truyền rằng Tiêu Thần này tuy rằng tu vi chỉ là Hoang Cổ sơ kỳ, nhưng mà một khi toàn lực ra tay có thể bộc phát ra một kích của Cổ Cực. Quả thực tuyệt đối không thể khinh thường.
Bình luận