Đạo (Dịch) – Chương 1837

May mà một lúc sau Chun Dương Đạo nhân kia mới lại mở miệng:

- Hai vị đạo hữu Thái A, Minh Hà có lẽ cũng hiểu được tình huống hiện tại của Nhân tộc chúng ta a. Số lượng người Nhân tộc ta tiến vào Chiến Thần cung cực ít, hơn nữa trước sau lại vẫn lạc. Tổng nhân số giữ vững ở mức hai ngàn ba trăm người. Dựa theo những năm qua tính toán, bình quân hàng năm mỗi người có thể thu hoạch được hai mươi khỏa tinh tệ. Tính ra tổng thu hàng năm cũng chỉ là hơn bốn vạn sáu ngàn khỏa. Vì chống đỡ cho hai vị đạo hữu toàn lực tu luyện, che chở cho an nguy của Nhân tộc chúng ta. Hàng năm tu sĩ toàn tộc đã phải gánh chịu sáng ngàn khỏa tinh tệ, để cho nhị vị đạo hữu toàn lực tiến vào Thạch tháp cảm ngộ mà không cần phải sầu não vì vấn đề tinh tệ. Như vậy tính ra, một năm tu sĩ Nhân tộc chúng ta liều chết liều sống đoạt được hơn bốn vạn tinh tệ, nếu như lại xuất ra một vạn cho Tiêu Thần này tu luyện. Chẳng phải sẽ khiến cho một phần tư đạo hữu vất vả một năm mà không được gì hay sao?

- Bọn hắn tới hoang ngoại, mạo hiểm táng thân vào trong miệng Man thú, phải chịu nguy hiểm vẫn lạc trong tay cường giả dị vực chẳng lẽ lại uổng công hay sao? Chuyện này đối với bọn hắn mà nói quá không công bằng. Thái A đạo hữu, việc này không phải là lão phu không thể hiểu nỗi khổ tâm của ngươi. Nhưng mà kính xin đạo hữu nên suy nghĩ cho rất nhiều tu sĩ Nhân tộc chúng ta. Nếu như bọn hắn mất đi tinh tệ, tu vi tăng trưởng cũng giảm bớt, khả năng vẫn lạc cũng tăng lên theo.

- Cho nên việc này lão phu hoàn toàn không đồng ý.

Tính toán sổ sách rõ ràng, khơi mào sự bất mãn trong lòng rất nhiều tộc nhân, kỳ thực cuối cùng cũng chỉ vì ba chữ cuối mà thôi.

Không đồng ý.

Tuy nhiên loại phương thức nói chuyện này lại có hiệu quả rất tốt, tu sĩ Nhân tộc vốn trầm mặc liên tục ngẩng đầu, ở chỗ sâu trong mắt cũng hiện lên vài phần oán khí.

Tây Lăng lão tổ là minh hữu kiên định của Chun Dương đạo nhân, giờ phút mấu chốt như vậy đương nhiên không có khả năng lựa chọn lùi bước.

- Chun Dương đạo hữu nói không sai. Chúng ta nguyện ý cống hiến một phần lực lượng vì cường giả tương lai của tộc đàn. Nhưng mà lại không thể thừa nhận quá nhiều, thậm chí sẽ bởi vậy mà còn vẫn lạc. Việc này xin hai vị đạo hữu Thái A, Minh Hà nghĩ kỹ hơn rồi mới quyết định.

- Việc này lão phu cũng không đồng ý.

Chun Dương đạo nhân nói một phen làm khơi dậy lòng bất mãn, đồng thời trước sau lại có hai vị cường giả Cổ Cực ngũ khúc lên tiếng ngăn cản hơn phân nửa uy nghi của hai vị siêu cấp cường giả Cổ cực lục khúc như Thái A, Minh Hà làm cho tu sĩ Cổ Cực còn lại liên tục tỏ thái độ.

Trước mặt lợi ích của bản thân, kết quả quá rõ ràng.

Ngoài Ban Chủ đồng ý ra, bốn tu sĩ Cổ Cực khác đều có thái độ phản đối.

- Xin nhị vị đại nhân Thái A, Minh Hà thương xót chúng ta.

Trong điện, một tu sĩ Cổ Cực trầm giọng mở miệng, quỳ một gối xuống.

- Xin nhị vị đại nhân Thái A, Minh Hà thương xót chúng ta.

Đại bộ phận tu sĩ quỳ một gối xuống.

- Xin nhị vị đại nhân Thái A, Minh hà thương xót chúng ta.

Khuôn mặt Thái A đạo nhân âm trầm như nước, trầm mặc không nói.

Đôi mắt xinh đẹp của Minh Hà tiên tử nheo lại, có hàn mang lưu chuyển không ngớt.

Đây là... Đám người này đang gây hấn với quyền uy của hai người bọn hắn sao?

Bầu không khí trong điện cương cứng, gần như là khối đá đè nặng lên trên ngực mọi người, bị đè nén làm cho người ta không có cách nào thở dốc.

Thái A, Minh Hà ở trên cao.

Chu Dương Đạo nhân, Tây Lăng lão tổ ở bên dưới.

Sắc mặt năm tên tu sĩ Cổ Cực trắng bệch.

Những người đang quỳ một gối xuống trong lòng run sợ, khó có thể yên tâm.

Tất cả đều đang giằng co, không có ai mở miệng, không có ai lui bước. Thế cục dần dần vượt qua ngoài khống chế.

Thái A, Minh Hà phẫn nộ đám tộc nhân ánh mắt thiển cận, tự si tự lợi, càng thêm tức giận vì bọn hắn liên hợp chống lại mình.

Chu Dương, Tây Lăng và rất nhiều tu sĩ Nhân tộc ra tay thì đã không còn lý do quay đầu lại. Liều mạng, trả một cái giá lớn là chọc giận nhị vị đại nhân. Nếu không thể xóa bỏ chuyện cung cấp tinh tệ cho Tiêu Thần tu luyện, như vậy được không bù mất a.

Song phương đều không muốn lùi bước, cho nên cũng chỉ có thể giằng co như vậy mà thôi. Hoặc là so đấu kiên nhẫn, hoặc là so đấu lực lượng, nhìn bên nào không thể chống đỡ được, chịu lui bước đầu tiên.

Tuy nhiên lúc này lại có tiếng bước chân truyền tới, từ xa tới gần, dần dần trở nên rõ ràng.

Dưới tình hình hiện tại, thanh âm đột nhiên vang vọng lập tức hấp dẫn lực chú ý của toàn bộ tu sĩ.

Thái A, Minh Hà nhíu mày, nhưng cũng không có ngăn cản.

Dưới ánh mắt của vô số người, trong hậu điện có một tu sĩ mặc áo bào xanh đi ra, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt trầm ổn, vẻ mặt nhìn không ra chút quẫn bách, bất an nào. Dường như chuyện vừa mới nói trong điện không có liên quan tới hắn một chút nào vậy.

Thản nhiên, tự nhiên.

- Hai vị đại nhân Thái A, MInh Hà chiếu cố Tiêu Thần khiến cho trong lòng Tiêu Thần cảm kích. Nhưng mà chuyện hôm nay kính xin nhị vị đại nhân không nên cưỡng cầu.

Tiêu Thần bình thản mở miệng.

- Tinh tệ chính là thứ mà chư vị đạo hữu dùng sinh tử để đối lấy. Mỗi một khỏa đều trân quý vô cùng. Nếu như Tiêu Thần nhận thì trên lưng sẽ có nhân tình. Đã có nhân tình, ngày sau chung quy cũng sẽ có lúc phải trà. Vãn bối tình nguyện không cần nó, như vậy ngày sau có thể bình an tự tại.

Thanh âm nhìn như nhẹ nhàng, nhưng mà lại có vẻ cao ngạo.

Cho dù các ngươi đồng ý thì chưa chắc ta đã đồng ý.

Muốn dùng một chút tinh tệ để đổi lấy ân tình của ta, đây là mua bán không có lợi a.

Tiêu Thần nói gần nói xa như vậy, lại biểu hiện bình thản như thế, lúc mở miệng cũng không có ý oán hận nào. Giống như đang nói chuyện hiển nhiên vậy.

Sắc mặt đám người Chun Dương, Tây Lăng lập tức trở nên cực kỳ khó coi, âm thầm cười lạnh không thôi.

Có lẽ người khác còn có kính sợ đối với tu sĩ hậu bối làm cho Thạch tháp có dị động này, nhưng mà thân là cường giả Cổ Cực ngũ khúc, bọn hắn cũng có tôn nghiêm và lực lượng của mình. Cho dù tương lai Tiêu Thần này vinh quang hiển hách, nhưng mà trước mắt vẫn không có tư cách để cho bọn hắn nhìn vào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...