Nói trắng ra trong lòng mọi người đều hận đối phương không thể lập tức chết đi, loại cơ hội nhìn đối thủ mất mặt như vậy đương nhiên các tu sĩ Phù Lục giới không thể bỏ qua.
Cho nên bọn hắn mới có mặt ở đây.
Nhìn tu sĩ mặc áo bào xanh kia, lại nhìn đám tu sĩ Tam Thạch giới mặt đen như nhọ nồi phía sau, tu sĩ Phù Lục giới cảm thấy như vừa mới được uống nước mát, toàn thân thoải mái, nhịn không được nheo mắt lại, khóe miệng cười lớn.
Tuy nhiên rất nhanh bọn hắn đã không cười nổi.
Tiêu Thần không còn cách Tề Vân sơn quá xa. Dựa theo dự đoán hiện tại, có lẽ là theo đường cũ trở về hoặc là quay đầu chuyển hướng về phía Chiến Thần cung. Nhưng mà hiển nhiên hắn không định làm như vậy. Hắn vẫn không nhanh không chậm khống chế độn quang đi về phía trước.
Dừng lại.
Dừng lại a.
Dừng lại, không nên xông vào lãnh địa Phù Lục giới bọn hắn a.
Mà giờ phút này, sau khi ngây ngốc một lát, sắc mặt tu sĩ Tam Thạch giới trở nên tốt hơn một chút, vẻ mặt cười lạnh không thôi.
Đây mới đúng a, không có lý gì mà chỉ rêu rao trong lãnh địa của Tam Thạch giới bọn hắn. Dù thế nào cũng phải để cho những gia hỏa thừa cơ chế giễu như Phù Lục giới này khóc không ra nước mắt mới được nha.
Nhìn Tiêu Thần không có ý dừng lại, trong lòng đám tu sĩ Tam Thạch giới phía sau sinh ra vài phần khuây khỏa.
Qua.
Hắn tới.
Sắc mặt tu sĩ Phù Lục giới vốn hưng phấn bừng bừng tới xem náo nhiệt lại đột nhiên trở nên đen lại, giống như ăn phải con ruồi vậy.
- Tiêu Thần Nhân tộc, Tề Vân sơn này chính là giới địa, nơi này đã là lãnh địa của Phù Lục giới chúng ta, ngươi đừng có qua.
- Ta biết rồi.
- Biết rồi sao ngươi còn không tranh thủ quay đầu lại? Chẳng lẽ ngươi muốn khiêu khích Phù Lục giới chúng ta hay sao?
- Tu sĩ Tam Thạch giới cũng đã nói như vậy.
- Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?
- Ta tới khiêu khích a.
- ...
Trong lúc đối đáp, Tiêu Thần tiếp tục đi về phía trước.
Vẻ mặt hắn bình tĩnh, nhìn như liều lĩnh, nhưng mà đôi mắt đen kịt lại u ám như biển sâu, không thể phỏng đoán, trầm ổn mà không lo lắng.
Hắn tới khiêu khích.
Tiêu Thần làm vậy không phải là không có lý do, chính vì tinh tệ cho nên hắn mới tới đây.
Tu sĩ Tam Thạch giới cười lạnh, nhìn tu sĩ Phù Lục giới chật vật khó chịu, lại đưa mắt nhìn Tiêu Thần từng bước đi sâu vào trong lãnh địa Phù Lục giới rồi biến mất không thấy.
Tin tức truyền ra, tu sĩ mặc áo bào xanh của Nhân tộc liền một mạch xông qua lãnh địa của Tam Thạch giới và Phù Lục giới, dẫn tới vô số ánh mắt oán độc, như muốn giết người.
Sau đó và Huyết Ngục giới, Dong Thiên giới. Tu sĩ hai giới này dường như cũng đã chuẩn bị tâm lý xong, tuy rằng giận dữ nhưng mà ánh mắt rất là lạnh lẽo, cũng không có ai mở miệng, tránh lãng phí nước miếng.
Tùy ý đi lại một vòng trong lãnh địa tứ giới. Tiêu Thần thành công nhen nhóm lửa giận trong lòng cường giả Tứ giới. Hắn đứng ở chỗ giao giới giữa Linh giới và Dong Thiên giới, hai hàng lông mày nhíu lại, thầm nghĩ làm như vậy có lẽ cũng đã đủ, cũng nên dừng lại. Hắn không để ý tới tu sĩ Linh giới khiếp sợ, khó hiểu, thậm chí là ánh mắt xem thường, lạnh lùng. Hắn quay người rời đi, trở lại chỗ ở của Nhân tộc, đồng thời bế quan không ra.
Những chuyện hắn muốn làm đều đã làm, hỏa hầu cũng đã đủ. Cũng tới lúc nên ra tay, hi vọng thu hoạch lần này có thể khiến cho hắn htoar mãn, không nên phụ lòng biểu hiện ngang ngược, càn rỡ, không coi ai ra gì một phen của hắn.
Ngày đó ở Thạch tháp hắn từng nói không lâu sau đó sẽ ra tay. Giẫm nát những người từng khiêu chiến kia dưới chân.
Hiện tại cũng đã tới lúc.
Chiến Thần cung, quảng trường truyền tống.
Ra hoang ngoại, tiếp nhận niệm vụ, trao đổi tin tức, giám thị, theo dõi... Quảng trường truyền tống chính là nơi náo nhiệt nhất trong Chiến Thần cung.
Trong phạm vi địa vực chừng ngàn dặm, mặt đất trơn bóng như là mặt đá, màu đen nhánh, tạo thành tương phản rõ nét với truyền tống trận màu trắng lớn mấy nàn trượng ở trung tâm. Thi thoảng lại có linh quang lóe lên, tu sĩ ra ra vào vào.
Nhưng mà hôm nay bầu không khí trên quảng trường còn náo nhiệt hơn.
- Tiêu Thần Nhân tộc đáng chết, ngày sau đừng để ta gặp ngoài Hoang ngoại, nếu không nhất định sẽ không chết không thôi.
- Tốt nhất hắn nên làm con rùa đen rút đầu ở trong Chiến Thần cung, một khi bước ra ngoài hoang ngoại một bước thì đừng mơ còn sống sót trở về.
- Khiêu khích tu sĩ tứ giới như vậy không khác gì chui đầu vào rọ. Cho dù là người làm cho Thạch tháp dị động nhất định cũng phải chết.
- Người hung hăng càn quấy như vậy không thể để hắn còn sống, ngày sau gặp lại nhất định phải cho đối phương chết không có chỗ chôn.
- Không cần ngày sau, nếu như Tiêu Thần ngày dám can đảm tiếp nhận khiêu chiến. Trong khoảnh khắc là ta đã có thể giẫm nát hắn dưới chân, lăng nhục hắn một phen rồi.
- Con chuột nhắt này không ngờ lại làm chuyện hung hăng càn quấy như vậy. Chỉ là người này nhát gan, cẩn thận, lần trước khiêu chiến ở Thạch tháp đã cự tuyệt. Hôm nay trêu vào nhiều người, làm cho tu sĩ Tứ giới tức giận. Trong Tứ giới không biết có bao nhiêu cường giả muốn ra tay đối phó với hắn, hắn nào dám tiếp nhận khiêu chiến của người khác chứ?
- Tiêu Thần Nhân tộc hèn hạ, nếu như là một tu sĩ đường đường chính chính thì quang minh chính đại khiêu chiến với ta một lần. Sợ đầu sợ đuôi như vậy, dám làm không dám chịu quả thực khiến cho người ta xem thường a.
Tu sĩ Tứ giới nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng chửi bới, hoặc là hùng hồn quát lớn không ngớt. Tất cả đều giận dữ, chỉ là cũng thể giải quyết được, thế cho nên trong lòng bị đè nén, loại cảm giác này rất là khó chịu.
Lửa giận tích tụ, vô cùng nghẹn khuất. Lửa giận theo thời gian trôi qua chẳng những không có suy yếu mà ngược lại, ở trong ba ngày này càng thêm hừng hực.
Nhưng mà giờ phút này, trên quảng trường đột nhiên có thanh âm lạnh nhạt truyền tới.
- Nếu như các ngươi thực sự muốn khiêu chiến Tiêu mỗ, như vậy ta có thể cho các ngươi một cơ hội. Chỉ sợ các ngươi không có phần tu vi kia mà thôi.
Thanh âm bình tĩnh, ngạo nghễ mà lạnh lùng, giống như là thần minh trên trời cao quan sát thế nhân.
Một đạo thân ảnh chân đạp hư không đi tới, mái tóc đen, mắt đen, bộ thanh sam trên người phần phật, vẻ mặt bình tĩnh vô cùng.
Tiêu Thần.
Vô số ánh mắt lạnh lẽo hội tụ lại, gắt gao nhìn vào thân người vừa mới tới. Đợi tới lúc nhìn thấy rõ bộ dáng người này, mọi người càng nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt dữ tợn.
Bình luận