- Vậy ngươi muốn thế nào mới bằng lòng tiếp nhận khiêu chiến?
Một người khiêu chiến khác cũng là người của Phù Lục giới thấp giọng mở miệng, dùng tu vi Cổ Cực tầm thường của hắn sao có thể đặt một tiểu tử Hoang cổ cảnh vào trong mắt chứ? Nhưng mà lúc này trong mắt hắn lại tràn ngập vẻ nghiêm túc.
Sắc mặt Tiêu Thần biến đổi, giả trang thành bộ dáng đứng đắn.
- Nếu như các ngươi nhiệt tình muốn khiêu chiến, ta sẽ cho các ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất chính là đem tu vi phong ấn, áp chế lại tới Hoang cổ cảnh, tương đương với ta. Khi đó ai muốn ra tay tại hạ đều tiếp.
Lời ấy vang lên, sắc mặt tu sĩ Phù Lục giới lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Tiêu Thần Nhân tộc nhập Chiến Thần cung mạnh mẽ đánh tan hơn trăm tu sĩ Huyết Ngục tộc. Có thể bộc phát ra chiến lực Cổ Cực, việc này đã sớm không phải là bí mật gì trong Chiến Thần cung. Nếu như thực sự áp chế tu vi ở Hoang CỔ cảnh, cho dù bọn hắn nắm giữ một ít thần thông chiến kỹ, nhưng dưới tu vi chênh lệch cực lớn vẫn sẽ bị áp chế một cách triệt để.
Điểm này hiển nhiên không thể đồng ý.
- Vậy lựa chọn thứ hai là gì?
Tiêu Thần cười cổ quía, vươn tay chỉ vào Ban Chủ bên người nói:
- Lựa chọn thứ hai sao? Chính là các ngươi đi khiêu chiến Ban Chủ đại nhân. Chắc hẳn lão nhân gia người cũng không cự tuyệt các ngươi khiêu chiến nha. Thần chiến trường hoặc là hoang ngoại tùy ý để cho các ngươi chọn, thấy thế nào?
Ban Chủ nén cười vô cùng vất vả. Nhưng mà trong lòng thì cảm thấy vô cùng sung sướng, ngụm ác khí trong lòng được thổ ra hơn phân nửa. Hắn tiến lên một bước, trầm giọng quát khẽ.
- Không sai, các ngươi ai muốn khiêu chiến bổn tọa sẽ tiếp hết.
Sắc mặt tu sĩ Tứ giới khiêu chiến xám ngoét, lại không có một ai mở miệng.
Tiêu Thần cười nhạt một tiếng.
- Các ngươi đã không muốn đồng ý thì đành phải dừng việc này lại vậy. Ban Chủ đại nhân, kính xin ngài dẫn đường đi trước, chúng ta đi qua đó thôi.
Ban Chủ gật đầu, cho dù hắn không cố gắng nhắm vào một tu sĩ nào thì cũng đủ để nhẹ nhõm bức lui bọn chúng, mạnh mẽ tách ra một con đường.
Nghênh ngang, dưới ánh mắt oán hận, nghiến răng nghiến lợi của tu sĩ chung quanh, hai người đi vào trong thạch tháp.
- Hèn hạ.
- Đáng giận.
- Giảo hoạt.
Thanh âm mắng chửi, tràn ngập giận dữ liên tiếp vang vọng.
- Ha ha ha... Tiêu Thần, ngươi rất tốt, đã lâu rồi lão phu chưa từng thoải mái cười lớn như vậy. Những tu sĩ dị vực kia hôm nay đã bị ngươi đánh vào mặt mũi rất lớn, sợ rằng cũng phải cảm thấy mất hết mặt mũi một đọa thời gian ngắn a.
Ban Chủ cười lớn, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng không chút che dấu.
Tiêu Thần khẽ cười rồi lắc đầu:
- Bình tĩnh mà nói, những người này dám can đảm ngăn đường khiêu chiến ta, suy nghĩ chân thực trong lòng ta chính là muốn giẫm nát bọn hắn dưới chân. Đánh cho bọn chúng thống khổ kêu rên không ngớt.
Nói tới điểm này hắn khẽ lắc đầu, trên mặt có chút bất đắc dĩ.
Ban Chủ thu hồi vẻ cười đùa, hắn trầm mặc một lát rồi mới gật đầu:
- Dùng tư chất của ngươi, không cần phí quá nhiều thời gian cũng có thể đuổi kịp bọn hắn. Không cần phải nhụt chí như vậy.
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, thản nhiên nói:
- Ban Chủ đại nhân yên tâm, tu vi ta không bằng bọn hắn là bởi vì thời gian tu luyện của bọn hắn lâu hơn ta. Ta không đặt những chuyện này ở trong lòng. Nhưng mà không lâu sau đó ta sẽ ra tay, để cho bọn hắn phải trả một cái giá lớn vì hành vi ngu xuẩn ngày hôm nay.
Thanh âm bình thản nhưng tràn ngập khí phách, làm cho tâm thần người ta chấn động.
Ban Chủ nhìn Tiêu Thần thật sâu, hắn gật đầu không nói thêm gì nữa.
Tu sĩ Cổ Cực trong Chiến Thần cung cũng là tồn tại thuộc hàng cường giả, dùng tu vi Hoang Cổ của Tiêu Thần hiện tại, cho dù dùng toàn bộ át chủ bài cũng chỉ có thể bộc phát một kích Cổ Cực. Muốn trưởng thành tới cảnh giới có thể đối đầu với địch, hoặc là đánh tan, tuyệt đối không phải là chuyện trong thời gian ngắn có thể làm được.
Vừa vào Cổ Cảnh, cất bước gian nan.
Nhưng mà không biết tại sao nghe câu nói bình thản của Tiêu Thần, nhìn vẻ mặt trầm ổn của hắn, Ban Chủ lại tin tưởng một cách tuyệt đối.
Có lẽ không lâu về sau đây sẽ là một cường giả kinh người.
Ban Chủ chậm rãi lắc đầu, cười cười, đánh tan suy nghĩ này. Mặc dù thiên tư của Tiêu Thần kinh người, nhưng mà chung quy trên đời này cũng không có khả năng thực lực vô duyên vô cớ tăng vọt. Cho dù có nhanh hơn nữa, ít nhất trong mấy trăm năm hắn cũng phải thu liễm.
- Đi thôi.
Tiêu Thần gật đầu, hai người bước đi tới chỗ sâu trong Thạch tháp.
Dựa theo Ban Chủ nói, chiến kỹ trong Thạch tháp phân chia thành Nhất Nguyên, Lưỡng Nghi, Tam Tài, Tứ Tượng, Ngũ Hành, Lục Hợp, Thất Vị, Bát Hoang, Cửu Cực, Thập Phương, Bách Chiến, Thiên Kiếp, Vạn Thọ. Tổng coojgn có mười ba cảnh. Tu sĩ cần cất bước từ Nhất nguyên thấp nhất mà lên trên, không ngừng cảm ngộ.
Cảm ngộ chiến kỹ không có liên quan tới tu vi, toàn bộ đều nhờ vào chữ ngộ. Một khi ngộ ra là có thể tiến vào giai đoạn tiếp theo, tu vi tăng lên.
Mười ba chiến kỹ, phân thành mười ba tầng, đều ở trong Thạch tháp.
Nghe đồn, bước vào tầng thứ chín là có thể trở thành Chí cổ, tiến vào trong Thượng cung Chiến Thần cung.
Tầng thứ mười có thể trở thành Phá Diệt.
Về phần Bách Chiến, Thiên Kiếp, Vạn Thọ, ba tầng rất cao này thì không có tin đồn gì cả.
Có lẽ từ lúc Chiến Thần cung truyền thừa tới nay còn chưa có tu sĩ nào có thể đặt chân lên ba tầng này.
- Tiêu Thần, bổn tọa sẽ đi cảm ngộ một chút. Cách một tháng sẽ lại tới tìm ngươi một lần. Nếu như ngươi có việc gì, bất kể như thế nào vẫn nên chờ bổn tọa tới rồi lại quyết định tiếp.
Ban Chủ trầm giọng nhắc nhở một câu.
Tiêu Thần kish cẩn đồng ý.
Tầng một Thạch tháp, trên cửa đá đánh dấu hai chữ Nhất Nguyên, bên cạnh còn có chú thích. Đi vào tìm hiểu khấu trừ một ngàn tinh tệ, kéo dài một tháng.
Trong mắt Tiêu Thần hiện lên vẻ chờ mong, hắn thoáng trầm mặc rồi bước ra một bước, đi vào trong cánh cửa đá.s
Sau một khắc, quanh thân hắn thoáng vặn vẹo, không ngờ hắn lại ở trong một thạch thất, không gian chung quanh chừng trăm trượng, mặt đất, vách tường bốn phía đều trơn bóng, có linh quang nhàn nhạt phát tán ra, chiếu sáng toàn bộ thạc thất.
Bình luận