Đạo (Dịch) – Chương 1833

Một mảnh hoa văn dài hẹp trải rộng lục phương, nhìn như rối loạn không có quy củ, nhưng mà lại khiến cho người ta có cảm giác dung hợp hoàn mỹ, giống như là tự nhiên đã vậy.

Vô số sự huyền diệu, hàm súc lan tràn bên trong, khó có thể nắm bắt, rồi lại không chỗ nào không có.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn về phía một đường cong trên thạch bích, toàn thân chấn động, trong mắt có thần quang bùng lên. Một mảnh đường cong, hoa văn dài hẹp như là thác nước điên cuồng chay xuôi trong mắt hắn.

Hắn vô thức khoanh chân ngồi xuống, nhìn đường cong trên thạch bích, Tiêu Thần đột nhiên rơi vào trong trạng thái cảm ngộ một cách quỷ dị. khi thì nhíu mày, khi thì giãn ra. Khi thì mười ngón tay vung vẩy, không ngừng xẹt qua hư không trước mắt.

Trong không gian nguyên thần, nguyên thần màu vàng phát ra kim quang hờ hững, sáng chói thêm vài phần. Khiến cho Bồ đề cổ thụ nhẹ nhàng rung động, lắc lư, Ô Quỷ thì thoải mái híp đôi mắt xanh thẳm, bộ dáng vô cùng hưởng thụ.

Giống như kim quang này đối với hai vật này đều có chỗ tốt khó tả.

Chiến Tự quyết im lặng rất lâu hôm nay đột nhiên sống lại, linh quang không ngừng tản ra.

Trong thạch thất của chiến kỹ Nhất Nguyên cảnh, Tiêu Thần như si mê, như say sưa. Thời gian một tháng thoáng cái trôi qua.

Phanh.

Linh quang trong hư không chớp lên, thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp bị truyền tống ra ngoài. Lập tức từ trong trạng thái huyền diệu kia bừng tỉnh, hai mắt mở ra, trong mắt hiện lên vẻ chấn kinh.

Thời gian một tháng không ngờ lại qua nhanh như vậy, giống như trong nháy mắt đã trôi qua vậy.

Chân mày hơi nhíu lại, trên mặt Tiêu Thần hiện lên vẻ buồn bực, giống như gặp phải nan đề nào đó.

- Không nên nghĩ nhiều, nếu như huyền diệu của Thạch tháp có thể khắc sâu vào trong tinh thần thì tu sĩ chúng ta đâu còn dốc sức liều mạng săn giết Man thú kiếm lấy thú tinh để đổi tinh tệ nữa chứ?

Thân ảnh của Ban Chủ chẳng biết từ khi nào xuất hiện, hắn cười, mở miệng giải thích.

Tiêu Thần ngẩng đầu, có chút giật mình, sau đó bất đắc dĩ cười nói.

- Để cho Ban Chủ đại nhân chê cười rồi.

Ban Chủ lắc đầu, năm đó mới vào thạch tháp ai mà không như Tiêu Thần chứ? Đương nhiên hắn sẽ không cảm thấy buồn cười. Nhưng mà khi ánh mắt nhìn vào trên người Tiêu Thần, hắn đột nhiên phát hiện ra chút chuyện, thân thể bỗng nhiên cứng đờ.

- Ngươi đã nhìn thấy?

Thanh âm hơi thấp, lộ ra chút ngưng trọng, có kinh hỉ, nhưng mà còn có vẻ không thể tin tưởng nhiều hơn.

Tiêu Thần nhíu mày:

- Ý đại nhân nói tới cái gì?

- Hoa văn trong phòng Nhất Nguyên... Ngươi đã nhìn thấy hình ảnh trong đó?

- Đúng vậy.

Sắc mặt Ban Chủ lập tức trở nên quái dị vô cùng. Cuối cùng lại hóa thành cười khổ. Thầm nghĩ, đây chính là chỗ khủng bố khi được Thạch tháp tán thành a. Không ngờ mới chỉ lần thứ nhất đã nhìn thấy rõ áo nghĩa ẩn chứa trong hoa văn chiến kỹ.

Như vậy không khỏi quá dọa người một ít.

- Vậy ngươi có thể nhớ được mấy phần.

Nghe vậy sắc mặt Tiêu Thần hơi cương cứng, lập tức trở nên âm trầm. Hiện tại trong đầu hắn chỉ có một chút đường cong rối loạn, tuy rằng mơ hồ nhớ rõ dấu vết của một chưởng kia đập xuống, nhưng mà dù thế nào cũng không thể nắm chắc được.

Ban Chủ hít sâu một hơi, thầm nghĩ cũng may ngươi vẫn còn trong giới hạn của người bình thường.

Không có một lần khám phá ra hoa văn mà ghi nhớ được nó. Nếu không những lão già sống mấy chục vạn năm trong Chiến Thần cung như bọn hắn làm sao có thể chịu nổi chứ?

Nhưng mà việc này lập tức phải bẩm báo cho hai vị đại nhân Thái A, Minh Hà, để cho nhị vị đại nhân biết rõ mới được.

- Tiêu Thần, ngươi không cần phải như vậy. Áo nghĩa chiến kỹ thâm ảo, cần biết, cho dù là ta ở trng Chiến Thần cung mấy chục vạn năm thì vừa rồi cũng mới chỉ lĩnh ngộ tới tầng thứ sáu. Ngươi nên biết việc này không vội vàng không được. Một lần không được thì hai lần, thấy nhiều đương nhiên sẽ nhìn rõ hơn, sẽ hiểu rõ hơn. Lão phu tạm thời có việc rời đi một chút. Ngươi cứ ở lại đây tiếp tục tu luyện là được.

Ban Chủ vội vàng rời đi.

Tiêu Thần thở sâu, xem ra quả thực hắn đã có chút xao động.

Lần thứ nhất đã mơ hồ nhìn thấy dấu vết của một chưởng kia đánh xuống, lần sau nhất định sẽ nhìn rõ hơn được. Nhìn thêm mấy lần đương nhiên có thể nhớ kỹ a.

Bướ ra một bước, thân ảnh hắn lần nữa xuất hiện trong phòng Nhất Nguyên, lại khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục tham ngô.

- Trực tiếp khám phá hoa văn, lộ ra hình ảnh bên trong. Ban Chủ, lời này của ngươi là thực chứ?

Hai hàng lông mày màu trắng của Thái A đạo nhân run rẩy không thôi, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Thân thể đẫy đà của Minh hà tiên tử hơi cứng ngắc, trong lòng chấn động.

Ban Chủ kính cẩn thi lễ.

- Việc này chính là Tiêu Thần chính miệng nói, mà ta cũng cảm ứng được khí tức áo nghĩa từ trên người hắn. Tuy rằng rất nhỏ, nhưng mà tuyệt đối sẽ không sai.

Nói tới chỗ này, trên mặt hắn hiện lên vẻ quái dị:

- Tuy nhiên, dường như hắn cũng không biết chuyện này đại biểu cho cái gì.

Hai vị siêu cấp cường giả Nhân tộc là Thái A và Minh Hà liếc nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ bất đắc dĩ trong lòng. Nhưng mà ở sâu trong đó chính là sự vui mừng.

Tu sĩ khiến cho Thạch tháp tán thành, tạo thành dị động quả nhiên là có chỗ thần dị.

Không cần chậm chạp cảm ngộ đường cong, trực tiếp khám phá căn nguyên hình cảnh. Quả nhiên là cơ duyên khiến cho người ta hâm mộ a.

Nếu như vậy, có lẽ thời gian phát triển của Tiêu Thần còn ngắn hơn trong dự tính của bọn hắn rất nhiều.

Nghĩ tới cảnh tượng ngày sau Tiêu Thần tỏa sáng, sẽ chiếu rọi cả Nhân tộc. Trong lòng hai người Thái A, Minh Hà không khỏi cảm thấy phấn chấn.

Trong Chiến thần cung này Nhân tộc thực sự quá yếu, nếu không phải hai người đều có tu vi Cổ Cực lục khúc, liên thủ có thể miễn cưỡng chiến một trận với tu sĩ Cổ Cực thất khúc thì địa vị Nhân tộc trong Linh giới chỉ sợ cũng không tốt hơn là bao.

Ma Đế cổ cực thất khúc.

Yêu Tôn cổ cực thất khúc.

Trong tộc đàn bọn hắn, cường giả Cổ Cực lục khúc cũng có mấy người.

Địa vị Nhân tộc có chút xấu hổ a.

Mà Ma Đế, Yêu Tôn dừng lại trong Cổ Cực thất khúc đã nhiều năm, cả ngày bế quan khổ tu. Đã sớm đạt tới Thất khúc đỉnh phong, tùy thời có thể đột phá bình cảnh, tấn chức lên Cổ Cực bát khúc. Đến lúc đó cân bằng giữa thế lực các tộc trong Linh giới sẽ bị phá vỡ.

Vô luận là ai đột phá, Nhân tộc đều khó có thể giữ được địa vị trước mắt.

Cho nên Thái A, Minh Hà quanh năm bế quan tu luyện, vì muốn sớm một ngày đột phá lên Cổ Cực thất khúc. Chỉ là cho tới nay vẫn là vô vọng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...