Đạo (Dịch) – Chương 1831

Nhưng mà Tổ Cổ hậu kỳ, thậm chí là tu sĩ Cổ Cực lại có không ít. Tuy rằng nói dùng tu vi của Ban Chủ hoàn toàn không đặt bọn chúng vào trong mắt, nhưng mà có mấy trăm, thậm chí là còn nhiều hơn... Những ánh mắt tràn ngập oán khí này nhìn tới, trong lòng hắn cũng không nhịn được run lên.

Tiêu Thần hơi ngạc nhiên, hắn không ngờ vị Ban Chủ đại nhân này trong lòng lại là một người thích ẩn dấu như vậy. Hắn lắc đầu, cất bước đi về phía trước.

Nơi này là Thạch tháp.

Thạch tháp ở trong Chiến Thần cung, cho nên hắn an toàn.

Cho dù những cường giả dị vực hận không thể hung hăng dẫm nát hắn dưới chân, tùy ý lăng nhục để phát tiết sự bất mãn, oán khí trong lòng cũng vậy. Bọn hắn không có cơ hội này ở trong Chiến Thần cung.

Nếu như vậy thì có gì mà phải sợ chứ?

Đừng nói dùng ánh mắt căn bản không thể giết được người. Coi như cường giả dị vực tu thành thần thông kỳ dị, dùng ánh mắt có thể giết chết tất cả thì ở đây cũng phải thu liễm. Nếu không đó chính là hành động tự trêu vào phiền phức cho bản thân mà thôi.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, ánh mắt không chút tránh né nào, không có để ý tới ánh mắt như muốn bốc hỏa của đám người chung quanh mà đi tới cửa vào của Thạch tháp.

Ban Chủ nhìn vẻ mặt bình tĩnh không sợ hãi của Tiêu Thần, thầm nghĩ trong lòng, nếu như đổi chỗ của hắn và Tiêu Thần, nếu như hắn ở vị trí của Tiêu Thần thì sẽ thế nào? Vị cường giả Cổ Cực tam khúc Nhân tộc này âm thầm suy nghĩ một phên rồi bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn phát hiện ra mình không có cách nào làm được tốt như Tiêu Thần. vì vậy trong lòng hắn có thêm vài phần tán thưởng, đồng thời lại có chút nghẹn khuất, bất đắc dĩ.

Vì sao Nhân tộc có hậu bối tư chất kinh thiên như vậy lại phải nhượng bộ, ẩn nhẫn từng li từng tí như vậy a?

Nghĩ tới hiện trạng bây giờ của tộc đàn, miệng hắn thở dài một tiếng rồi lắc đầu không nói. Chỉ là phần nghẹn khuất trong lòng quá nặng.

Tuy nhiên đúng lúc này Ban Chủ nhíu mày, sắc mặt đột nhiên trở nên âm trầm.

Một tu sĩ trực tiếp ngăn đường đi cua hai người, trên mặt có vẻ ngạo nghễ, xem thường không thèm che dấu. Hắn vươn tay xé rách một đoạn tay áo rồi ném xuống mặt đất.

- Tiêu Thần Nhân tộc, bổn tọa khiêu chiến ngươi. Chém giết trong Thần Chiến trường hoặc là hoang ngoại đều do ngươi lựa chọn.

Hai mắt các cường giả dị vực khác đều sáng ngời.

Đúng rồi.

Tuy rằng tiểu tử này được Thạch tháp tán thành, nhưng mà bất quá cũng chỉ là một tu sĩ Hoang cổ, hắn ta còn có thể lật tung trời hay sao/

Mặc kệ tương lai thế nào, trước mắt, ai trong bọn hắn cũng có tu vi mạnh hơn tiểu tử này gấp mười, gấp trăm lần. Muốn hung hăng làm nhục thế nào thì làm nhục thế đó, hoàn toàn là hành hạ nghiêng về một bên a.

Trong tiếng cười lạnh, hơn trăm tên cường giả dị vực bước ra một bước, ngăn ở trước thạch tháp.

Người xé ống tay áo phát ra khiêu chiến là tu sĩ Tam Thạch giới.

Người vứt bảo vật như dao găm xuống đất là tu sĩ Dong Thiên giới.

Người giơ nắm tay, ngón cái chỉ xuống mặt đất là tu sĩ Huyết Ngục giới.

Người thoáng cái chắp tay, cười lạnh không nói là tu sĩ Phù Lục giới.

Thoáng cái có hơn trăm người khiêu chiến xuất hiện trước mắt. Nhìn những khuôn mặt ra vẻ tươi cười, bên trong thì tràn ngập vẻ lạnh lẽo, Tiêu Thần khẽ nhíu mày. Hắn quay đầu nhìn về phía Ban Chủ vẻ mặt cứng ngắc, nói:

- Trong Chiến thần cung có quy định phải tiếp nhận khiêu chiến hay không?

Ánh mắt Ban Chủ chớp lên:

- Đươn nhiên là không, loại chuyện như khiêu chiến song phương cũng phải tiếp nhận mới được. Nào có đạo lý nào đơn phương quyết định cơ chứ?

Tiêu Thần gật đầu:

- Nếu như vậy ta hoàn toàn có thể bỏ qua những kẻ trước mặt này sao?

- Đó là đương nhiên.

- Đã như vậy chúng ta đi thôi. Không nên lãng phí thời gian ở đây nữa.

Tuy rằng thanh âm của hai người không cao nhưng lại đủ để truyền vào trong tai tất cả tu sĩ nơi này, khiến cho sắc mặt bọn hắn không tự chủ được khẽ biến.

Mắt nhìn hai người Tiêu Thần, Ban Chủ càng ngày càng đi tới gần, dường như có ý muốn vượt qua bọn hắn đi vào bên trong. Sắc mặt tu sĩ Tam thạch giới khiêu chiến đầu tiên lập tức đỏ lên, cảm thấy bản thân bị làm nhục rất lớn.

Cự tuyệt khiêu chiến, loại hành vi này trong Tam Thạch giới chính là hành vi của kẻ nhu nhược. Nhưng mà hôm nay Tiêu Thần lại bình tĩnh, lạnh nhạt bỏ qua, dường như chuyện này không có liên quan gì tới hắn vậy.

- Tiêu Thần Nhân tộc, bổn tọa khiêu chiến ngươi, nếu như ngươi không phải là kẻ nhu nhược thì nên đồng ý.

Tu sĩ Tam Thạch giới tiến lên một bước, trầm giọng mở miệng.

Sắc mặt tu sĩ khiêu chiến chung quanh đương nhiên sẽ không đẹp mắt, ánh mắt bọn hắn hung dữ nhìn về phía thân ảnh mặc áo bào xanh. Ầm thầm mắng, nếu không có Chiến Thần cung lão tử đã sớm cắt tiết ngươi, sau đó lại băm vằm thành vạn mảnh cho rùa ăn a.

Tiêu Thần ngẩng đầu, rốt cuộc con mắt cũng nhìn người khiêu chiến này. Nhưng mà ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc vậy, thực sự quá có lực đả thương người.

Khóe miệng hắn nhếch lên, nở nụ cười lạnh lùng.

- Các ngươi tu vi yếu nhất cũng là Tổ Cổ hậu kỳ, cảnh giới Cổ Cực cũng không hiếm thấy. KHông ngờ lại đi mở miệng khiêu chiến một tu sĩ Hoang Cổ như ta? Các ngươi không cảm thấy quá mức nực cười hay sao? Chẳng lẽ ta khiến cho Thạch tháp dị biến là khiến tát vào mặt những gia hỏa thích thể diện như các ngươi? Nếu như đồng ý khiêu chiến của các ngươi, chẳng phải là để cho các ngươi tùy ý lăng nhục hay sao? Suy nghĩ này của các ngươi quá ngây thơ.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, thanh âm lại giống như cái tát, mạnh mẽ đánh vào trên mặt những gia hỏa này, khiến cho bọn hắn sinh ra cảm giác suy nghĩ mê muội.

Hắn là người dẫn động Thạch tháp dị biến, là tuyệt thế thiên tài mấy chục vạn năm khó có được. Thành tựu tương lai không thể hạn lượng. Nhưng mà những cường giả này hắn lại không thèm để ý.

Điều này sao có thể?

Dẫn động Thạch tháp xảy ra dị biến, khiến cho Tiêu Thần lập tức trở nên thanh danh chính thịnh, hấp dẫn quá nhiều sự hâm mộ, kính sợ của các tu sĩ. Tuy rằng trong lòng hắn có vui mừng, nhưng mà cũng không có quá mức coi trọng.

Cho dù trên người hắn có chút đặc biệt có thể khiến cho Thạch tháp thừa nhận thì sao chứ? Hắn vẫn chỉ là tu sĩ Hoang Cổ cảnh yếu đuối, tu vi không có tăng lên một chút nào.

Từ khi tu đạo tới nay Tiêu Thần đã chứng kiến quá nhiều cái gọi là Thiên kiêu chi tử, ngưởi vẫn lạc trên tay hắn cũng không phải là số ít. Những người này ai mà không phải là kẻ thiên phú dị bẩm, được ký thác kỳ vọng, nhưng mà bọn hắn không có cơ hội phát triển cũng đã vẫn lạc.

Chính như Tiêu Thần trước mắt vậy.

Cho dù được Thạch tháp thừa nhận thì sao chứ? Hắn vẫn có khả năng bị người ta giết chết. Khi đó tất cả đều trở nên không có ý nghĩa.

Còn nữa, Thạch tháp xuất hiện dị động chỉ chứng minh hắn có khả năng đạp vào đỉnh phong mà những người khác không thể đạp vào. Nhưng nếu như không vất vả khổ tu, không có cơ duyên số phận thì hắn vẫn không thể nào đi tới được một bước kia.

Nếu như vậy có đạt được tán thành hay không cũng không quan trọng.

Huống hồ dùng sự tự tin cường đại của Tiêu Thần, cho dù không có dược Thạch tháp tán thành thì hắn cũng có lòng tin leo lên đỉnh cao.

Nếu tính kỹ ra, bởi vì Thạch tháp có dị động khiến cho hắn bị đặt vào trong tình trạng xấu hổ, tiến thoái lưỡng nan, trong lòng hắn còn có chút ảo não không có cách nào nói ra a.

Những người này không biết suy nghĩ trong lòng Tiêu Thần, tự cho rằng tính toán thỏa đáng, chỉ là cũng không ngờ lại không có bất kỳ thu hoạch gì.

Cho dù bọn hắn có biết được suy nghĩ trong lòng Tiêu Thần thì chỉ sợ cũng bởi vì câu không biết tốt xấu trong đầu Tiêu Thần mà làm cho tức giận tới mức thổ huyết.

Khóe miệng Ban Chủ nở nụ cười tươi, hắn phát hiện ra Tiêu Thần quả nhiên là gia hỏa thú vị. Nhìn sắc mặt bị đè nén của hơn trăm người khiêu chiến, hắn cảm thấy trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.

Chương 1832vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...