Cảnh Dương tử không có trả lời mà nhíu mày hỏi:
- Vừa rồi ta thấy Truyền tống trận mở ra, không biết là người phương nào?
Vừa rồi hắn cũng chỉ mơ hồ nhìn thấy một đạo thân ảnh trong Truyền tống trận, có chút quen thuộc nhưng mà hắn cũng không dám xác định.
- Đại nhân, ngài nói hắn sao? Ăn mặc một thân áo bào xanh, đoán chừng là tiểu gia hỏa mới tới. Chỉ sợ còn không biết rõ tầm quan trọng của tinh tệ, không ngờ lại dùng Truyền tống trận đi tới Thạch tháp. Ngày sau khi nghĩ lại nhất định sẽ có ngày hắn phải hối hận.
Tu sĩ trông coi Truyền tống trận cười mở miệng, giọng điệu có chút mỉa mai.
Trong lòng Cảnh Dương tử khẽ động, ánh mắt nhìn vào người này, trong mắt có chút kỳ dị.
- Hắn là Tiêu Thần, ngày sau tốt nhất ngươi nên kính cẩn với hắn một ít. Nếu không người ngày sau hối hận chính là ngươi.
- Truyền tống đi, ta cũng muốn đi tới thạch tháp.
Trong khi nói chuyện hắn hơi nhíu mày, thương thế trong cơ thể Tiêu Thần rất nặng, hiện tại mới qua mấy ngày tuyệt đối không có cách nào khôi phục được. Tại sao lại muốn đi tới thạch tháp cơ chứ?
Trong lúc Cảnh Dương tử nhíu mày suy tư thì tu sĩ trông coi Truyền tống trận không dám có chút chậm trễ nào. Sau khi truyền tống Cảnh Dương tử rời đi, vẻ mặt mới có chút suy tư.
- Tiêu Thần... Tiêu Thần.
Người này đột nhiên trợn mắt, rốt cuộc cũng nghĩ tới thân phận của vị kia. Trên trán lập tức sinh ra mồ hôi rậm rạp, áo bào sau lưng ướt đẫm.
..
Thạch tháp.
Linh quang trên Truyền tống trận chớp lên, dưới ánh mắt kinh ngạc của tu sĩ quanh thân, Tiêu Thần chậm rãi đi ra.
Trong Chiến thần nội cung, tu sĩ sử dụng Truyền tống trận ít nhất cũng ngoài Tổ Cổ cảnh. Chỉ là một tu sĩ Hoang cổ cảnh ăm mặc áo bào xanh làm như vậy đương nhiên có chút chói mắt.
Hơn nữa, một lần cảm ngộ trong Thạch tháp tiêu tốn những ngàn khỏa tinh tệ, cực ít có tu sĩ Hoang cổ kiếm được số tài phú khổng lồ như vậy. Như vậy tu sĩ Hoang Cổ cảnh dùng Truyền tống trận đi tới nơi này càng có vẻ đột ngột, càng thêm chói mắt.
Đối với vẻ mặt của chúng tu sĩ chung quanh, Tiêu Thần cũng không có chú ý tới chút nào. Ánh mắt đảo qua quanh thân rồi đi tới tòa thạch tháp phía trước.
Tháp cao ngàn trượng, thân tháp màu ngăm đen, lạnh lẽo, nghiêm túc và trang trọng. Lẳng lặng đứng đó hàng ức năm tháng, bên trên có vô số dấu vết năm tháng, cho nên nói là thạch tháp có khí tức trầm ổn, nặng nề còn không bằng nói nó có vài phần trường tồn từ cổ chí kim.
Ánh mắt rơi xuống, trong lòng bản thân rung động lắc lư, không tự chủ được mà có chút kính sợ.
Tiêu Thần đứng trước mặt Thạch tháp, nhìn thạch tháp cao vút trong mây, chiếm diện tích ngàn mẫu, sắc mặt Tiêu Thần rưng động, đồng tử kịch liệt co rút một hồi.
Trong ánh mắt của hắn, thạch tháp này giống như là tồn tại từ lúc thiên địa sơ khai đã đứng ở đây, trải qua mưa gió trắc trở nhưng vẫn đứng thẳng tắp, chưa từng bị sụp đổ, hủy diệt.
Trên thạch tháp này tràn ngập một cỗ khí tức không cam lòng, bất khuất, vĩnh viễn không buông bỏ.
Mà cỗ ý chí, khí tức này có thể gọi tắt là chiến ý.
Không sai, chính là chiến ý.
Giờ phút này trong mắt Tiêu Thần, Thạch Tháp đã biến mất, thứ còn lại chỉ còn là một cỗ ý chí cường đại mà thuần túy, xuyên qua thiên địa mà thôi.
Bỗng nhiên một cỗ đại thế nặng nề từ bên trong thạch tháp chậm rãi phát tán ra, mang theo uy áp ngập trời xông thẳng lên chín tầng trời.
Giống như Man thú khủng bố ngủ say vô số năm, giờ phút này đang chậm rãi sống lại, tùy ý phóng thích ra khí tức khủng bố, dữ tợn của bản thân mình trong thiên địa này.
Cường hãn, bạo ngược, bá đạo, không sợ hãi.
Trong nháy mắt này chung quanh thạch tháp trở nên yên tĩnh, vô số tu sĩ hoảng sợ quay đầu lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào trên thạch tháp vốn đã yên lặng vô số năm tháng. Ngay sau đó tu sĩ chung quanh nhanh chóng tìm kiếm ra được căn nguyên dẫn phát ra chuyện này.
Rất nhanh ánh mắt mọi người hội tụ tới thân tên tu sĩ mặc áo bào xanh đứng trước thạch tháp.
Hắn giữ vững tư thế nhìn lên thạch tháp, vẻ mặt bình tĩnh, trong mắt có thần quang lập lòe, một tia chiến ý chậm rãi từ trong cơ thể hắn lan tràn ra, hô ứng lẫn nhau với thạch tháp, rồi sau đó dùng tốc độ kinh người không ngừng tăng vọt.
- Đột phá.
Đột phá...
Chiến ý từ trong cơ thể hắn tản mát ra dường như không có giới hạn, rất nhanh đã vọt qua cực hạn của tu vi, cảnh giới bản thân. Nhưng mà vẫn không có bất kỳ dấu hiệu dừng lại nào, tiếp tục kéo lên trên.
Chiến ý mênh mông mang theo uy áp vô tận hàng lâm cả Chiến Thần cung, trong lòng vô số tu sĩ rung động, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.
Cảm nhận được chiến ý phát tán ra từ trên người tên tu sĩ mặc áo bào xanh này, trong lòng bọn hắn sinh ra suy nghĩ thần phục và cúng bái trong đầu. Dường như người lan tràn ra chiến ý này chính là chủ nhân của bọn hắn, là ngọn nguồn lực lượng của bọn hắn vậy.
Loại cảm giác này huyền diệu vô cùng, người tu vi càng thấp cảm nhận càng sâu hơn.
Linh quang trên một Truyền tống trận gần Thạch tháp lóe lên, thân ảnh Cảnh Dương tử xuất hiện ở bên trong, thế nhưng còn chưa đợi hắn có bất kỳ động tác gì thì thân thể hắn đã lảo đảo, thiếu chút nữa phủ phục xuống mặt đất.
Một cỗ uy áp từ trên trời trực tiếp hàng lâm, áp dụng lên trên người hắn, nếu không phải hắn phản ứng nhanh chóng, dùng tu vi ngăn cản thì sợ rằng đã xấu mặt một phen.
Tuy nhiên lúc này không có ai chú ý tới điểm này, ánh mắt của tất cả bọn hắn chỉ có một tiêu điểm.
Trong lòng Cảnh Dương tử kính sợ vô cùng, nhưng mà khi ánh mắt hắn nhìn theo mọi người, nhìn về phía thân ảnh mặc áo bào xanh kia, miệng không nhịn được chậm rãi há hốc, hai mắt trợn lên, giống như nhìn thấy một chuyện khó có thể tin nào đó.
Tiêu Thần.
Lại là Tiêu Thần.
Nhìn đối phương dường như đã rơi vào trong cảnh giới huyền diệu nào đó, khí tức bản thân mơ hồ tương dung với thạch tháp, tâm thần Cảnh Dương tử giống như bị mười đạo sấm sét đánh trúng. Hắn chỉ cảm thấy đầu choáng mắt hoa, không có cách nào suy nghĩ được rõ ràng nữa.
Từ xưa đã có lời đồn, Chiến Thần cung phân thành nhị cung thượng hạ. Mà chỗ bọn hắn là Hạ cung, chỉ có người có đại cơ duyên, có đại thần thông mới có thể tư cách tiến vào thượng cung.
Tu sĩ thượng cung mới thực sự là truyền nhân của Chiến Thần cung.
Bình luận